Đi một ngày đàng Sharing is happiness

6. November 2007

Làm lịch với Ulead Photo Express 6.0

Filed under: L — admin @ 12:25

Tôi hứa với nhiều người viết bài hướng dẫn này, nhưng sau 30 ngày trial Ulead, chép crack vô thì cái software liên tục encounter problems. Tôi đã thay đến năm cái crack mà vẫn không có cải tiến gì. Hôm nay, nhân tiện thử cái Internet Download Manager, tôi download lại Photo Express 6.0 từ website chính thức của Ulead. May quá, lại được thêm 30 ngày trial nữa (ngộ thiệt) tranh thủ làm trước khi…

Trước tiên, bạn mở chương trình Ulead, chọn Create/ Calendar. Tiếp theo, chọn một tấm ảnh (add photo). Sau đó, bạn click vào menu “Template”. Bạn có thể chọn loại lịch (tuần, 1 tháng, 2 tháng, 3 tháng, năm) và kiểu lịch đứng hoặc ngang. Nếu bạn muốn làm lịch tháng, không nhất thiết bạn phải chọn 2 tháng hoặc 3 tháng. Ở đây tôi chỉ cần chọn 1 tháng. Tương tự, chọn background nào cũng không quan trọng lắm, vì bạn có thể thay đổi cho phù hợp với sở thích của mình.



Tiếp theo, bạn vào menu “Setting” để xác định năm cho lịch.


Kế đến, bạn vào menu “Customize”. Ở đây có 4 sub-menu:

Add/ Edit text để bạn thêm chữ vào, ví dụ bạn có thể thêm “Chúc mừng năm mới”, “Đinh Hợi”, hay tên của con bạn;

Change background image để bạn thay đổi background khác nếu bạn không thích những background mặc định của Ulead. Bạn cũng có thể thay một background khác của Ulead nếu bạn không tìm thấy background đó trong phần template của loại lịch 1 tháng. Để làm được điều này, bạn cần chỉ đường dẫn tới C://Program Files/Ulead Systems/Ulead Photo Express 6.0/Calendar/Background.

Sau khi đã chọn background (tôi chọn một background của Wallcoo.net), bạn có thể chỉnh sửa lại bộ số. Lưu ý, bộ số của Ulead có nhược điểm là không có ngày âm. Nếu bạn muốn thì bạn phải tự thêm vào bằng các phần mềm khác, ví dụ Photoshop.

Bạn click chuột phải vào bộ số và chọn “Text box” (muốn chỉnh sửa dạng thể hiện của tên tháng, bạn cũng làm tương tự, right click vào dòng chữ tên tháng). Một cửa sổ mới sẽ mở ra để bạn chỉnh sửa bộ số. Bạn có thể thay đổi hiệu ứng (in nghiêng – I; in đậm – B; có đổ bóng – A), màu chữ (color), màu của bóng (shadow), màu khung viền bộ số (grid) và font chữ.

Bạn cũng có thể thay đổi font chữ bằng cách chọn “Select Font”. Menu này cho phép bạn nhìn được dạng hiển thị của bộ số nên bạn cũng dễ chọn lựa hơn.

Tương tự, màu chữ (text color) và màu khung bộ số (grid color) cũng có thể được chọn từ right-click menu. Trong menu này, bạn cũng có thể thay đổi màu nền của bộ số (background color) hoặc thêm hình nền cho bộ số (load background image). Để có thể thấy được toàn bộ hình nền của lịch, bạn nên chọn “Semi-transparency Off”.

Nếu thích, bạn cũng có thể thay đổi kiểu lịch bằng cách vào menu “Style” và chọn kiểu mà bạn thích.

Bạn cũng có thể thay đổi cỡ chữ (font size) hoặc định dạng viết tắt (tick vào abbreviated) cho các ngày trong tuần.


Sau khi đã chỉnh sửa xong bộ số, bạn click vào sub-menu tiếp theo:

Add year string để ghi số năm trên nền lịch, ví dụ 2007.

Add date table để thêm bộ số của những tháng tiếp theo (tôi thêm 2 tháng) có kiểu thể hiện hoàn toàn giống với tháng mà bạn vừa chỉnh sửa.


Bạn cũng có thể thay đổi kích thước hoặc dạng thể hiện bằng cách click vào bộ số và kéo cho dài hơn, rộng hơn,… tùy theo ý thích của mình. Bạn cũng có thể bỏ màu nền bằng cách chọn “clear background” hoặc bỏ khung – “remove frame” trong right-click menu của bộ số.


Tiếp theo, bạn kéo tấm ảnh to ra cho phù hợp với nền lịch. Bạn cũng click chuột phải trên tấm ảnh để thay đổi các hiệu ứng. Tôi chọn hiệu ứng cuối cùng “Add soft edge” để tạo nên đường viền mờ dần ở khung của tấm ảnh. Có hai kiểu cho bạn chọn: thẳng (retangular) và cong (elliptical).


Cuối cùng, bạn vào menu “Output” để lưu giữ sản phẩm của mình Nếu bạn muốn in đẹp thì bạn nên chọn “output quality” là 200dpi. Mặc dù size mặc định của Ulead là khổ A4 (297x210mmm) nhưng tôi nghĩ nếu bạn chọn thông số như trên, bạn có thể in lịch tường được (kích thước 2340x1660px, khoảng 11MB).


Đây là kết quả của tôi


Nếu bạn muốn viết tên tháng bằng tiếng Việt (tên các ngày trong tuần không thể thay đổi bằng tiếng Việt được nhé ) thì bạn click chuột vào tên tháng và nhấn phím Del. Sau đó dùng sub-menu “Add/Edit text” và viết tên tháng vào rồi di chuyển đến vị trí thích hợp. Bạn cũng có thể right click trên tên tháng, và chọn “Vertical Text” để xoay tên tháng nằm dọc theo tờ lịch. Đây là kết quả


Chúc bạn thành công!

Dancing with the Stars

Filed under: M?t chuy?n ?i T — admin @ 10:59

Hồi nhỏ tôi rất thích múa hát nên hai chị em thường lập một… sân khấu ở nhà. Rất đơn giản, đó là cái giường của gia đình, còn ba mẹ, ông bà, cô chú thì xếp ghế nhỏ dưới đất ngồi xem cổ vũ Năm tôi học lớp 9, cơ quan mẹ tôi mở lớp học khiêu vũ, mẹ ghi tên cho tôi học Như vậy là tiến bộ lắm, vì lúc đó rất ít người thích việc nhảy nhót Biết nhảy nên tôi rất thích xem những chương trình khiêu vũ quốc tế và say sưa với các cuộc thi ballroom, mặc dù chẳng bao giờ mình có thể nhảy được như họ cả Khi qua Mỹ, tôi lại may mắn được xem một chương trình truyền hình rất nổi tiếng – “Dancing with the Stars”.

10 vũ sư chuyên nghiệp huấn luyện và cùng dự thi với 10 ngôi sao trong nhiều lĩnh vực: ca nhạc, điện ảnh, thể thao,… Tôi thật sự ngạc nhiên và khâm phục sự lao động của họ. Một nữ vận động viên môn vật (wrestling) quanh năm chỉ biết tung những cú đá vào đối thủ, một cầu thủ bóng bầu dục (American football) quen với việc chạy trên sân cỏ, một biên tập viên truyền hình luôn ngồi trước ống kính,… Tất cả đều lướt nhẹ nhàng, rất điệu nghệ trên sàn nhảy Ngôi sao duy nhất tôi… biết trước khi xem chương trình này là Tia Carrere, người đóng cặp với A. Schwarzenegger trong bộ phim Lời nói dối chân thật (True Lies). Cô ấy mới vừa sinh con được ba tháng khi bắt đầu tập luyện cho chương trình. Không một lời nào có thể diễn tả được sự ngưỡng mộ của tôi đối với cô ấy khi biết được điều này

Chương trình kéo dài 8 tuần và tuần cuối cùng là đêm chung kết xếp hạng cho ba đôi xuất sắc nhất. Điều này có nghĩa là, cứ mỗi tuần có một đôi sẽ bị loại khỏi cuộc tranh tài (knocked out). Chương trình này được sự hưởng ứng nhiệt tình của khán giả vì họ có thể tham gia “chấm điểm” cho các ngôi sao thông qua hình thức gọi điện thoại (miễn phí – toll free) hoặc bỏ phiếu trực tuyến (on line polls). Mỗi số điện thoại được gọi năm lần, còn bỏ phiếu on line thì chắc được giới hạn thông qua xác định IP (tôi chưa thử nên không biết ). Tỉ lệ phiếu sẽ được cộng chung với điểm của ban giám khảo để xác định đôi nào bị loại khỏi vòng tiếp theo.

Trước khi xem chương trình này, tôi chẳng quan tâm đến việc bỏ phiếu của khán giả trong các shows ở Việt Nam lắm, vì nghĩ rằng họ làm vậy cho vui thôi chứ ai lại đánh giá tài năng của một người thông qua trò may rủi đó. Nhưng… quả thật hiệu quả của công nghệ lăng xê và ảnh hưởng của fans làm tôi thật sự choáng váng Trong số 10 ngôi sao tham gia cuộc thi, có một ca sĩ nhạc Rap và cũng là một vận động viên bóng rổ P. Miller (còn gọi là Master P). Mỗi lần xem… ông biểu diễn một điệu nhảy, tất cả mọi người đều cảm thấy dường như những người tổ chức đã lầm lẫn khi lựa chọn ngôi sao cho chương trình

Ban giám khảo không hề tiếc lời chê khi đánh giá về kỹ thuật lẫn nghệ thuật Thậm chí, sau khi ông đã loại được hai đối thủ, một thành viên giám khảo đã công khai kêu gọi khán giả “hãy thương Ashly (là vũ sư cùng diễn với P) mà đừng bỏ phiếu cho P nữa Tôi cũng cảm thấy cô ấy đã quá kiên nhẫn và đủ mệt mỏi để huấn luyện một người khổng lồ và nặng nề như vậy Không ai có thể cảm thấy được cái đẹp của môn nghệ thuật này qua sự thể hiện của P. Và hơn hết, dường như nó làm hỏng cả một bữa tiệc mà mọi người đang thưởng thức

Có một điều tôi cứ thắc mắc mãi là tại sao P lại nhận lời tham gia cuộc thi mặc dù (có thể) biết rằng mình sẽ làm trò cười “Sở hữu” một lượng fans khổng lồ (nhạc Rap và bóng rổ là hai thứ rất popular ở Mỹ), ông càng không nên làm mất đi hình ảnh đẹp của mình. Tôi đã vào trang web của đài ABC để tìm kiếm thông tin về cuộc thi, và biết được ông đã đồng ý thay thế cho con trai mình, vì Romeo (một ca sĩ nhạc Rap tuổi teen) đã bị chấn thương trong khi chơi bóng rổ

Tôi nghiệm ra một điều: Đừng bao giờ đánh giá hành vi của người khác khi mình chưa thực sự biết nguyên nhân khiến họ hành động như vậy.

Tech Museum

Filed under: M?t chuy?n ?i T — admin @ 10:57

Tôi sẽ bắt đầu giới thiệu các địa chỉ đã gây ấn tượng đối với tôi để các bạn đánh giá xem những nơi đó có đáng để ghé thăm nếu bạn có dịp đến nước Mỹ không nhé

Địa chỉ đầu tiên: Tech Museum ở San Jose, California



Chắc hẳn bạn cũng biết Silicon Valley nằm ở San Jose, California. Và Tech Museum là Bảo tàng trưng bày các thành tựu Công nghệ Thông tin của Thung lũng này. Vào bảo tàng này, bạn có cơ hội thử làm một programmer xem có… đơn giản không? Ví dụ, tôi thử design một trò chơi mạo hiểm


… và sau đó được ngồi lên mô hình để enjoy kết quả của mình Tuy nhiên, tôi không thấy… đã lắm, chắc có lẽ vì đã thử the Mummy ở Universal Studio rồi (file flash, nặng 1.78MB)

Nếu bạn chịu khó… sắp hàng bạn sẽ có một kỷ niệm khó quên khi đến thăm bảo tàng này Robot sẽ chụp hình (với sự hỗ trợ và “thỏa thuận” của bạn) và sau đó vẽ lại chân dung bạn. Một món quà kỷ niệm quá tuyệt phải không? (file flash, nặng 4.64MB)

Và bạn cũng có thể thử làm bác sĩ mổ nội soi trên mô hình nữa (file flash, nặng 684KB)

Còn rất nhiều điều nữa để bạn khám phá. Bạn có thấy ấn tượng không?

Những điều tôi thích ở nước Mỹ

Filed under: M?t chuy?n ?i T — admin @ 10:41

Đây là ý kiến của tôi trên Webtretho Tôi post lại để giới thiệu cho chanhpc, vì bạn ấy sắp có cơ hội được sang thăm nước Mỹ Chúc bạn một chuyến đi vui vẻ.

* * *

Tôi ở Mỹ đúng 9 tháng (đến 30/8/2005, đi 29/5/2006) Thật tình là lần đầu tiên đi nước ngoài mà muốn… ở lại

Ấn tượng đầu tiên: người Mỹ cực kỳ tốt. Tất cả mọi người dù gốc gác ở đâu đều rất nice với người xung quanh. Ông chú chồng tôi ở Houston nói rằng vì Mỹ là vùng đất mới, không ai là chủ nhà cả, mọi người đều cần nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau để tồn tại, cho nên tạo ra tính cách của người Mỹ như vậy

Thứ hai, môi trường trong lành, đi ngoài đường không cần đeo khẩu trang về nhà mệt quá, ngủ luôn, khỏi… rửa mặt cũng không sợ nổi mụn Tất cả các nơi công cộng (trừ China Towns ) đều sạch sẽ từ ngoài vào trong.

Thứ ba, hệ thống giao thông công cộng ở Mỹ rất khoa học. Nhiều đoạn đường dùng chung mà không cần chia lộ giới, ngăn cách bằng con lươn hay phải có cảnh sát điều khiển giao thông mà không bao giờ bị kẹt xe. Tất nhiên là do người dân có ý thức cao nữa.

Thứ tư, học hành ở Mỹ thật thoải mái. Phương tiện hỗ trợ (thư viện, internet, clinics,…), tài liệu đầy đủ. Giáo sư rất caring, sử dụng đa dạng các phương pháp, và đặc biệt rất tôn trọng ý kiến của sinh viên (như mẹ nào đã nhận xét), và rất honest – cái gì thầy biết thì nói biết, không biết thì nói không biết, chứ không phải như ở Việt Nam – làm thầy là phải… biết tất cả, nếu thầy nói thầy không biết về vấn đề nào đó mà sinh viên hỏi (thậm chí không thuộc lĩnh vực thầy nghiên cứu), bảo đảm sinh viên đứng dậy đi về ngay. Trong khi sinh viên Mỹ phát biểu “khi thầy nói như thế thì chúng tôi biết rằng những gì thầy đã và sẽ nói là hoàn toàn chính xác, vì thầy rất trung thực“. Tôi thích được làm… thầy ở Mỹ

Thứ năm, mua bán ở Mỹ thật thích vì có nhiều lựa chọn và giá cả rất rẻ (thậm chí so với VN). Đi mua không cần phải xăm xoi, coi kỹ món đồ, vì nếu về xài không được thì họ sẵn sàng đổi cho mình cái khác – customer care tuyệt hảo với các policies không thể chê vào đâu được, đặc biệt là price-matching

Cuối cùng, đi du lịch ở Mỹ rất thuận tiện và cũng không costly. Người Mỹ biết tạo ra những tourist attractions ấn tượng – không chỉ để giải trí mà còn có thể học được rất nhiều.

Vì vậy, tôi đã tạo 1 trang web… ca ngợi nước Mỹ (thật ra là làm báo cáo cho Fulbright) Mong mọi người góp ý dùm nha

* * *

Nhân đây, tôi cũng xin góp vài ý kiến về cuộc sống bên Mỹ dưới mắt một người nước ngoài và đi học ngắn hạn, có so sánh với cuộc sống thực sự của tôi ở VN.

Tôi đồng ý với mẹ HyLam là ở Mỹ, nói riêng, và tất cả các nước phát triển nói chung, nếu cố gắng học hành và học thật giỏi thì sẽ được trọng vọng xứng đáng. Nhưng ở Việt Nam thì không phải vậy, họ cào bằng tất cả theo lứa tuổi. Thế nên mới có chuyện “sống lâu lên lão làng”. Một anh mới ra trường dù có giỏi đến mấy thì vẫn không thể bằng một lão tốt nghiệp loại trung bình trước đó 10, 15 năm được.

Mà mức lương tối thiểu thì căn cứ vào cái gì đố ai biết được, vì nó chỉ đủ xài cho một gia đình khoảng chừng 5 ngày thôi, còn 25 ngày còn lại thì “sống chết mặc bay”, nhưng vẫn phải cống hiến đấy nhé. Đấy là chỉ mới đáp ứng những nhu cầu thiết yếu của gia đình, chứ đừng nói đến chuyện giải trí, càng không thể saving chứ đừng nói gì tới chuyện sắm sửa những thứ xa xỉ.

Tôi không biết Jumbo lấy con số thống kê có nhiều gia đình VN để dành được 20K/năm ở đâu (mà hình như còn là USD chứ không phải VND nữa ). Chứ tôi, từ khi có con, chẳng bao giờ tôi có dư tiền trong túi cả Mà tôi nói thật, mua sữa cho con, tôi cũng chỉ dám mua loại đang khuyến mãi. Có nghĩa là không được sử dụng bất di bất dịch một loại nào đó. Tôi thì cứ tự an ủi, nó ăn được mọi thứ thì lớn lên nó sẽ dễ tồn tại hơn Đừng ai bắt bẻ là tại vậy mà con tôi ốm nhom nhe

Mà tôi là còn có thu nhập “cao” so với đám bạn cùng khóa đấy. Vì tôi còn có một part-time job (dạy Anh Văn), nhưng là thu nhập chính, và cũng chỉ đủ để chi tiêu trong gia đình thôi, ăn uống, điện, nước, gas, điện thoại,… Tất cả mọi thứ trong nhà: tv, tủ lạnh, xe máy,… thậm chí cả cái nhà đều của ông bà hết Xin mở ngoặc ở đây là trước khi có chồng thì tôi dư dả lắm bây giờ hai vợ chồng đi làm, nuôi một đứa con đi học mà chật vật quá!!

Tôi qua Mỹ thì thấy dân Mỹ sung sướng quá. Có lương là có thể sống được. Mức lương tối thiểu bảo đảm cho người ta đáp ứng mọi nhu cầu thiết yếu. Còn facilities thì có thể mua góp, thậm chí no interest trong một khoảng thời gian nhất định. Tất nhiên là sau đó phải đi làm để trả nợ. Nhưng quan trọng là vẫn trả được nợ. Chứ như ở Việt Nam, làm sao afford nổi??

Chính vì vậy mà đôi khi tôi nghĩ hay kéo cả nhà qua Mỹ ở Hồi đi châu Âu thì tôi chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện đó, vì living standard ở châu Âu quá cao, không có kiểu thu nhập kiểu nào sống theo kiểu đó như ở Mỹ. Ở Việt Nam thì càng ngày tôi thấy sống càng khó khăn vì mọi thứ quá đắt đỏ. Mà tôi còn xuất phát từ “bần cố nông”, chẳng biết xài đồ xa xỉ, đắt tiền, hàng hiệu,… đâu. Vì thật ra, tôi chẳng phân biệt được sự khác nhau giữa đồ hiệu và đồ không hiệu

Ví dụ, bàn chải đánh răng, nha sĩ khuyên ba tháng thay một lần, thì tội gì phải mua cái đắt tiền?? Áo quần thì cũng phải một tuần ba bộ, chứ làm sao mua cái áo mấy triệu mặc thay cho mấy cái mấy chục ngàn được? Điện thoại di động thì cũng chỉ để dùng để liên lạc, làm gì phải mua cái mấy chục triệu, trong khi triệu mấy cũng xài tốt?? Mà ở những nước phát triển, hình như người ta không đánh giá con người qua những thứ họ khoác trên người. Thế nên chỉ có ở Việt Nam, GDP là US$240/năm, mà nhà nào cũng có ít nhất 1 chiếc xe gắn máy trị giá US$500


* * *

Anyway, tôi vẫn thích ở Việt Nam hơn vì có nhiều lý do không thể liệt kê trong topic “thích nước Mỹ” được

Comments


Vao Blog cua ban hoc duoc nhieu dieu hay qua!

Friday January 5, 2007 – 08:43am (ICT)

 

Em biết chị viết thế này nhưng vẫn yêu Việt Nam lắm lắm!

Những gì tốt của nước ngoài thì nhìn nhận, phải không chị.

Friday January 5, 2007 – 04:47am (MSK)

 

“Tôi đồng ý với mẹ HyLam là ở Mỹ, nói riêng, và tất cả các nước phát triển nói chung, nếu cố gắng học hành và học thật giỏi thì sẽ được trọng vọng xứng đáng. Nhưng ở Việt Nam thì không phải vậy, họ cào bằng tất cả theo lứa tuổi. Thế nên mới có chuyện “sống lâu lên lão làng”. Một anh mới ra trường dù có giỏi đến mấy thì vẫn không thể bằng một lão tốt nghiệp loại trung bình trước đó 10, 15 năm được.”

– Nguoi co tai o My co co hoi de phat trien va thanh dat.

Saturday January 6, 2007 – 09:25am (PST)

 

Chị ơi, đọc bài viết của chị xong cảm thấy được an ủi vì sắp phải đến Mỹ. Cảm ơn chị nhé!
Tuy vậy, em vẫn thích ở Việt Nam hơn nếu chồng em chịu về…hihi

Friday January 12, 2007 – 04:03pm (ICT)

The Magic of Christmas

Filed under: Cho con,M?t chuy?n ?i T — admin @ 07:21

Năm ngoái, tôi đón Giáng sinh ở California. Nghe hoành tráng vậy chứ thật ra, đó chỉ là một buổi tối dạo quanh một khu vực nổi tiếng về trang trí đèn Noel Thời tiết ở California không lạnh lắm, nên người Mỹ ở đây mừng Giáng Sinh bằng cách tổ chức một buổi barbecue ở trước nhà, nói chuyện, chúc mừng lẫn nhau và chúc cả những người đi đường. Chắc hẳn là họ cũng muốn ngồi đó để thấy những ánh mắt ngưỡng mộ của những người đến chiêm ngưỡng “công trình” của họ. Bạn xem thử có thích không nhé (file flash, nặng 3.76MB).

Một thú vui khác trong mùa Giáng sinh của dân Mỹ là đi mua sắm. Người ta ít khi đi mua quà Giáng sinh cho người thân ngay trước Giáng sinh, mà đã làm việc đó từ Thanksgiving Sales (thứ Sáu cuối cùng của tháng 11). Và sau Giáng sinh, ở Mỹ lại có một đợt sales khác, và theo tôi, lần này còn rẻ hơn nhiều, và dễ kiếm đồ hơn so với Thanksgiving, có lẽ là do nhiều người có tâm lý nghỉ ngơi Tôi đã “tậu” được khá nhiều đồ chơi cho Đan Quỳnh. Nhưng món quà mà Đan Quỳnh thích nhất lại là ông già Noel của Hallmark mà tôi đã mua và gửi về trước Giáng sinh

Ông già Noel sẽ nói “Remember! The Magic of Christmas lies in your heart” khi ai đó ấn vào lòng bàn tay phải của ông. Tuy nhiên, một thời gian khá dài khi về Việt Nam, ông đã không… nói gì hết, do ba Đan Quỳnh quên mở nút “on” phía sau lưng ông Sau khi tôi nhắc thì ông nói… suốt ngày, do Đan Quỳnh rất thích việc một ông già tí hon, còn phải… ẵm bồng mà nói được Không như những em bé búp bê của Đan Quỳnh. Có một lần, Đan Quỳnh hỏi tôi “mẹ ơi, ông già nói gì vậy mẹ?” Cũng may là tôi đã nghĩ được một câu tiếng Việt có ý tương tự để một đứa trẻ hơn hai tuổi có thể hiểu được – “Con thương ai thì người đó ở trong tim con” Từ đó về sau, tôi (hoặc bất cứ ai quen biết đến nhà chơi) hỏi Đan Quỳnh có thương mình không, Đan Quỳnh đều trả lời “có” và “con thương ba (mẹ) để trong tim”

WHAT A MAGIC OF CHRISTMAS!

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH ĐẾN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!

Làm lịch bàn đơn giản cho bé

Filed under: L — admin @ 07:19

Nhiều người hỏi tôi cách làm lịch cho bé. Thật ra, tôi không phải là người học đồ họa, cũng không qua một lớp Photoshop nào cả. Hồi đi học, tôi học vẽ kỹ thuật (chứ không phải mỹ thuật nhé), và thi tay nghề thợ bậc 3/7 ở trung tâm hướng nghiệp Lê Thị Hồng Gấm (TP HCM) để… lấy điểm lao động (vì quy định của trường là như vậy mà). Tôi vẽ cũng khá nhưng chỉ là những hình vẽ theo một mẫu có sẵn, và chỉ là những đường thẳng, tròn có kích thước và hình dạng được xác định sẵn, chứ không vẽ tự do. Tôi càng không được học cách sắp xếp bố cục của một tấm hình, vì là vẽ kỹ thuật mà À không, vào tuần cuối cùng, chúng tôi được giới thiệu các icons trong một bản vẽ xây dựng, và được yêu cầu thiết kế một ngôi nhà bao gồm nhiều phòng có mục đích sử dụng khác nhau. Và đó là bài tập làm… chơi cho vui, không lấy điểm. Nhưng khi nhà chồng tôi xây nhà, tôi cũng ti toe ngồi vẽ thử một bản, và được ba mẹ chồng rất ưng ý (nhưng kiến trúc sư thì không chấp nhận rồi ).

Nói dông dài để giãi bày một điều: tôi cũng không biết tại sao mình làm được lịch cho con mà lại… thành công đến vậy Và vì được tín nhiệm, tôi sẽ cố gắng trình bày tóm tắt kinh nghiệm làm lịch của mình. Những kiến thức về Photoshop tôi trình bày là do tôi tự mò mẫm ở dohoavn.net và vietphotoshop.com, cũng như hỏi kinh nghiệm của một số bạn bè, như chị Liên ròm, em Munt, em Xứ Sở Thần Tiên, em quangyenvi ở WTT. Có thể đó không phải là cách hay nhất, nhưng cũng là “phao cứu trợ” khi không biết làm khác Mong các bạn góp ý để tôi học hỏi thêm Trong post này, tôi sẽ giới thiệu một cách làm lịch bàn đơn giản từ một tấm ảnh có sẵn.

Trước tiên, bạn cần tạo một layer mới và xác định chiều dài (width) và cao (height). Thông thường, bạn nên chọn kích thước là 21x15cm. Để in được đẹp, bạn cần xác định độ phân giải (resolution) tối thiểu là 100dpi.

Tiếp theo, bạn di chuyển tấm ảnh và bộ số vào nền vừa mới tạo



Nếu nền lịch không làm nổi bật bộ số, bạn dùng custom shape tool để tạo một layer mới ở dưới bộ số

Bạn chọn hình dạng (ví dụ tôi chọn square) và màu sắc cho layer này cho phù hợp với màu nền của tấm ảnh

Sau khi tạo layer, bạn giảm Opacity của layer này khoảng 30 – 50% để cho transparent, có thể thấy được ảnh nền phía sau

Bạn làm lại một lần nữa, và tạo Frame cho layer này (chọn frame thay vì square), lần này để Opacity là 100%. Có nhiều cách tạo frame hoặc border, nhưng tôi thấy cách này là đơn giản nhất


Sau đó bạn có thể thêm một số hình ảnh các con vật hoạt hình để trang trí

Bạn cũng có thể chọn hình dạng khác làm nền cho bộ số, tùy theo bố cục của tấm lịch

Chúc bạn thành công!

Comments


Hi there, lam quen nhe :).Thi thoang to van luon vao Blog cua Thuy Hien day. Rat phuc me no! Khong chi gioi ve chuyen mon, vi tinh, ma ca do hoa nua! Me Bim tuy rang hoc My Thuat nhung ma khong gioi ve do hoa duoc nhu me Dan Quynh dau. Lai luoi nua chu nen Bim chang co duoc bo lich nao ca! 🙁 Mong hoc hoi duoc nhieu tu Blog cua Thuy Hien.

Friday December 22, 2006 – 08:46am (ICT)

The Dinner Theatre

Filed under: M?t chuy?n ?i T,Th? gi — admin @ 01:52

Tháng 4/2006, tôi trúng số độc đắc được nhận một vé đi Denver, Colorado để dự hội nghị hàng năm của Fulbright dành cho scholars các nước đến Mỹ để nghiên cứu. Tôi nói là độc đắc, vì họ bao toàn bộ vé máy bay, nơi ăn, ở, và các chuyến tham quan để biết thêm về văn hóa Mỹ Vì vậy, họ chỉ chọn khoảng 100 người. Tôi được chọn có lẽ vì chủ đề chính của hội nghị năm nay liên quan đến pháp luật (The Rule of Law) và tôi là người học luật duy nhất trong số 7 người đến từ Việt Nam Chắc hẳn bạn cũng biết mỗi năm, mỗi nước có khoảng sáu đến tám scholars được tài trợ đến Mỹ nghiên cứu khoa học và trao đổi văn hóa.


Chương trình hội nghị bao gồm những seminars về pháp luật, tìm hiểu thủ tục chọn jury cho phiên tòa, tham quan nhà tù, và tìm hiểu văn hóa Mỹ. Trừ nội dung cuối cùng, các phần khác đều liên quan đến chuyên môn nên chắc không gây hứng thú cho đa số mọi người, mặc dù cực kỳ hấp dẫn nhất là thủ tục chọn jury. Nếu nước Nga cũng học tập được cách thức đó, có lẽ bọn giết sinh viên Vũ Anh Tuấn đã không thể ngồi ngoài song sắt nhà tù như vậy được Anyway, tôi sẽ không bàn thêm về chính trị nữa mà quay trở lại mục đích chính của bài viết này: kinh doanh… nghệ thuật kiểu Mỹ

Nếu bạn quan tâm tới văn hóa Mỹ, có lẽ bạn cũng biết họ rất nổi tiếng với các vở nhạc kịch Broadway. Tôi được biết, sở dĩ họ gọi là kịch Broadway, vì những rạp hát đầu tiên trình diễn những vở Opera hiện đại này nằm trên đại lộ Broadway của thành phố New York. Dần dần, rất nhiều rạp hát mọc lên cũng trên đại lộ đó, lớn có, nhỏ có,… và làm nên tên tuổi cho một loại hình nghệ thuật hấp dẫn: Broadway Show. Kịch Broadway không kén khán giả bằng Opera cổ điển, vì họ toàn dựng vở dựa trên nền nhạc hiện đại và phổ biến, ví dụ, vở Mama Mia, mà tôi đã cố sắp hàng hai tiếng để mua vé… đứng suốt ba tiếng đồng hồ trong rạp Toàn bộ phần nhạc và lời các bài hát của vở kịch này đều của ban nhạc ABBA (Thụy Điển). Cái hay là họ kết hợp được lời gốc của các bài hát vào câu chuyện tình cảm lãng mạn và có nội dung gắn kết chặt chẽ

Tuy nhiên, không phải ai cũng có cơ hội đến New York xem Broadway, và không phải diễn viên nào cũng có khả năng thi đậu trong các Broadway auditions. Vì vậy, các nhà hát tương tự cũng được xây dựng ở những tiểu bang khác với dàn diễn viên không tên tuổi bằng Và Fulbright đã giới thiệu với chúng tôi một vở kịch kinh điển của nghệ thuật này tại một nơi không có tiếng tăm gì cả The Boulder’ Dinner Theater tại một quận nhỏ thuộc Denver, Colorado. Nhà hát được gọi là Dinner Theater vì được thiết kế như một… nhà hàng với sân khấu ở vị trí thuận tiện cho tất cả thực khách thưởng thức nghệ thuật.

Người Mỹ thường chọn đến những nhà hát kiểu này khi muốn tổ chức một lễ kỷ niệm như sinh nhật, ngày cưới,… Hôm chúng tôi đi xem, có hai tiệc sinh nhật và một lễ kỷ niệm 49 năm ngày cưới của một đôi vợ chồng. Thật là lãng mạn!! Thức ăn cũng rất đa dạng, họ có cả một menu với nhiều món để lựa chọn. Việc nấu nướng cũng không kém cầu kỳ, và cách trình bày cũng khá bắt mắt Đây là món mà tôi đã chọn. Tôi chỉ biết nó được chế biến từ một loại cá thịt trắng, chứ không rõ tên là gì Trung thực mà nói, tôi rất ngại đi ăn ở các nhà hàng Mỹ, vì tên nguyên liệu toàn nghe lạ hoắc. Vì vậy, tôi luôn luôn có thói quen chọn món bằng cách nhìn vô hình chụp Cũng may là những món tôi đã gọi đều có thể ăn được

Có một điều đặc biệt mà mãi đến giờ nghỉ giải lao giữa vở diễn chúng tôi mới phát hiện ra: tất cả diễn viên cũng đồng thời là đầu bếp, bartender và phục vụ bàn trong nhà… hàng Lúc mới vào, khi họ đem menu và nhận đặt món thì đâu ai biết (ít ra là nhóm người nước ngoài chúng tôi không biết ), vì chưa xem họ diễn. Đến khi nghỉ giải lao, họ đem món tráng miệng đến phục vụ thì… Phải chăng đây cũng là một cách thu hút khách đến rạp (ngoài việc tiết kiệm chi phí ), vì chúng tôi có thể yêu cầu chụp ảnh chung với họ. Đây là diễn viên chính trong vở kịch (người ngồi cạnh tôi là một Fulbrighter đến từ Ấn Độ).

Mời bạn xem đoạn mở đầu của vở kịch hát “The Music Man” để thấy diễn viên lao động nghệ thuật như thế nào Đây là video clip tôi quay… lén trong rạp vì họ cấm quay phim, chụp ảnh,… và họ cũng không bán video tape của các vở kịch đang công diễn, mà chỉ bán phần audio thôi. Tôi không quay được Mama Mia vì vé đứng của tôi ở cuối rạp, cạnh security guard

 

Comments

Chị ơi, việc bồi thẩm đoàn (BTĐ) ko phán tội bọn bị nghi vấn trong vụ Vũ Anh Tuấn thì phụ thuộc vào nhiều lý do lắm ạh. Ko phải chỉ do mỗi việc chọn hội đồng bồi thẩm thôi đâu. Em nghĩ nếu BTĐ được chọn khác đi thì vẫn chỉ đưa đến kết quả như vậy thôi.

Bởi vì:
– Trình độ nhận thức, trách nhiệm của họ với chính xã hội còn chưa thực sự cao.
– Họ chịu nhiều áp lực từ những gia đình phạm nhân, từ bọn tội phạm. Trong vụ án Vũ Anh Tuấn, ko có một luật sư Nga nào dám đứng ra nhận bào chữa cho bên nguyên.
– Nhiều (rất nhiều ?) người Nga có tư tưởng bài ngoại, “Nước Nga của người Nga”. Trong 12 juries đó thì ai nói là họ hoàn toàn ủng hộ cho người nước ngoài. Tư tưởng của nhiều người còn ấu trĩ, họ cho rằng người nước ngoài đến tranh giành hết miếng ăn, công việc của họ… (đây là một vấn đề phức tạp, em muốn viết 1 bài phân tích về nó nhưng có vẻ khó quá).
– Có nguồn tin cho rằng bọn giết hại Vũ Anh Tuấn là bọn trọc khác.
– …

Một chút lạc đề, chị nhỉ. Hôm nào chị post bài về việc chọn BTĐ bên Mỹ cho mọi người và em biết với ạ.

Chúc chị cuối tuần vui vẻ.

MEOLuoi.

Ô chữ

Filed under: Th? gi — admin @ 01:44

Ô chữ này do tôi tự soạn cách đây khá lâu rồi (hình như từ lúc chưa lấy chồng). Tôi đã gửi cho Tạp chí “Tiếp thị Gia đình”, nhưng họ không sử dụng (chắc vì tôi không gửi lời giải Image ). Tôi cũng khá tự tin nên chẳng giữ lại lời giải. Bây giờ, đọc lại… như mớ bòng bong, chỉ giải được mấy ô thôi Image Tôi post lên cho các bạn… thư giãn Image và cùng giúp tôi tìm lại lời giải nha Image Cám ơn!!

* Lưu ý: đây là ô chữ tiếng Việt có dấu Image


HÀNG NGANG

1. Thế giới tưởng tượng, nơi con người thoát khỏi vòng luân hồi và mọi sự đau khổ

4. Nghề làm ruộng và nghề dâu tằm

9. Đèn chiếu

12. Khoảng trống sâu tự nhiên hay được đào vào lòng đất

14. Tác giả bài thơ “Hai sắc hoa Ti gôn”

16. Cảnh thiên nhiên nơi núi rừng

17. Động vật ruột khoang sống ở vùng biển nhiệt đới, có bộ xương đá vôi dạng cánh hoa, nhiều màu sắc

18. Cây độc, có ở vùng núi Sa Pa, Tam Đảo, Đà Lạt,…

21. Thiếu tế nhị, không thanh nhã

25. Đơn vị phân loại sinh học, chỉ nhóm động vật thuộc cùng một loài, có những đặc tính di truyền chung

26. Vất vả, cực nhọc

27. Ở trạng thái hoàn toàn không có tiếng động do không còn có sự hoạt động

29. Nguyên đại thứ ba trong lịch sử địa chất của trái đất, bắt đầu trước đây khoảng 500 triệu năm và dài khoảng 350 triệu năm, còn để lại nhiều di tích sinh vật cổ

31. Bà chúa thơ Nôm (viết tắt)

32. Chuyển dịch vị trí trong khoảng rất ngắn (viết ngược)

34. Cây cao mọc ở rừng nước mặn, hoa vàng, hạt nảy mầm ngay trên cây (viết ngược)

35. Ở tư thế nằm dài thẳng ra, choán nhiều chỗ, trông không đẹp mắt

36. Tỏ ra có tài về nghệ thuật, văn chương

37. Phần tinh túy, tốt đẹp nhất

38. Con sông trong bài thơ của Quang Dũng

39. Chơi đùa những trò đáng lẽ không nên hoặc không được phép vì có thể gây hại

40. Cọc cắm xuống đất để cho thân cây đeo bám vào

42. Đồ chơi của trẻ em, hình các con vật làm bằng bột hấp chín, có nhuộm màu

43. Tiểu bang miền Tây nước Mỹ, có thủ phủ là Salt Lake City (tiếng Anh)

44. Thông minh

45. Tác phẩm âm nhạc cho piano, có nội dung u buồn hay mơ màng, hợp cho đêm khuya

47. Người có tài, có khả năng hơn hẳn người thường trong một nghề hoặc một việc gì

49. Người nông nô dân tộc Thái

50. Khí giới thời cổ, cán dài, mũi nhọn, dùng để đâm

53. Bị cong gập xuống vì phải chịu một lực quá lớn; oằn hẳn xuống

56. Cây mọc ở Sa Pa trên dãy núi đá vôi và trên đỉnh Hoàng Liên, dùng làm thuốc chữa bệnh đau mắt, kiết lị, sốt, sốt rét

58. Sân bay cách thành phố Hải Phòng hơn 6Km về hướng Đông Nam (viết ngược)

59. Một ngành chuyên môn của hậu cần quân đội, bảo đảm cho bộ đội những nhu cầu về y tế

60. Nghệ thuật dùng sân khấu trình bày hành động và đối thoại của các nhân vật, để phản ánh những xung đột trong đời sống xã hội

62. Vải mỏng dệt bằng sợi nhỏ và đều

64. Hiện tượng chuyển đổi các âm có cùng một vị trí trong vỏ âm thanh của cùng một hình vị trong những trường hợp sử dụng khác nhau (viết ngược)

65. Có sức khỏe tốt, không ốm yếu, không bệnh tật

66. … ngứa nọc (thành ngữ)

HÀNG DỌC

1. Tháng

2. Người làm nghề khuân vác ở các bến xe, bến tàu thời Pháp thuộc

3. Phụ âm dài nhất trong tiếng Việt

5. Từ người đàn ông dùng để tự xưng khi tức giận, muốn tỏ vẻ trịch thượng hoặc hách dịch

6. Ngày tốt, thường chỉ ngày cưới

7. Cấy lại sau khi lúa cấy lần trước bị hỏng

8. Tên tự của Bác Hồ (viết tắt)

9. Hình người, vật, phong cảnh thu được bằng khí cụ quang học

10. Mưu mẹo để đánh lừa người khác, đưa người khác vào tròng

11. Món ăn của người Việt Nam, có màu xám vàng, thơm mùi thịt rán, vị ngọt đậm, làm bằng thịt gà rán vàng, om ít nước dừa

13. Cá thuộc họ chép, mình tròn, môi rất dày, sống ở nơi nước chảy

15. Đáng yêu, dễ thương

19. Vòm miệng

20. Truyện hoặc cốt truyện đời xưa, thường có liên quan đến lịch sử, được dùng làm đề tài cho sáng tác nghệ thuật, hoặc dẫn ra trong tác phẩm

22. Bầu đựng rượu làm bằng vỏ quả bầu già (viết ngược)

23. Thành ngữ chỉ sự suôn sẻ, trót lọt, không gặp trắc trở, khó khăn gì

24. Thành ngữ có ý nghĩa nắm phần chắc, phần bảo đảm có lợi cho mình

25. Công việc chuyên làm theo sự phân công lao động của xã hội

28. Không còn được người bề trên yêu mến, tin dùng nữa

30. Nhượng bộ để có được sự dàn xếp nhằm kết thúc cuộc đấu tranh, cuộc xung đột

33. Từ gợi tả dáng vẻ, cử chỉ săn đón, vồn vã quá đáng nhằm nịnh nọt

34. Đảo ở Vịnh Bắc Bộ, thuộc huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh

41. Dân tộc thiểu số ở Việt Nam, sống ở hai tỉnh Quảng Nam và Thừa Thiên – Huế

44. Quốc gia phía Tây châu Phi, trên Vịnh Guinea, có thủ đô là Lomé (tiếng Anh)

45. Phạm vi bao gồm những đối tượng cùng chịu một tác động

46. Một số đếm trong dãy số tự nhiên

48. Món ăn ngon

49. Nơi giáp giới giữa hai nước, có xây cửa, trạm gác và có quân đội trấn giữ

50. Rắn độc thân có nhiều khoanh đen, vàng xen kẽ

51. Thiên anh hùng ca của Hy Lạp về cuộc bao vây thành Troy (tiếng Pháp)

52. Không tuân theo hoặc làm trái lại những điều quy định

54. Hội mùng 5 tháng Giêng trên quê hương người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ, có diễn trống trận, thi côn, quyền, thi tài thượng võ và hát tuồng

55. Dụng cụ đo công suất của dòng điện tiêu hao ở một phần xác định của mạch điện

57. Đất trồng trọt ở ngoài đồng, xung quanh thường có bờ

60. Cơ quan tình báo Nga (tiếng Nga, viết tắt)

61. Cấu tạo phân tử nước

62. Nguồn điện một chiều trong đó hóa năng biến đổi thành điện năng

63. Vật nặng, thả chìm dưới nước cho cắm chặt ở đáy để giữ cho tàu, thuyền hoặc vật nổi nào đó ở vị trí nhất định, khỏi bị trôi

Vì sao tôi viết blog?

Filed under: Th? gi — admin @ 01:42

 

Tôi đã không bao giờ có ý định trở thành một blogger, dù ngay từ năm 2004, khi tôi bắt đầu tham gia diễn đàn Webtretho, đã có rất nhiều bài viết giới thiệu và hướng dẫn cách làm blog. Lý do quan trọng nhất là tôi chẳng có khiếu viết lách, mà vốn là người sống chẳng có tình cảm (theo nhận xét của nhiều người), nên tôi chẳng biết mình sẽ viết gì nếu tạo blog. Có người comment “một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự cao” sau khi xem những bài viết của tôi Image Nhưng nếu biết được tôi đã phải mất bao nhiêu công sức và thời gian để có thể viết được một bài văn hoàn chỉnh thì người đó chắc hẳn sẽ tin những gì tôi đang giãi bày Image

Lý do thứ hai là giao diện của các trang blog không có gì thu hút và gây ấn tượng cả: chỉ một bố cục, một vài mẫu mặc định để lựa chọn,… Dạo một vòng, thế nào cũng “túm” được một tá… đồng phục themes Image (quote n2hung). Yahoo! 360o sau đó cho phép tự decor, nhưng sao tôi cũng chẳng thấy bắt mắt, đã vậy còn giăng cả một cái banner quảng cáo ngay mặt tiền nữa chứ Image Thế nên, tôi cũng chẳng có động lực… chia sẻ quỹ thời gian o bế cái website của gia đình cho việc tạo một “cái liên kết” với mọi người.

Nhưng tôi đang viết blog Image và ngày càng… ghiền. Chẳng phải vì chạy theo phong trào: không phải là blogger thì không là người sành điệu Image Tôi đã quá già để trang bị cho mình những món trang sức sành điệu! Vậy thì… điều gì đã trở thành một thứ… ma túy khiến tôi cứ phải mơ tưởng đến việc làm giàu cho blog của mình đến vậy?

Từ khi làm mẹ, tôi đâm ra thích… khoe con với tất cả mọi người Image Tôi đã học HTML để làm cho Đan Quỳnh website. Những đoạn code HTML và Javascript cứ cuốn hút tôi. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, tôi đều lân la ở những on-line tutorials để mò mẫm thêm. Khi biết Opera cho phép tự thay đổi mọi thứ để tạo phong cách riêng cho blog cá nhân, tôi cũng tò mò nghiên cứu cho… biết với người ta. Chứ lúc đó, tôi cũng chẳng biết mình sẽ làm gì sau khi đã trang trí xong cái blog này Image

Khi đã hoàn tất, chẳng lẽ bỏ thì uổng quáImage nên tôi đã lục lại tất cả những bài viết đã gửi đăng báo (chỉ có vài bài thôi) và các threads đã post trên các forums để làm bộ sưu tập cho blog của mình. Khi đó, tôi chợt nhận ra mình cũng nhiều… chuyện quá!! Vậy thì tại sao lại không viết tiếp? Image Thay vì post vào forum thì… Image Chẳng trách một số forums than phiền ngày càng ít bài viết chất lượng khi phong trào viết blog tăng lên Image

Rồi tôi chợt nhận ra rằng tôi đã bỏ phí rất nhiều thời gian vì không tạo và viết blog Image và không đọc blogs của users khác. Tôi thật sự ngưỡng mộ và biết ơn những con ong chăm chỉ góp nhặt những bài báo, đoạn văn, thơ,… những bản nhạc hay, những công thức nấu ăn ngon,… và cả những tâm sự rất đời thường nữa. Trong cộng đồng này, mỗi người có thể tìm thấy và học hỏi được rất nhiều điều từ các bloggers khác, và trên hết đó là SỰ CHIA SẺ. Không ai cứ ngồi trong vỏ ốc của mình mà có thể lớn lên được, phải không?

Laptop

Filed under: M?t chuy?n ?i T — admin @ 01:38

Việc đầu tiên tôi phải làm khi đến Mỹ là tậu một chiếc laptop để làm việc và liên lạc với gia đình. Suốt tuần đầu tiên, tôi hết lượn lờ ở Best Buy, Circuit City, CompUSA rồi J&R để coi có cái nào vừa rẻ, vừa… xịn để hốt Image Tất cả links của các cửa hàng này đều được forward cho chồng để chồng lựa chọn (vì chồng có chuyên môn mà). Cuối cùng, chồng chốt lại, phải mua cái Toshiba Satellite M45-S359. Tính luôn sales tax là gần 1.6K Image Tiền đâu mà mua? Image Tôi hỏi nhỏ bạn đã sống ở Mỹ được bốn năm, nhỏ tư vấn “cứ canh on line đi, thỉnh thoảng có sales, hoặc mua clearance cũng được” Image Thế là, tôi ở lì trong thư viện suốt ngày…

Quả là trời không phụ người có lòng thành: Toshiba Satellite M45-S359 on sales ở Best Buy với giá 1.2K (chưa tính thuế) Image Tôi nhờ Navamin (người bạn Thái Lan) chở đến Best Buy ngay – cheap things always leave fast Image Cửa hàng đầu tiên chúng tôi ghé là Best Buy Hartsdale, cách chỗ tôi ở 6 miles (khoảng 8 phút lái xe, hoặc hơn 3 tiếng đi bộ Image ): SOLD OUT Image Tôi quyết không bỏ cuộc nên nhờ attendant check xem có cửa hàng nào gần đó còn in stock không. Sau khoảng hai phút kiểm tra trên hệ thống, nhân viên của cửa hàng đưa cho chúng tôi địa chỉ và bản đồ để đi đến Best Buy Mount Vernon, cách đó 18 miles Image Sau hơn nửa tiếng lái xe và hỏi đường, chúng tôi cũng đến được cửa hàng Image Tôi chạy vội vào và thở phào khi thấy cái máy vẫn còn on display Image

Mở ngoặc ở đây để giải thích một tí về policy của các cửa hàng. Khi một món hàng nào đó chỉ còn duy nhất một cái đang trưng bày, họ sẽ thông báo bán với giá clearance, giảm 30% so với giá trên thị trường. Mua những món hàng này rất risky: may nhờ, rủi chịu Image Những món hàng này thường nằm trên kệ khoảng ít nhất là một tháng (nếu đó là mặt hàng “hot”), bao nhiêu khách hàng đụng vào, thử lung tung. Nhiều lúc, khi được thông báo clearance thì nguyên bộ keyboard đã không còn cái nào Image Lúc đó, tùy thuộc vào phần giá trị sử dụng còn lại, cửa hàng sẽ định giá. Mua những thứ này thì đại tu lại cũng ngốn cả đống tiền, có khi còn nhiều hơn mua cái trong thùng. Tuy nhiên, hàng open-boxed vẫn được trả lại trong vòng 14 ngày, nếu khách hàng không hài lòng khi sử dụng. Vì vậy, khi họ vừa thông báo clearance thì phải chộp liền (nếu có nhu cầu), may ra hàng vẫn chưa thành phế binh Image

Cái M45-S359 là một mặt hàng rất hot vào thời gian đó, nên thời gian display cũng không dài lắm. Tất cả những cái on display mà tôi ngắm ở các cửa hàng đều tốt mã (chẳng biết bên trong như thế nào thôi Image ). Cho nên giảm tới gần 400USD là quá hời rồi Image Mình mà không quyết thì chắc chắn sẽ có thằng khác rinh liền (cụ thể là có tất cả bốn cửa hàng Best Buy xung quanh nơi tôi ở, nhưng chỉ còn nơi xa nhất là còn in stock Image ). Vậy mà… khi tôi hỏi mua, attendants trả lời, như dội một gáo nước lạnh vào tôi, “chưa thông báo clearance” Image Tôi chạy theo “thế khi nào mới clearance?”, họ bảo “không biết” Image (bọn này đáng bị đuổi thiệt!! Image ) Nhưng tôi vẫn không chịu thua “vậy ai biết??”. Họ trả lời “chỉ có manager mới có password để check xem đã announce clearance chưa” Image Tưởng gì! Chuyện đó dễ ợt “cho tao gặp manager đi” Image Tôi tin chắc đã có thông báo rồi, vì tất cả cửa hàng kia đã bán hết rồi mà Image

Anh chàng manager trẻ măng, đầu trọc lóc, chạy lại, cũng giải thích… y chang. Tôi bắt bẻ “mấy đứa kia nói mày có password, có thể xem được khi nào họ announce clearance. Vậy check dùm tao xem đã clearance chưa nha!?” Anh chàng ok liền và cắm cúi gõ, rồi gật gù “tao sẽ bán cho mày” Image Rồi anh ta chạy đi lấy chìa khóa security để unlock cái laptop khỏi kệ. Trong khi loay hoay tháo tháo, gỡ gỡ, anh ta để cái chìa khóa chạm vào battery và trầy một đường dài… tôi thót tim một giây, nhưng vẫn còn bình tĩnh để bargain “phải discount thôi” Image Anh ta ra vẻ biết lỗi “I’ll do my best!” rồi xách cái máy đến cashier. Sau một hồi gõ gõ, bấm bấm, anh ta thông báo với tôi giá cuối cùng luôn thuế là 1,190USD Image Wow! Rẻ thêm được gần 100USD nữa, chắc thức cả tuần vì… sướng quá!? Image

Sau khi trả tiền, tôi xem lại hóa đơn, và thấy… kỳ kỳ Image Giá chiếc máy được tính là hơn 800USD, tôi phải trả thêm 250USD cho ba năm bảo hành của Best Buy và cộng thêm tiền thuế nữa Image Mà tôi đâu có tính mua thêm bảo hành làm gì, Toshiba có bảo hành một năm rồi mà. Tôi lại thắc mắc, thì anh chàng manager trả lời “tao không được phép bán cái máy này rẻ hơn 1K, nên tao phải tách ra làm hai phần. Và như vậy thì coi như tao khuyến mãi thêm cho mày phần bảo hành đó” Image Không biết nên vui hay rầu đây? Nhưng thôi, cứ tạm hài lòng như vậy đã, tậu được cái máy là vui rồi. Phải đi kiếm cái gì ăn đã… lúc đó mới chợt nhận ra đã gần 9pm mà chưa ăn gì… Poor Navamin!!

Chút xíu nữa thì quên, nhân vật chính đây, khoe với cả nhà nhé Image Tính tới giờ là hơn một năm rồi, vẫn chạy tốt, mới xài hết có hơn 20% ổ cứng à Image

« Newer PostsOlder Posts »

Powered by WordPress