Đi một ngày đàng Sharing is happiness

7. November 2007

Cháy

Filed under: M?t chuy?n ?i T,Th,Th? gi — admin @ 06:34

Mấy bữa nay Sài Gòn nóng. Không mở máy lạnh thì hai đứa nhỏ chẳng ngủ được. Mà mở thì… phần thì tốn tiền điện phần thì sợ điện quá tải, rồi thì lại cúp điện, còn mệt hơn Mà tôi cũng chẳng phải lo bò trắng răng Hôm kia, đang ngồi thay tã cho con thì tôi nghe ba tiếng nổ lụp bụp, rồi cái loa (mở nhạc hát ru cho con) cũng bụp một phát, tắt ngủm. Tôi chặt lưỡi “lại quá tải, nổ bình điện rồi”.

Tôi mở cửa và nghe xôn xao ngoài đường. Tò mò, tôi chạy ra balcony và thấy mọi người đang chỉ về phía trụ điện Trời, không chỉ nổ bụp như mọi lần, mà cái hộp điện đang cháy tưng bừng, tàn lửa rớt xuống dây điện gây ra những tiếng nổ và xẹt lửa như… pháo hoa Mọi người vẫn chỉ trỏ, bàn tán. Một số cậu thanh niên lấy điện thoại di động ra… quay phim Chắc chỉ có dân Việt Nam mới đủ bình tĩnh như vậy

Tôi bảo đứa em gọi điện cho 114, còn tôi thì gọi 113. Sau khi chúng tôi cung cấp thông tin về sự việc và… bản thân (chắc họ sợ báo giả), họ xác nhận sẽ có mặt ngay. Có vẻ như không an tâm, đứa em tôi lục giấy báo… đóng tiền điện, và gọi cho Chi nhánh Điện Phú Thọ để yêu cầu họ cắt điện. Hai phút sau, hai anh chàng mặc đồng phục công ty điện lực chở nhau trên chiếc Dream chạy ngang qua nhà tôi, theo sau là xe cứu hỏa Sau khi quan sát và chắc là đánh giá sự việc, một trong hai anh nhà đèn rút điện thoại di động và gọi về công ty yêu cầu… cắt điện Chuyện này ngộ!! Lúc họ muốn cắt thì họ cắt, không cần có sự cố gì; còn khi có chuyện lớn, họ lại phải xác minh có nên cắt hay không

Mấy phút sau, các chiến sĩ cứu hỏa bắt đầu nhiệm vụ. Khi đang chuẩn bị thao tác thì hộp điện lại nổ lẹt xẹt (cũng như pháo hoa) làm các chiến sĩ nhà mình… bỏ chạy hết Chắc là toàn lính nghĩa vụ – cứ ba năm là ra quân nên chẳng bao giờ chuyên nghiệp được cả Nhưng cuối cùng thì mọi việc cũng được giải quyết. Và thật ngạc nhiên khi chỉ khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau thì khu phố đã có điện Ngạc nhiên hơn nữa là hôm nay họ cúp điện nguyên một ngày để sửa hộp điện

* * *

Tuần đầu tiên tôi ở Mỹ, đang dọn dẹp phòng thì nghe tiếng còi dồn dập và chói tai. Tôi mở cửa nghe ngóng thì Iris, người ở phòng kế bên, bảo tôi đem theo những thứ quan trọng và đi xuống sân. Lúc đó, tôi chẳng có thứ gì quan trọng ngoài cái passport, mất nó là tôi thành người trong không trung, như ông bác sĩ người Ý trong phim “Đi tìm kho báu” luôn Ở dưới sân đã có rất nhiều người. Lúc này, Iris mới giải thích, tiếng còi đó phát ra từ chuông báo cháy. Mỗi khi có báo động thì mọi người phải lập tức rời khỏi phòng và tập trung ở sân. Lính cứu hỏa sẽ đến kiểm tra và xử lý. Sau khi họ đã xác nhận tình trạng an toàn, mọi người mới được phép trở về phòng

 

 

Những chiếc chuông báo động này được gắn với hệ thống phát hiện đám cháy ở mỗi phòng cá nhân và ở những khu vực sinh hoạt chung, ví dụ bếp, phòng khách, nhà vệ sinh,… Hệ thống này rất nhạy cảm (sensitive), chỉ cần ai đứng hút thuốc ngay phía dưới, hoặc để thức ăn bị khét một tí thì nó cũng “smoke detection” Hệ quả là từ khi tôi sang Mỹ, cứ một tuần là có hai lần… diễn tập chữa cháy

Một buổi tối giữa tháng 11 (2005), tôi rời khỏi thư viện lúc nửa đêm (hì hì… thư viện mở cửa đến nửa đêm, và tôi ở đối diện trường, chỉ ba phút là tới nhà ) lạnh run Đang cố gắng đi mau về nhà thì tôi thấy xe cứu hỏa đậu khắp xung quanh khu vực tôi ở Hai người phụ nữ ngồi trên cái ghế dài ven đường bảo với tôi “cháy rồi, lần này cháy thiệt” Tôi hỏi lại “cháy ở đâu?”. “Thế không phải mày ở YWCA à?” Trời ơi, sao nỡ đối xử với tôi như thế chứ? Trời lạnh như vậy mà lại… diễn tập nữa sao?

Theo quy định, khi có chuông báo động, hệ thống điện sẽ tự động ngắt đến sau khi lính cứu hỏa xác nhận tình trạng an toàn. Lúc đó, hệ thống chuông báo động sẽ phải được khởi động lại. Tuy nhiên, sau lần báo động trước, nhân viên trực đã quên khởi động hệ thống chuông Một căn phòng không có người đã phát hỏa (tôi nghe nói là do nến) và không được phát hiện cho đến khi ngọn lửa hầu như đã thiêu rụi toàn bộ vật dụng trong phòng Lúc đó, hệ thống báo động không thể hoạt động được, và nhân viên trực phải chạy bộ lên từng lầu (có hai tòa nhà với hai hệ thống cầu thang cho ba lầu) để yêu cầu mọi người tập trung xuống sân

Thế mới biết: không phải cứ trang bị hiện đại là an toàn Nếu an toàn, chắc tòa Trung tâm Thương mại Thế giới (World Trade Center) ở New York đã không trở thành Ground Zero như bây giờ


Saturday March 24, 2007 – 11:12pm (ICT)

 

 

Comments


 

 

 

Đúng là dân VN mình lì chị nhỉ? Hôm cháy ITC trong Tp. HCM đó chị, là do que lửa hàn. Cháy ghê vậy, mà khi hiện trường vẫn còn nham nhở, thì lại thấy người ta dùng que lửa hàn vô tư ngay bên cạnh rồi!
Có thêm một dân nữa chắc cũng lì cỡ dân mình là dân AĐ, điện bên này cúp suốt, cúp không thông báo, ngày cúp 10 lần cũng bình thường, chắc vì hộp điện hay nổ lụp bụp! Có hôm bọn em chạy ngoài đường, thấy trên cột điện lửa cháy, bắn pháo hoa lung tung, nhưng mà chỉ có 2 chị em em ngó, chứ bà con xung quanh thì tỉnh bơ, như là không có chuyện gì hết 😀

Monday March 26, 2007 – 06:50pm (IST)

Ô số Sudoku – niềm đam mê mới của tôi

Filed under: Th? gi — admin @ 06:23

Hồi mang bầu Đan Quỳnh, tôi nghiện chơi gỡ mìn (minesweepers). Tôi thường chơi ở mức độ custom, mỗi chiều 24 ô với 170 – 180 trái mìn. Tất nhiên không phải lúc nào tôi cũng gỡ được hết Lần có thai này tôi tình cờ phát hiện ra game Sudoku trên báo Thanh niên Chủ nhật. Thế là tôi cứ chờ đợi đến cuối tuần để được chơi. Nếu bạn đọc báo Thanh niên Chủ nhật vào khoảng cuối năm ngoái đến hết tháng Một, chắc bạn cũng thấy tên Đan Quỳnh thường xuyên xuất hiện trên mục những bạn đọc có lời giải chính xác và nhanh nhất

Nhưng chơi vậy cũng chưa… đã, nên tôi thường xuyên vào http://www.websudoku.com để… luyện Chồng chắc xót tiền Internet nên đã google software với crack để tôi chơi offline Nếu bạn thích thì để lại lời nhắn, tôi sẽ gửi cho nhé Hàng crack không để link download được đâu.

Đầu tháng 02/2007, báo Thanh niên bắt đầu giới thiệu trò chơi này hàng ngày và trao giải cho những bạn đọc giải đúng và chính xác Bạn có tình cờ thấy tên tôi trên báo không? Thật ra, muốn nhận giải thưởng thì phải có chứng minh nhân dân, mà Đan Quỳnh thì mới hơn hai tuổi, nên tôi đành phải lộ diện Tôi trúng giải ngay và sau đó thì vẫn thường xuyên nằm trong số những bạn đọc có lời giải đúng và nhanh nhất

Có lẽ người phụ trách ô số thấy lạ – tại sao tôi đã trúng giải rồi mà vẫn siêng gửi lời giải đến thế, nên đã email hỏi tôi có biết mình trúng giải, và đã lên nhận giải thưởng chưa Mẹ tôi cũng thắc mắc tại sao sáng nào cũng phải dậy sớm (tranh thủ lúc em bé còn ngủ ) để chơi ô số, vì họ chỉ trao giải một lần cho một người trong một tháng thôi. Hì hì… tôi chơi vì thích chơi, chứ đâu phải vì giải thưởng. Thấy tên trên báo vừa… khoái, vừa khỏi mất công dò lời giải xem mình làm đúng không. Tiện quá còn gì?

Hôm nay trong Recent Visitors list của tôi xuất hiện một user lạ (lạ vì không nằm trong friend list). Khi vào blog của 3mobisoft, tôi tìm thấy file sudoku.swf nên xin đoạn mã để chèn vào blog của tôi luôn

Tuy nhiên, cả websudoku.com, software Game House Sudoku và file flash này đều giới thiệu những trò chơi với số kiểu classic. Bây giờ báo Thanh niên giới thiệu những kiểu mới thú vị và rắc rối hơn nhiều, nên tôi vẫn phải hàng ngày vào http://www.dailysudoku.com để download về chơi cho… quen. Vì vậy, ai có software với ô số Squiggly hoặc Killer thì cho tôi xin với nhé

Còn bây giờ thì bạn hãy thử chơi với file flash này xem có thú vị không


Wednesday March 14, 2007 – 06:14pm (ICT) 

Comments

 

 

trò này em cũng không đam mê lắm nhưng file flash này thì làm đẹp, đồ họa rất đẹp và sáng tạo

Wednesday March 14, 2007 – 10:37pm (ICT)

 

Đó là trò chơi em đang mê đó chị.Nhưng mà em chỉ muốn chơi trò này với tờ giấy và cây viết chì thôi.(Hi..hi..)Chơi lúc rảnh ngồi 1 mình, bởi vì không phải lúc nào mình cũng kè kè theo cái máy tính được.

Saturday March 31, 2007 – 02:58pm (ICT)

Hix hix… ke ke… ak ak…

Filed under: Th,Th? gi — admin @ 06:13

 

Năm nay tôi “được” đón giao thừa trong bệnh viện nên đâm ra lại… may vì xem được chương trình Táo quân của VTV – chương trình được đánh giá cao trong “lịch sử” Táo quân

Trích chương trình của VTV (file flash, nặng 5.58MB)

 

Năm 2005, tôi được một tổ chức hợp tác với Fulbright đề nghị giới thiệu về Việt Nam cho các học sinh trung học ở Bronxville, New York. Bài giới thiệu của tôi có một phần đề cập tới ngôn ngữ – tiếng Việt. Cả học sinh và giáo viên của trường Bronxville đều cảm thấy rất thú vị khi tôi đưa ra ví dụ về cách sử dụng các dấu trong tiếng Việt để tạo từ. Thậm chí, có người còn hỏi tôi, nếu họ nói “TA TẢ TÁ TẠ TÀ TÔ thì người Việt có hiểu được câu “I describe a dozen of hundred kilograms of evil diapers” không? Tôi là giáo viên và tôi luôn nói với học trò của mình rằng tôi sẽ trừ điểm nặng cho những người viết chữ không thể đọc được, hoặc viết sai chính tả. Tôi không yêu cầu một bài làm với nét chữ A10, mặc dù tôi có thể chấm nương tay cho những bài viết chữ đẹp Tất nhiên rồi!! Những bài làm như vậy sẽ cho người đọc cảm thấy ý tưởng liền mạch hơn. Tuy nhiên, một bài làm viết đúng chính tả tiếng Việt luôn là một yêu cầu bắt buộc đối với tôi. Thói quen đó khiến tôi cảm thấy rất khó khăn (và khó chịu) khi thăm một số trang web, blog, forum,… mà ở đó, người ta nhân danh thế hệ 8x, 9x,… để sử dụng những ngôn ngữ được coi là sành điệu

Hix hix… được thay cho híc híc

Tôi cũng chẳng hiểu tại sao phải viết như vậy Nếu tính thời gian thao tác thì tương đương nhau. Tuy nhiên, nếu dựa vào cách phiên âm của chữ cái để ghép thành từ thì rõ ràng từ “hix” là không chính xác, vì chữ cái “X” được đọc là “ích xờ”. Như vậy từ “hix” bị dư một chữ cái “I” và âm “XỜ” Phải chăng cứ “XỜ” nhiều thì mới “Tây”? Rồi “thix” được thay cho “thích”; “xích mích” có lẽ phải viết thành “xix mix”?

Khi tôi dạy tiếng Anh, tôi cũng nhận thấy khá nhiều người thích thêm âm “XỜ” vào bất cứ từ nào và cho rằng nói như vậy mới giống người Anh, người Mỹ Rất hiếm người ý thức được rằng, tiếng Anh là một ngôn ngữ đa âm tiết (a multi-syllable language), trong khi tiếng Việt là ngôn ngữ đơn âm. Nếu bạn thêm âm “XỜ” vào từ “híc” thì bạn chỉ đọc/ viết sai chính tả, chứ không hề ảnh hưởng đến nghĩa của từ/ câu. Trong khi đó, nếu bạn thêm âm “XỜ” (hoặc bất kỳ âm nào khác) vào một từ trong tiếng Anh thì không còn là từ đó nữa. Ví dụ HOW và HOUSE, LEND và BLEND,…

Ke… ke… hoặc ka… ka…

Hình như đây là những cụm từ để chỉ tiếng cười Trước đây, tôi chỉ thấy người ta cười “hee hee”, “ha ha”, “ho ho” (nếu viết theo âm tiếng Anh) hoặc “hi hi”, “he he”, “kha kha” (tiếng Việt). Chắc để gõ nhanh hơn, người ta viết thành “ka… ka” Rồi thì nhại giọng của một số vùng miền để biến âm “A” thành “E”, kiểu như “ngon lém”, để sinh ra giọng cười “ke… ke…”. Là người Việt, chắc chúng ta đều biết thành ngữ “chửi cha không bằng pha tiếng“. Người ở những địa phương có giọng nói không “chuẩn Hà Nội, Nam bộ,…” có lẽ sẽ không vui phải không?

Ak… ak… được phát âm là “ặc ặc”

Theo Đại từ điển tiếng Việt, “ặc ặc” là cách phát âm khác của “ằng ặc”, dùng để chỉ tiếng cười nghẹn ở trong cổ. Bản thân tôi thường dùng cụm từ này khi tỏ vẻ ngạc nhiên Chẳng biết có chính xác không?

Tuy nhiên, tôi không thể lý giải được tại sao “ặc ặc” lại được viết thành “ak… ak…” Bạn có thể giải thích được không?

Và còn nhiều lắm những từ, cụm từ mà Táo Blog sử dụng: “muh” thay cho “mà”, “roài” hoặc “rùi” thay cho “rồi”,… Tôi cảm thấy khó hiểu vì sao trước đây phải viết bằng tay, mất thời gian hơn gõ phím nhiều mà chúng tôi vẫn có thể viết đúng chính tả, mà bây giờ… chẳng lẽ cứ phải sử dụng những từ ngữ đó mới được coi là thế hệ @?


Tuesday February 27, 2007 – 05:26pm (ICT)

 

 

Comments

 

 

 

Wow, tuyệt vời, em cho cô “hai trăm điểm……luôn” Đúng là trăn trở của những người yêu tiếng Việt chúng ta. Báo Phụ Nữ đã từng có bài viết đề cập đến vấn đề bức xúc như vầy. Một số người khi chat hoặc comment cho blog, họ phải dùng những từ ngữ chưa có trong tự điển tiếng Việt. Có làm cho tiếng Việt phong phú hay ho hơn chăng? Hay là mất đi cái hay cái đẹp vốn có của nước mình. Nhớ lần em đi Thái Lan học, các bạn người Thái đã ngưỡng mộ biết bao khi biết cũng với các chữ cái La tinh và các dấu, tiếng Việt rất ưa nhìn và mang nét văn minh và cũng rất riêng. Lần đó tự nhiên tấy yêu tiếng Việt hơn bao giờ hết.
P.S một số lần viết blog hay comment, em vẫn rất kỹ tính trong chính tả nhưng tại Y’ bỏ dấu tùm lum hết. Hổng phải tại em à nha!Hihi

Tuesday February 27, 2007 – 06:11pm (PST)

 

 

 

 

“Tôi không yêu cầu một bài làm với nét chữ A10, mặc dù tôi có thể chấm nương tay cho những bài viết chữ đẹp”.
Chị ơi cũng may là cô giáo em giống chị điểm này nên em thường được cộng điểm ở phần trình bày, hi hi … nhưng cô Lu ơi, mới sinh em bé mà đã làm bạn với PC sớm thế, cô nhớ giữ gìn sức khoẻ và dành thời gian chăm sóc hai công chúa đấy nhé.

Wednesday February 28, 2007 – 10:51am (ICT)

 

 

 

 

Em khoái bài viết này của chị quá! Em cũng cảm thấy rất … không vui khi đọc những từ “viết sai chính tả cố ý” như thế! Hay là mình thuộc thế hệ già rồi nên đâm ra khó tính?!
Em có hỏi mấy em 8x, 9x, mấy em ấy nói là viết như thế chứng tỏ tình cảm và thấy vui vui, khi tâm trạng có thoải mái thì mới có thể viết được như thế???

Chị ơi, chúc mừng mẹ tròn con vuông! Bé trông yêu quá chừng! Chị đã đặt tên cho bé chưa? Chị giữ gìn sức khỏe nhé!

Saturday March 3, 2007 – 12:04pm (ICT)

 

 

 

 

Comment trên là của em đó chị ạ! Em dùng lộn nick của đứa em. Chúc gia đình chị thật vui và hạnh phúc!

Saturday March 3, 2007 – 12:11pm (ICT)

 

 

 

 

TH ơi, vấn đề này có thể làm được 1 luận án sociology đó! Xu thế này cũng phổ biến ở các ngôn ngữ khác nữa, chẳng hạn tiếng Anh: Babe, U R 2GR8 2B 4GOT10! I LUV U

Wednesday March 7, 2007 – 09:41am (IST)

6. November 2007

Kỷ niệm đẹp…

Filed under: Th? gi — admin @ 16:12

Nhiều người xem hình của tôi, đọc những gì tôi viết, nhận xét rằng tôi là một người hạnh phúc. Thật sự, chẳng ai biết cuộc sống của tôi như thế nào, mặc dù có vẻ như tôi luôn… mở lòng khi nói chuyện với người khác. Nói như vậy không có nghĩa tôi là người giả dối. Tôi luôn nói thật lòng mình, nhưng có những điều tôi không thể nói với ai được, vì điều đó sẽ làm cho những người yêu thương tôi thật sự (đặc biệt là mẹ tôi) sẽ phải lo lắng rất nhiều. Tôi sẽ giữ nó cho đến khi… chết. Vì vậy, những lúc bị stressed, tôi thường thốt lên… “chán!!”, nhiều đến nỗi bạn bè tôi thường nhận xét “dường như tôi phải nói như vậy để cho đỡ… chán” Và cũng vì vậy mà nhiều người gán cho tôi biệt danh “Tổng giám đốc công ty than Việt Nam”

Nhiều người cho rằng tôi đã có đầy đủ mọi thứ, chẳng phải lo nghĩ gì hết, vậy là quá hạnh phúc rồi. Nhưng… hạnh phúc đâu phải là vật chất, không phải là những thứ trang sức quanh mình (mà thật ra tôi cũng không phải là người giàu có để có đầy đủ những thứ đó). Từ khi biết nhận thức, tôi đã hiểu mình thiếu rất nhiều thứ. Và tự nhiên tôi đâm ra thích những gì không tròn trịa, không đối xứng. Đối với tôi, như vậy sẽ làm mình đỡ buồn hơn khi gặp phải một điều gì đó không hoàn toàn theo ý mình mong muốn.

Nhiều người nghĩ rằng tôi rất rảnh rỗi. Có lẽ họ thấy tôi thường xuyên viết blog, thường xuyên on line. Thật ra tôi là một người rất bận rộn (nói ra chắc chẳng ai tin). Tôi có một việc làm chính và một việc làm thêm. Tôi còn phải chăm sóc gia đình. Nhưng bây giờ tôi luôn muốn mình phải bận rộn với những việc khác nữa, vì nếu rảnh rỗi, đầu óc tôi sẽ vỡ tung vì phải suy nghĩ những chuyện mà mình không bao giờ muốn nghĩ tới Và nghiên cứu làm blog, làm website khiến tôi luôn phải tập trung suy nghĩ – thật quá tuyệt vời cho tình trạng của tôi hiện nay.

Nói dài dòng như vậy chắc bạn đã hiểu lý do tại sao tôi làm skin này cho Blog Opera của tôi, đặc biệt là banner, nó phải không đối xứng, nó phải dư ra một chút, nó phải không theo một khuôn mẫu nào cả… vì nó phải đại diện cho một người không giống ai như tôi Nó phải có cái gì đó khiến tôi phải suy nghĩ (cái phần dư ra ở góc phải đó) mà vẫn không thể tự làm được (phải nhờ Phạm Lâm đấy Cám ơn em rất nhiều ). Nó khiến tôi bận rộn!!

Chắc có người sẽ cho rằng tôi bị hâm khi viết những điều này Nhưng không phải tự nhiên tôi muốn nói những điều đó khi gần đến ngày lễ tình yêu (chứ không phải tình nhân nhé ). Giá như tôi đừng say mê làm website, làm blog,… có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ phải luyến tiếc kỷ niệm như bây giờ (thật mâu thuẫn phải không?) …

Happy Valentine’s Day!


Thursday February 8, 2007 – 09:42pm (ICT) 

Comments


Chị ơi, em biết chị không rảnh chút nào, nhưng những đam mê của chị, chị theo đuổi rất nhiệt tình.

Em rất khâm phục chị đấy!

Thursday February 8, 2007 – 06:13pm (MSK)

 

Chao chi! Em tinh co biet den blog cua chi khi mo man lam lich cho con trai em.Hom nay doc entry nay cua chi thay chi gioi that day em, mac du em co nhieu thoi gian ranh nhung em van chua lam duoc cai lich ung y cho con trai em :(, chac con phai hoc chi nhieu nhieu.Nam moi sap den roi, co gang quen hat chuyen buon chi nhe! Chuc chi va gia dinh mot nam moi hanh phuc va rieng chi co mot valentine day y nghia chi nhe!

Thursday February 8, 2007 – 10:34pm (ICT)

 

TH su dung thoi gian tuyet voi that day, lam duoc bao nhieu la dieu, ma van nghi duoc bao nhieu la thu… Chuc TH luon vui ve nhe!

Thursday February 8, 2007 – 11:54pm (IST)

 

cứ sống như thế đi chị ạ, có đam mê mới thấy mình được sống!

Friday February 9, 2007 – 11:21am (ICT)

 

Em an tuong vi entry ni` cua chi. Truoc day, doc blog chi, em ganh ty vi cuoc song cua chi that hanh phuc ma em ko co duoc. Nhung nghi lai, ai cung co noi buon, noi lo lang rieng cua ho. Em thong cam va nguong mo chi…..

Thursday August 9, 2007 – 08:44pm (ICT)

The Dinner Theatre

Filed under: M?t chuy?n ?i T,Th? gi — admin @ 01:52

Tháng 4/2006, tôi trúng số độc đắc được nhận một vé đi Denver, Colorado để dự hội nghị hàng năm của Fulbright dành cho scholars các nước đến Mỹ để nghiên cứu. Tôi nói là độc đắc, vì họ bao toàn bộ vé máy bay, nơi ăn, ở, và các chuyến tham quan để biết thêm về văn hóa Mỹ Vì vậy, họ chỉ chọn khoảng 100 người. Tôi được chọn có lẽ vì chủ đề chính của hội nghị năm nay liên quan đến pháp luật (The Rule of Law) và tôi là người học luật duy nhất trong số 7 người đến từ Việt Nam Chắc hẳn bạn cũng biết mỗi năm, mỗi nước có khoảng sáu đến tám scholars được tài trợ đến Mỹ nghiên cứu khoa học và trao đổi văn hóa.


Chương trình hội nghị bao gồm những seminars về pháp luật, tìm hiểu thủ tục chọn jury cho phiên tòa, tham quan nhà tù, và tìm hiểu văn hóa Mỹ. Trừ nội dung cuối cùng, các phần khác đều liên quan đến chuyên môn nên chắc không gây hứng thú cho đa số mọi người, mặc dù cực kỳ hấp dẫn nhất là thủ tục chọn jury. Nếu nước Nga cũng học tập được cách thức đó, có lẽ bọn giết sinh viên Vũ Anh Tuấn đã không thể ngồi ngoài song sắt nhà tù như vậy được Anyway, tôi sẽ không bàn thêm về chính trị nữa mà quay trở lại mục đích chính của bài viết này: kinh doanh… nghệ thuật kiểu Mỹ

Nếu bạn quan tâm tới văn hóa Mỹ, có lẽ bạn cũng biết họ rất nổi tiếng với các vở nhạc kịch Broadway. Tôi được biết, sở dĩ họ gọi là kịch Broadway, vì những rạp hát đầu tiên trình diễn những vở Opera hiện đại này nằm trên đại lộ Broadway của thành phố New York. Dần dần, rất nhiều rạp hát mọc lên cũng trên đại lộ đó, lớn có, nhỏ có,… và làm nên tên tuổi cho một loại hình nghệ thuật hấp dẫn: Broadway Show. Kịch Broadway không kén khán giả bằng Opera cổ điển, vì họ toàn dựng vở dựa trên nền nhạc hiện đại và phổ biến, ví dụ, vở Mama Mia, mà tôi đã cố sắp hàng hai tiếng để mua vé… đứng suốt ba tiếng đồng hồ trong rạp Toàn bộ phần nhạc và lời các bài hát của vở kịch này đều của ban nhạc ABBA (Thụy Điển). Cái hay là họ kết hợp được lời gốc của các bài hát vào câu chuyện tình cảm lãng mạn và có nội dung gắn kết chặt chẽ

Tuy nhiên, không phải ai cũng có cơ hội đến New York xem Broadway, và không phải diễn viên nào cũng có khả năng thi đậu trong các Broadway auditions. Vì vậy, các nhà hát tương tự cũng được xây dựng ở những tiểu bang khác với dàn diễn viên không tên tuổi bằng Và Fulbright đã giới thiệu với chúng tôi một vở kịch kinh điển của nghệ thuật này tại một nơi không có tiếng tăm gì cả The Boulder’ Dinner Theater tại một quận nhỏ thuộc Denver, Colorado. Nhà hát được gọi là Dinner Theater vì được thiết kế như một… nhà hàng với sân khấu ở vị trí thuận tiện cho tất cả thực khách thưởng thức nghệ thuật.

Người Mỹ thường chọn đến những nhà hát kiểu này khi muốn tổ chức một lễ kỷ niệm như sinh nhật, ngày cưới,… Hôm chúng tôi đi xem, có hai tiệc sinh nhật và một lễ kỷ niệm 49 năm ngày cưới của một đôi vợ chồng. Thật là lãng mạn!! Thức ăn cũng rất đa dạng, họ có cả một menu với nhiều món để lựa chọn. Việc nấu nướng cũng không kém cầu kỳ, và cách trình bày cũng khá bắt mắt Đây là món mà tôi đã chọn. Tôi chỉ biết nó được chế biến từ một loại cá thịt trắng, chứ không rõ tên là gì Trung thực mà nói, tôi rất ngại đi ăn ở các nhà hàng Mỹ, vì tên nguyên liệu toàn nghe lạ hoắc. Vì vậy, tôi luôn luôn có thói quen chọn món bằng cách nhìn vô hình chụp Cũng may là những món tôi đã gọi đều có thể ăn được

Có một điều đặc biệt mà mãi đến giờ nghỉ giải lao giữa vở diễn chúng tôi mới phát hiện ra: tất cả diễn viên cũng đồng thời là đầu bếp, bartender và phục vụ bàn trong nhà… hàng Lúc mới vào, khi họ đem menu và nhận đặt món thì đâu ai biết (ít ra là nhóm người nước ngoài chúng tôi không biết ), vì chưa xem họ diễn. Đến khi nghỉ giải lao, họ đem món tráng miệng đến phục vụ thì… Phải chăng đây cũng là một cách thu hút khách đến rạp (ngoài việc tiết kiệm chi phí ), vì chúng tôi có thể yêu cầu chụp ảnh chung với họ. Đây là diễn viên chính trong vở kịch (người ngồi cạnh tôi là một Fulbrighter đến từ Ấn Độ).

Mời bạn xem đoạn mở đầu của vở kịch hát “The Music Man” để thấy diễn viên lao động nghệ thuật như thế nào Đây là video clip tôi quay… lén trong rạp vì họ cấm quay phim, chụp ảnh,… và họ cũng không bán video tape của các vở kịch đang công diễn, mà chỉ bán phần audio thôi. Tôi không quay được Mama Mia vì vé đứng của tôi ở cuối rạp, cạnh security guard

 

Comments

Chị ơi, việc bồi thẩm đoàn (BTĐ) ko phán tội bọn bị nghi vấn trong vụ Vũ Anh Tuấn thì phụ thuộc vào nhiều lý do lắm ạh. Ko phải chỉ do mỗi việc chọn hội đồng bồi thẩm thôi đâu. Em nghĩ nếu BTĐ được chọn khác đi thì vẫn chỉ đưa đến kết quả như vậy thôi.

Bởi vì:
– Trình độ nhận thức, trách nhiệm của họ với chính xã hội còn chưa thực sự cao.
– Họ chịu nhiều áp lực từ những gia đình phạm nhân, từ bọn tội phạm. Trong vụ án Vũ Anh Tuấn, ko có một luật sư Nga nào dám đứng ra nhận bào chữa cho bên nguyên.
– Nhiều (rất nhiều ?) người Nga có tư tưởng bài ngoại, “Nước Nga của người Nga”. Trong 12 juries đó thì ai nói là họ hoàn toàn ủng hộ cho người nước ngoài. Tư tưởng của nhiều người còn ấu trĩ, họ cho rằng người nước ngoài đến tranh giành hết miếng ăn, công việc của họ… (đây là một vấn đề phức tạp, em muốn viết 1 bài phân tích về nó nhưng có vẻ khó quá).
– Có nguồn tin cho rằng bọn giết hại Vũ Anh Tuấn là bọn trọc khác.
– …

Một chút lạc đề, chị nhỉ. Hôm nào chị post bài về việc chọn BTĐ bên Mỹ cho mọi người và em biết với ạ.

Chúc chị cuối tuần vui vẻ.

MEOLuoi.

Ô chữ

Filed under: Th? gi — admin @ 01:44

Ô chữ này do tôi tự soạn cách đây khá lâu rồi (hình như từ lúc chưa lấy chồng). Tôi đã gửi cho Tạp chí “Tiếp thị Gia đình”, nhưng họ không sử dụng (chắc vì tôi không gửi lời giải Image ). Tôi cũng khá tự tin nên chẳng giữ lại lời giải. Bây giờ, đọc lại… như mớ bòng bong, chỉ giải được mấy ô thôi Image Tôi post lên cho các bạn… thư giãn Image và cùng giúp tôi tìm lại lời giải nha Image Cám ơn!!

* Lưu ý: đây là ô chữ tiếng Việt có dấu Image


HÀNG NGANG

1. Thế giới tưởng tượng, nơi con người thoát khỏi vòng luân hồi và mọi sự đau khổ

4. Nghề làm ruộng và nghề dâu tằm

9. Đèn chiếu

12. Khoảng trống sâu tự nhiên hay được đào vào lòng đất

14. Tác giả bài thơ “Hai sắc hoa Ti gôn”

16. Cảnh thiên nhiên nơi núi rừng

17. Động vật ruột khoang sống ở vùng biển nhiệt đới, có bộ xương đá vôi dạng cánh hoa, nhiều màu sắc

18. Cây độc, có ở vùng núi Sa Pa, Tam Đảo, Đà Lạt,…

21. Thiếu tế nhị, không thanh nhã

25. Đơn vị phân loại sinh học, chỉ nhóm động vật thuộc cùng một loài, có những đặc tính di truyền chung

26. Vất vả, cực nhọc

27. Ở trạng thái hoàn toàn không có tiếng động do không còn có sự hoạt động

29. Nguyên đại thứ ba trong lịch sử địa chất của trái đất, bắt đầu trước đây khoảng 500 triệu năm và dài khoảng 350 triệu năm, còn để lại nhiều di tích sinh vật cổ

31. Bà chúa thơ Nôm (viết tắt)

32. Chuyển dịch vị trí trong khoảng rất ngắn (viết ngược)

34. Cây cao mọc ở rừng nước mặn, hoa vàng, hạt nảy mầm ngay trên cây (viết ngược)

35. Ở tư thế nằm dài thẳng ra, choán nhiều chỗ, trông không đẹp mắt

36. Tỏ ra có tài về nghệ thuật, văn chương

37. Phần tinh túy, tốt đẹp nhất

38. Con sông trong bài thơ của Quang Dũng

39. Chơi đùa những trò đáng lẽ không nên hoặc không được phép vì có thể gây hại

40. Cọc cắm xuống đất để cho thân cây đeo bám vào

42. Đồ chơi của trẻ em, hình các con vật làm bằng bột hấp chín, có nhuộm màu

43. Tiểu bang miền Tây nước Mỹ, có thủ phủ là Salt Lake City (tiếng Anh)

44. Thông minh

45. Tác phẩm âm nhạc cho piano, có nội dung u buồn hay mơ màng, hợp cho đêm khuya

47. Người có tài, có khả năng hơn hẳn người thường trong một nghề hoặc một việc gì

49. Người nông nô dân tộc Thái

50. Khí giới thời cổ, cán dài, mũi nhọn, dùng để đâm

53. Bị cong gập xuống vì phải chịu một lực quá lớn; oằn hẳn xuống

56. Cây mọc ở Sa Pa trên dãy núi đá vôi và trên đỉnh Hoàng Liên, dùng làm thuốc chữa bệnh đau mắt, kiết lị, sốt, sốt rét

58. Sân bay cách thành phố Hải Phòng hơn 6Km về hướng Đông Nam (viết ngược)

59. Một ngành chuyên môn của hậu cần quân đội, bảo đảm cho bộ đội những nhu cầu về y tế

60. Nghệ thuật dùng sân khấu trình bày hành động và đối thoại của các nhân vật, để phản ánh những xung đột trong đời sống xã hội

62. Vải mỏng dệt bằng sợi nhỏ và đều

64. Hiện tượng chuyển đổi các âm có cùng một vị trí trong vỏ âm thanh của cùng một hình vị trong những trường hợp sử dụng khác nhau (viết ngược)

65. Có sức khỏe tốt, không ốm yếu, không bệnh tật

66. … ngứa nọc (thành ngữ)

HÀNG DỌC

1. Tháng

2. Người làm nghề khuân vác ở các bến xe, bến tàu thời Pháp thuộc

3. Phụ âm dài nhất trong tiếng Việt

5. Từ người đàn ông dùng để tự xưng khi tức giận, muốn tỏ vẻ trịch thượng hoặc hách dịch

6. Ngày tốt, thường chỉ ngày cưới

7. Cấy lại sau khi lúa cấy lần trước bị hỏng

8. Tên tự của Bác Hồ (viết tắt)

9. Hình người, vật, phong cảnh thu được bằng khí cụ quang học

10. Mưu mẹo để đánh lừa người khác, đưa người khác vào tròng

11. Món ăn của người Việt Nam, có màu xám vàng, thơm mùi thịt rán, vị ngọt đậm, làm bằng thịt gà rán vàng, om ít nước dừa

13. Cá thuộc họ chép, mình tròn, môi rất dày, sống ở nơi nước chảy

15. Đáng yêu, dễ thương

19. Vòm miệng

20. Truyện hoặc cốt truyện đời xưa, thường có liên quan đến lịch sử, được dùng làm đề tài cho sáng tác nghệ thuật, hoặc dẫn ra trong tác phẩm

22. Bầu đựng rượu làm bằng vỏ quả bầu già (viết ngược)

23. Thành ngữ chỉ sự suôn sẻ, trót lọt, không gặp trắc trở, khó khăn gì

24. Thành ngữ có ý nghĩa nắm phần chắc, phần bảo đảm có lợi cho mình

25. Công việc chuyên làm theo sự phân công lao động của xã hội

28. Không còn được người bề trên yêu mến, tin dùng nữa

30. Nhượng bộ để có được sự dàn xếp nhằm kết thúc cuộc đấu tranh, cuộc xung đột

33. Từ gợi tả dáng vẻ, cử chỉ săn đón, vồn vã quá đáng nhằm nịnh nọt

34. Đảo ở Vịnh Bắc Bộ, thuộc huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh

41. Dân tộc thiểu số ở Việt Nam, sống ở hai tỉnh Quảng Nam và Thừa Thiên – Huế

44. Quốc gia phía Tây châu Phi, trên Vịnh Guinea, có thủ đô là Lomé (tiếng Anh)

45. Phạm vi bao gồm những đối tượng cùng chịu một tác động

46. Một số đếm trong dãy số tự nhiên

48. Món ăn ngon

49. Nơi giáp giới giữa hai nước, có xây cửa, trạm gác và có quân đội trấn giữ

50. Rắn độc thân có nhiều khoanh đen, vàng xen kẽ

51. Thiên anh hùng ca của Hy Lạp về cuộc bao vây thành Troy (tiếng Pháp)

52. Không tuân theo hoặc làm trái lại những điều quy định

54. Hội mùng 5 tháng Giêng trên quê hương người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ, có diễn trống trận, thi côn, quyền, thi tài thượng võ và hát tuồng

55. Dụng cụ đo công suất của dòng điện tiêu hao ở một phần xác định của mạch điện

57. Đất trồng trọt ở ngoài đồng, xung quanh thường có bờ

60. Cơ quan tình báo Nga (tiếng Nga, viết tắt)

61. Cấu tạo phân tử nước

62. Nguồn điện một chiều trong đó hóa năng biến đổi thành điện năng

63. Vật nặng, thả chìm dưới nước cho cắm chặt ở đáy để giữ cho tàu, thuyền hoặc vật nổi nào đó ở vị trí nhất định, khỏi bị trôi

Vì sao tôi viết blog?

Filed under: Th? gi — admin @ 01:42

 

Tôi đã không bao giờ có ý định trở thành một blogger, dù ngay từ năm 2004, khi tôi bắt đầu tham gia diễn đàn Webtretho, đã có rất nhiều bài viết giới thiệu và hướng dẫn cách làm blog. Lý do quan trọng nhất là tôi chẳng có khiếu viết lách, mà vốn là người sống chẳng có tình cảm (theo nhận xét của nhiều người), nên tôi chẳng biết mình sẽ viết gì nếu tạo blog. Có người comment “một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự cao” sau khi xem những bài viết của tôi Image Nhưng nếu biết được tôi đã phải mất bao nhiêu công sức và thời gian để có thể viết được một bài văn hoàn chỉnh thì người đó chắc hẳn sẽ tin những gì tôi đang giãi bày Image

Lý do thứ hai là giao diện của các trang blog không có gì thu hút và gây ấn tượng cả: chỉ một bố cục, một vài mẫu mặc định để lựa chọn,… Dạo một vòng, thế nào cũng “túm” được một tá… đồng phục themes Image (quote n2hung). Yahoo! 360o sau đó cho phép tự decor, nhưng sao tôi cũng chẳng thấy bắt mắt, đã vậy còn giăng cả một cái banner quảng cáo ngay mặt tiền nữa chứ Image Thế nên, tôi cũng chẳng có động lực… chia sẻ quỹ thời gian o bế cái website của gia đình cho việc tạo một “cái liên kết” với mọi người.

Nhưng tôi đang viết blog Image và ngày càng… ghiền. Chẳng phải vì chạy theo phong trào: không phải là blogger thì không là người sành điệu Image Tôi đã quá già để trang bị cho mình những món trang sức sành điệu! Vậy thì… điều gì đã trở thành một thứ… ma túy khiến tôi cứ phải mơ tưởng đến việc làm giàu cho blog của mình đến vậy?

Từ khi làm mẹ, tôi đâm ra thích… khoe con với tất cả mọi người Image Tôi đã học HTML để làm cho Đan Quỳnh website. Những đoạn code HTML và Javascript cứ cuốn hút tôi. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, tôi đều lân la ở những on-line tutorials để mò mẫm thêm. Khi biết Opera cho phép tự thay đổi mọi thứ để tạo phong cách riêng cho blog cá nhân, tôi cũng tò mò nghiên cứu cho… biết với người ta. Chứ lúc đó, tôi cũng chẳng biết mình sẽ làm gì sau khi đã trang trí xong cái blog này Image

Khi đã hoàn tất, chẳng lẽ bỏ thì uổng quáImage nên tôi đã lục lại tất cả những bài viết đã gửi đăng báo (chỉ có vài bài thôi) và các threads đã post trên các forums để làm bộ sưu tập cho blog của mình. Khi đó, tôi chợt nhận ra mình cũng nhiều… chuyện quá!! Vậy thì tại sao lại không viết tiếp? Image Thay vì post vào forum thì… Image Chẳng trách một số forums than phiền ngày càng ít bài viết chất lượng khi phong trào viết blog tăng lên Image

Rồi tôi chợt nhận ra rằng tôi đã bỏ phí rất nhiều thời gian vì không tạo và viết blog Image và không đọc blogs của users khác. Tôi thật sự ngưỡng mộ và biết ơn những con ong chăm chỉ góp nhặt những bài báo, đoạn văn, thơ,… những bản nhạc hay, những công thức nấu ăn ngon,… và cả những tâm sự rất đời thường nữa. Trong cộng đồng này, mỗi người có thể tìm thấy và học hỏi được rất nhiều điều từ các bloggers khác, và trên hết đó là SỰ CHIA SẺ. Không ai cứ ngồi trong vỏ ốc của mình mà có thể lớn lên được, phải không?

Nước đến chân…

Filed under: Th? gi — admin @ 00:52

Tôi lại muốn xin đi học… Hồ sơ đã in ra để đầy trên bàn… Nửa muốn làm, nửa không… Tôi không phải là người xuất chúng đến độ cứ xin học bổng nào đều được học bổng đó. Nhưng tôi cũng có tí may mắn, toàn được những học bổng tiếng tăm Image Nếu lần này mà cũng được nữa thì quả thật là tôi có đường khoa cử đúng như trong lá số tử vi. Nhưng nếu được thì tôi sẽ lại rất áy náy vì hai đứa con sẽ lại một lần nữa hoặc phải xa cha, hoặc phải xa mẹ trong một thời gian dài Image Đó chính là lý do khiến tôi đã chần chừ trong lần nộp hồ sơ Fulbright cách đây hơn hai năm…

Khi đang mang thai Đan Quỳnh, ngoài giờ lên lớp thì tôi chẳng được đi chơi đâu cả Image Tôi chỉ biết ngốn tất cả các thể loại báo có trong nhà. Đọc không sót một tin nào, một chữ nào,… nên tôi tìm thấy một dòng thông báo về học bổng Fulbright. Tôi email cho thư ký của chương trình, và phải xin lỗi vì bản thân không qualified (chương trình scholar dành cho những ứng viên đã có Ph.D). Nhưng họ đã cho tôi một hy vọng khi thông báo sẽ có exception cho những ứng viên có proposal xuất sắc Image Tôi cũng không nghĩ mình nằm trong số đó, nhưng cứ thử xem khả năng mình tới đâu Image

Tôi có nửa năm trời để chuẩn bị hồ sơ trước khi đến ngày hết hạn: 5 giờ chiều ngày 15/10/2004. Vậy mà… tới tối 14/10, bộ hồ sơ vẫn còn nằm dang dở trên bàn Image Thế mới biết hồi xưa, mẹ nuôi tôi cực khổ như thế nào. Ru Đan Quỳnh (lúc đó mới hơn 4 tháng tuổi) ngủ xong, tôi mới có thể làm tiếp hồ sơ. Hai lá thư giới thiệu đã được các giáo sư gửi trực tiếp cho chương trình. Tôi còn phải phi đến nhà sếp để lấy lá thư giới thiệu thứ ba. Sáng sớm ngày 15, tôi fone sếp để năn nỉ. Sếp hứa sẽ đợi đến 9am để ký cái reference cho tôi.

Trời… sao mà quãng đường cứ xa vời vợi, mà xe cộ thì đông đúc. Gần tới 9 giờ mà tôi mới ở vòng xoay Hàng Xanh Image Thế là phải alo…e vera lần nữa “em bị kẹt xe quá, cô ráng chờ em chút xíu nha” Image Rồi lại phi tiếp… Oái ăm cho cái bữa đó Image Tôi đi vòng lên vòng xuống con đường quen thuộc, mà tìm mãi chẳng ra cái lối vào nhà sếp Image Lại phải tốn ba ngàn đồng cho một cuộc điện thoại nữa Image Và tất nhiên bị sếp quạt cho một trận… tôi nghe tiếng được, tiếng mất, chỉ mỗi câu này còn ấn tượng mãi tới giờ “ơ cái con này, hâm à??” Image

Được cái chữ ký của sếp, tôi tức tốc vòng ra Bưu điện Trung tâm để PTN (Phát Trong Ngày) bộ hồ sơ. Cô nhân viên bưu điện cười rất tươi “sau 6 giờ chiều mới đến Hà nội, chị nhé” Image Tôi méo xệch “không sớm hơn được hả?” “Cũng được chị à, nếu chị đến trước 9 giờ sáng” Image Tôi cố vớt vát “thế em có cách nào tư vấn cho chị không? Để đến nơi trước 4 giờ chiều ấy?” Image “Chị ra sân bay đi” Image “Có dịch vụ của bưu điện ở ngoài đó hả em?” Image “Không, chị nhờ khách đi máy bay cầm ra, rồi nhờ người nhà chị tới sân bay, hoặc nhà họ mà lấy” Image Image Anyway, it sounded feasible Image

Lại tốn ba ngàn nữa để liên lạc với nhỏ bạn làm Hải quan ở Sân bay Image Nó bảo phi nhanh ra để kịp trước giờ boarding của chuyến 11.30am đi Hà Nội. Nó sẽ tìm và nhờ một hành khách đáng tin đem ra hộ Image Nhỏ bạn vừa đưa số cell của một hành khách tên Long, tôi liền bấm số gọi cho anh ấy Image “À, không có gì… 3 giờ chiều tôi sẽ về tới nhà, chị bảo người nhà đến lấy nhé. Nhà tôi ở… Trước khi đến thì chị nói họ liên lạc với tôi nhé.” Ôi… người gì mà tốt thế Image Chứ tôi thì tôi chả… dại xách dùm Image Nhỡ họ nhét ma túy vào đấy thì sao Image

Một người bạn của tôi ở Hà Nội đã đem bộ hồ sơ đến Tòa Đại sứ Mỹ ở Ngọc Khánh trước 5 giờ chiều Image Bốn ngày sau, tôi nhận được email từ Fulbright thông báo họ đã nhận được hồ sơ trước deadline Image Sau “trận” đó, tôi càng tâm đắc câu “If you think you will lose, you’ve lost!” Nhưng có lẽ vì luôn được quý nhân phò trợ nên… tôi chẳng chịu rút kinh nghiệm Image (but if you lose, don’t lose the lesson). Anyway, phải chuẩn bị hồ sơ thôi… còn có hơn chục ngày nữa mà Image

28. September 2007

Tôi

Filed under: Th? gi — admin @ 13:48

 

Tôi thấy cái này hay quá nên thử 1 tí Image

1. Tên thật?
Nguyễn Phúc Thủy Hiền

2. Tên bạn có được đặt theo tên của ai không? Ai thế?
“Phúc” là tên của ba và mẹ tôi.

3. Bạn có anh chị em không? Kể ra?
Tôi có một em gái.

4. Lần cuối bạn khóc là khi nào?
Tôi có một nốt ruồi dưới mắt trái, cho nên tôi luôn có… lý do để khóc Image

5. Bạn có lần sinh nhật nào đáng nhớ không?
Đó là sinh nhật lần thứ 27 của tôi – sinh nhật duy nhất không có bất kỳ một người thân nào bên cạnh. Tôi tự đạo diễn một bữa tiệc gồm chả giò, cơm chiên dương châu, cháo gà, cánh gà chiên nước mắm để đãi các bạn nước ngoài. Bạn có tin tôi và một housemate đã cuốn và chiên 200 cuốn chả giò từ 12 giờ trưa đến 12 giờ đêm không?

6. Bạn yêu thích ngón tay nào nhất?
Tôi ghét nhất hai bàn tay của tôi. Tất cả các ngón đều ngắn ngủn và không có một cái… hoa tay nào Image

7. Thói quen xấu của bạn?
Tôi luôn đợi cho “nước đến… cổ mới nhảy“.

8. Điều bạn nghĩ đến đầu tiên khi thức dậy là gì?
Hôm nay có đi học/ làm trễ không?

9. Hì hì, bạn có phải là người ưa mạo hiểm không?
Tôi hay đi du lịch ba lô một mình. Như vậy có phải là người ưa mạo hiểm không?

10. Bạn có bao giờ nói ra điều gì đó mà bạn hứa giữ bí mật không?
Hình như tôi chưa bao giờ bị bắt hứa điều tương tự nên tôi cũng chẳng biết mình có giữ được không. Nhưng chắc là khó lắm Image

11. Bạn có nghĩ nói dối là xấu không?
Có người khuyên tôi đôi khi cũng cần thiết phải nói dối.

12. Mầu sắc ưa thích của bạn là gì?
Lúc nhỏ tôi thích màu trắng và màu đen; còn khi lớn thì màu nào tôi cũng thích Image

13. Môn thể thao bạn ưa thích nhất?
Hồi nhỏ tôi từng là thành viên đội tuyển Aerobic của Nhà Thiếu nhi. Nhưng tôi không theo đuổi cái gì được lâu cả, hậu quả là bây giờ tôi… ngắn ngủn.

14. Bạn thích mặc loại quần áo nào nhất?
Quần jeans và áo sơ mi. Nhưng tôi không có cơ hội mặc nhiều Image

15. Con số ưa thích?
Tôi chẳng thích một số cụ thể nào cả.

16. Tháng ưa thích? Ngày ưa thích?
Ngày nào không phải đi làm/ học là tôi thích hết Image

17. Món ăn ưa thích?
Rau muống xào chao

18. Hehehe, bạn có nickname nào hay không? Bạn có thích nó không?
Mọi người thường gọi tôi là Lu, chị Lu, cô Lu, mẹ Lu,… Đó là chữ tắt của từ Lullaby, là nick của tôi trên Trí Tuệ Việt Nam (hồi xưa) và Web Trẻ Thơ. Đối với những người bạn nước ngoài thì từ Lu dễ phát âm hơn từ Hiền. Tôi thích tên này vì nghe nó rất… mũm mĩm Image

19. Điều đầu tiên bạn chú ý ở một người khác phái là gì?
Điều khiến cho tôi phải chú ý đến họ Image

20. Bạn có thể mô tả một người khác phái mà bạn cho là lý tưởng không? Thử xem?
Đối với tôi, “lý tưởng” chỉ là cái… không tưởng, nên tôi chẳng bao giờ thử xác định nó cả.

21. Bạn có thích chữ viết của bạn không? Hay thích typing hơn?
Tôi viết rất đẹp (nhiều người nói thế), nhưng tôi chưa bao giờ thích chữ viết của tôi Image Nên hồi đi học, tôi hay bắt chước chữ viết của người khác lắm. Tôi thích typing vì nhanh hơn và dễ chỉnh sửa hơn. Tôi type được tới 50 từ/ phút bằng cả 10 ngón tay đấy Image

22. Bạn có dễ dàng tin tưởng vào người khác không?
Tôi là một người đa nghi. Nhưng tôi lại tin tưởng tuyệt đối một người, đó là chồng tôi.

23. Người cuối cùng bạn nói chuyện điện thoại là ai? Ai là người hay nói chuyện điện thoại với bạn nhất?
Tôi không có khiếu nói chuyện điện thoại, nên nếu có việc gì thì tôi đến gặp trực tiếp hoặc email.

24. Bạn ghét loại người như thế nào nhất?
Không chung thủy.

25. Bạn có bao giờ ước không? Bạn có tin nó sẽ trở thành sự thật không?
Đâu có ai cấm mình ước nhỉ? Tôi không tin những điều ước sẽ trở thành sự thật, nhưng tôi tin “ở hiền gặp lành“.

26. Bạn có thích ngắm sao không?
Hồi nhỏ tôi có thói quen đó vì tôi… bị buộc phải làm thế Image Chúng tôi sinh hoạt đội, và học cách xác định các chòm sao là một nội dung bắt buộc.

27. Khi tức giận, bạn làm gì?
Khóc Image

28. Bạn có khoẻ mạnh không?
Tôi tuổi con trâu và tôi làm việc cật lực như trâu mọi lúc. Vậy tôi có khỏe không?

29. Nếu có thể trở thành một người khác, bạn sẽ trở thành ai?
Là đàn ông có thú vị hơn không nhỉ?

30. Loại kem mà bạn hay ăn?
Tôi không thích ăn kem, nhưng nếu… phải ăn thì tôi sẽ ăn kem tươi.

31. Thể loại nhạc ưa thích của bạn?
Đối với tôi, trả lời ngược lại có lẽ dễ hơn Image Tôi không thích Rap.

32. Đĩa nào bạn mua gần đây nhất? Cho một câu bình luận về nó xem?
Lâu lắm rồi tôi không mua đĩa, mà chỉ… chép đĩa thôi Image

33. Phim hoạt hình/anime ưa thích của bạn?
Tom and Jerry

34. Thể loại phim ưa thích?
Hoạt hình. Hồi tôi ở Hà Lan, cứ đến 4 giờ chiều là TV phát “Tom and Jerry”. Tôi coi và cười ngặt nghẽo. “Tụi” tây con (vì bọn nó toàn 19, 20 tuổi Image ) thấy thế comment “thật lạ khi một người trưởng thành (grown-up) 26 tuổi vẫn còn cười vì Tom and Jerry”.

35. Mùa ưa thích của bạn?
Ở SG tôi thích mùa khô, vì đi làm khỏi sợ bị ướt. Đi nước ngoài tôi thích mùa thu vì lá đổi màu rất đẹp.

36. Bạn thích gì ở bản thân mình nhất?
Trí thông minh của tôi, nhờ nó mà tôi làm mọi việc dễ dàng hơn.

37. Bạn có phải là người lãng mạn không? Kiên nhẫn không?
Tôi không xem được ảnh ảo, và như vậy hình như tôi không phải là người lãng mạn? Tôi không phải là người kiên nhẫn, nhưng… sĩ diện Image Nên khi không làm được cái gì thì tôi vẫn cố tìm cách làm cho bằng được. Bạn có tin tôi từng thức đến 7h30 sáng để tìm ra 1 đoạn code HTML không?

38. Người khiến bạn cảm thấy hạnh phúc nhất?
Con gái tôi và đứa bé tôi đang mang trong bụng.

39. Bạn thích có bao nhiêu trai và bao nhiêu gái? Con trai hay con gái sẽ là con trưởng?
Tôi không thích sinh con gái, vì làm phụ nữ khổ lắm. Nhưng chắc là “ghét của nào trời trao của đó“?

40. Bạn nghĩ mình sẽ làm nghề gì (trước khi có công việc ổn định). Việc này có phù hợp với bạn không (nếu bạn đã đi làm)?
Tôi thích làm giáo viên từ khi còn nhỏ. Và bây giờ tôi cảm thấy tôi được sinh ra để làm nghề này.

41. Từ phát âm khó khăn nhất của bạn là từ gì?
Những từ bắt đầu bằng “ph” và “v” vì đó là âm môi – răng. Năm học lớp 6, tôi bị một tai nạn: hai người bạn trốn sau hai gốc cây chơi ném sỏi vào nhau, tôi không biết nên đi vào giữa, và chiếc răng cửa của tôi rơi theo hòn sỏi. Mỗi lần phát âm những từ đó, tôi rất mắc cỡ vì phải khoe răng sún Image Bây giờ thì bạn không thể tin là tôi thiếu một chiếc răng cửa, nhưng việc phát âm khó khăn đã thành… thói quen rồi.

42. Bạn biết bao nhiêu ngôn ngữ? Bạn muốn mình biết (thông thạo) bao nhiêu ngôn ngữ?
Tôi nói khá tiếng Việt và biết chút xíu tiếng Anh. Tôi thích học ngôn ngữ, nhưng tôi nghĩ hai là đủ rồi – tôi làm biếng lắm Image

43. Trong tủ của bạn có bao nhiêu bộ quần áo?
Từ sau khi sinh con thì tôi không quan tâm tới quần áo vì dì tôi nói “đã phải mặc size XL thì còn quan tâm tới chúng làm gì” Image

44. Bạn có thích đọc sách không? Tác phẩm ưa thích của bạn? Cuốn sách bạn đọc gần đây nhất?
Hồi nhỏ tôi rất thích. Nhưng bây giờ tôi thích xem phim hơn, vì tôi có thể vừa nghe vừa nhìn. Và xem phim không mất nhiều thời gian bằng đọc sách. Tôi cũng có thể xem lúc con tôi ngủ mà không sợ… hư mắt Image

45. Bạn có yêu trẻ con không? Nếu mà thế giới chỉ toàn trẻ con, không có người lớn, theo bạn đó có phải là một thế giới tốt không?
Lúc chưa có con thì không, vì chúng ồn ào quá Image Nếu chỉ toàn trẻ con thì ai sẽ phân xử khi chúng đánh nhau chí chóe? Vậy thì hỗn loạn quá!!

46. Bạn thích đến tham quan nơi nào nhất? Vì sao vậy?
Nơi nào tôi chưa đến tôi đều muốn và thích được đến.

47. Màu mắt ưa thích?
Màu nâu

48. Bạn có thích nổi tiếng không?
Nếu nổi tiếng có nghĩa là làm cho nhiều người biết về mình thì tôi đang “cố” làm cho mình trở thành nổi tiếng đây Image Nếu không thích có lẽ tôi đã không tạo blog này, phải không? Image

49. Bạn có thường mua sắm không? Lúc nào thế?
Tôi chỉ đi mua sắm khi trong nhà không còn thứ cần phải sử dụng.

50. Người khác phái bạn nghĩ đến ngay lúc này?
Thật tình là không ai cả Image

51. Bạn có hạnh phúc không?
Tôi có một gia đình yêu thương tôi và để tôi yêu thương, một công việc mà tôi yêu thích. Như vậy có phải là hạnh phúc không?

52. Câu châm ngôn mà bạn yêu thích nhất?
Đừng bao giờ phản bội nhau để phải hối tiếc những tháng năm dài. Không ai có thể làm lành lặn một trái tim đã bị phản bội.

53. Tiền bạc có quan trọng không?
Tất nhiên là nó quan trọng đến nỗi tôi phải luôn làm việc như trâu đó Image

54. Loại xe yêu thích của bạn?
Tôi thích đi xe đạp, vì đó là một cách bảo vệ môi trường. Đi xe đạp còn là một môn thể thao rất tốt để giữ gìn vóc dáng nữa. Nhưng đi xe đạp dưới cái nắng Sài Gòn, khoảng 32 – 35 độ C, trong một không gian mịt mù khói bụi và tiếng ồn,… thì… Tôi đã từng thử một lần rồi, nhưng không đủ can đảm thực hiện lần thứ hai.

55. Phòng riêng của bạn như thế nào?
Có rất nhiều thú nhồi bông và đủ thứ đồ lưu niệm (souvenirs).

56. Bạn có sưu tập cái gì không?
Tôi có bộ sưu tập xu.

57. Bạn thích có thật nhiều bạn hay chỉ có một, hai người thân cận?
Tôi thích và thật sự có rất nhiều bạn.

58. Bạn có bao nhiêu bạn thân?
Nói ra có thể nhiều người không tin: tôi có rất nhiều bạn thân.

59. Bạn ghét nhất cái gì? việc gì? hay câu gì?
Tôi ghét xu nịnh và ba phải.

60. Nếu một việc mà nhiều người cho rằng vô vọng, bạn có làm hay không?
Nếu điều đó tốt hơn là ngồi chờ để rồi hối tiếc “giá mình cứ thử làm thì… biết đâu…”.

61. Bạn có tin trên đời này có những điều không thể giải thích hay không? Ý là những điều kì diệu/ kì quái/ quái lạ đó.
Thế nên mới có loại phim khoa học giả tưởng.

62. Có một người bạn thân cùng phái hay khác phái sẽ tốt hơn?
Có bạn thân luôn là điều tốt, dù người đó cùng phái hay khác phái.

63. Theo bạn, tình yêu là gì?
Nếu ai đó đủ… tỉnh táo định nghĩa tình yêu thì chắc chắn là họ không đang yêu rồi Image

64. Bạn ngủ bao nhiêu tiếng một ngày?
Tôi ít ngủ lắm, dù có khi tôi chỉ thức mà chẳng làm gì cả Image

65. Bạn có hay tha thứ không?
Nếu người phạm lỗi thật sự muốn được tha thứ thì tôi sẽ… cố Image

66. Thầy cô nào bạn nhớ nhất từ hồi đi học? Vì sao?
Cô giáo dạy văn lớp 6 của tôi. Cô là người duy nhất không bắt tôi làm văn… mẫu.

67. Cấp nào đáng nhớ nhất với bạn? Vì sao?
Cấp II, vì tự nhiên tôi cảm thấy mình lớn hẳn (tôi không hề có cảm giác này khi vào cấp III hoặc lên Đại học).

68. Bạn có thích học đại học không? Vì sao?
Tôi chỉ cảm thấy thích khi tôi đã học xong rồi Image vì lúc học tôi chưa nhận thức được sự quan trọng của nó nên tôi không chú tâm lắm Image

69. Nếu không bằng lòng ai điều gì đó, bạn sẽ nói cho họ chứ?
Nếu đó là người tôi thật sự yêu thương thì tôi sẽ cho họ biết.

70. Bạn có thích chơi game không? Game ưa thích của bạn?
Tôi nghiện chơi gỡ mìn (minesweeper). Tôi set custom level với 24 ô mỗi chiều và 180 trái mìn, nhưng không phải lúc nào tôi cũng gỡ được hết.

71. Bạn có hay khóc khi xem gì đó cảm động không?
Rất nhiều, nhất là khi xem kịch của nghệ sĩ Kim Cương – lần nào xem (cho dù là cùng một vở diễn) tôi cũng khóc.

72. Bạn thường tiếc / hài lòng sau khi mua 1 món đồ nào đó?
Nếu nó không như tôi mong đợi thì tôi rất tiếc. Nhưng thường thì tôi hài lòng vì tôi cũng lựa chọn kỹ lắm Image

73. Bạn có cho rằng yêu đơn phương là tốt không?
Nhưng nếu được yêu lại thì tốt hơn Image

74. Bạn có thích nhẩy nhót không?
Nếu bạn dùng từ “nhẩy nhót” để chuyển ngữ từ “dance” thì tôi rất thích nhẩy nhót Image Và tôi nhẩy nhót rất… nghề đấy nhé Image

75. Bài hát nào bạn thích nhất?
Greatest Love of All của Whitney Houston


Tôi tâm đắc đoạn điệp khúc:

I decided long ago, never to walk in anyone’s shadows
If I fail, if I succeed
At least I live as I believe
No matter what they take from me
They can’t take away my dignity
Because the greatest love of all
Is happening to me
I found the greatest love of all
Inside of me
The greatest love of all
Is easy to achieve
Learning to love yourself
It is the greatest love of all

76. Thần tượng của bạn là?
Tôi khâm phục nhiều người, nhưng tôi không muốn trở thành bản sao của họ.

77. Nếu bạn là người khác, liệu bạn có kết bạn với bạn không?
Tôi là một người có nhiều thói xấu, nhưng có lẽ không quá tệ để có thể kết bạn.

78. Thông minh hay chăm chỉ tốt hơn?
Tất cả thầy cô giáo của tôi đều nhận xét tôi là một người thông minh nhưng… lười biếng. Tôi ước gì mình chăm chỉ hơn.

79. Người xinh đẹp sẽ hạnh phúc hơn người có ngoại hình kém?
Thế không phải “hồng nhan bạc phận” sao?

80. Tính cách nổi bật của bạn?
Không thích gì là tôi nói ra ngay cho dù “sự thật” luôn/ đôi khi làm “mất lòng“.

81. Bạn tin vào số mệnh chứ?
Có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên khi biết tôi là người rất tin dị đoan Image

82. Bạn sợ gì nhất?
Sợ… chết và sợ mất người thân. Lúc nào tôi cũng bị ám ảnh về điều đó.

83. Thứ gì mà bạn hay mang vào chân?
Ở nhà thì tôi mang dép, đi ra đường thì tôi mang giày.

84. Bạn có đeo gì trên tay? Chân? Cổ không?
Tôi đeo đủ thứ. Chỗ nào có thể quàng cái gì vào được là tôi… quàng hết Image

85. Bạn hay đi chơi với ai nhất? Và ai là người bạn muốn đi cùng nhất?
Ai có thể đi chơi với tôi là tôi sẽ đi với người đó Image Nhưng tôi luôn muốn được đi chơi với gia đình mình.

86. Có điều gì là mãi mãi không? Là gì?
Tình mẫu tử.

87. Bạn tìm kiếm điều gì ở người khác phái?
Tôi thường không chơi với một người vì tôi cần điều gì từ họ.

88. Làm con trai hay con gái tốt hơn?
Tôi “chưa” được làm con trai nên không thể so sánh được Image Nhưng tôi thấy làm phụ nữ khổ quá!!

89. Bạn nghĩ gì về cuộc sống độc thân? Cuộc sống gia đình?
Sống độc thân thì tự do nhưng buồn hơn sống với gia đình. Tôi sợ sống một mình lắm (vì đã từng hai lần phải sống một mình rồi).

90. Đặc điểm ưa thích nhất ở một người khác phái?
Dí dỏm, và tôi tìm thấy điều này ở chồng tôi. Anh ấy có thể làm những chuyện nghiêm trọng trở thành đơn giản.

91. Bộ phim cuối cùng mà bạn xem? Bộ phim nào bạn thích nhất? Thể loại nào?
Tôi vừa xem xong phần mấy (không nhớ nữa Image ) của phim “Từ khi gặp em” (Hàn Quốc) trên HTV9. Tôi thích tất cả những bộ phim tôi đã xem vì tôi luôn tìm thấy một điều gì đó để học hỏi (dù bộ phim đó có được giải “mâm xôi vàng”).

92. Bạn có hay xem TV không? Chương trình nào bạn hay xem nhất?
Trước đây thì tôi không thể sống thiếu TV. Từ khi có Internet thì tôi có một cách bổ sung kiến thức hữu hiệu hơn, nên tôi không xem TV thường xuyên nữa. Nhưng tôi vẫn hay xem gameshows.

93. Mô tả mối quan hệ của bạn và gia đình lớn/ gia đình nhỏ?
Chấp nhận chứ không cố thay đổi người khác theo cách nghĩ của cá nhân mỗi người.

94. Bạn có nhớ lần hôn đầu tiên không? Ai vậy?
Đó là mối tình đầu, vào ngày sinh lần thứ 18 của tôi Image Còn trước đó có hôn ai không thì tôi không nhớ Image

95. Bạn có hay soi gương không?
Hì hì… tôi rất hay soi gương, vì tôi luôn sợ có gì dính trên mặt mình.

96. Bạn có nhớ người bạn nào hồi cấp 1 hay mẫu giáo không?
Tôi có một người bạn rất thân từ cấp I đến cấp III. Bây giờ bạn ấy đang định cư ở Mỹ, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Noel năm rồi tôi ở chơi với gia đình bạn ấy hai tuần lận đó.

97. Trong gia đình, bạn yêu quý ai nhất?
Mẹ tôi.

98. Bạn có hay viết nhật ký không?
Có một lần, khi tôi học lớp Anh văn Pháp lý (Legal English) ở Hà Nội trong vòng 6 tuần. Chúng tôi bị buộc phải viết nhật ký để… chấm điểm.

99. Người mà bạn yêu quý/ ngưỡng mộ nhất nơi đây? Ghét ai nhất?
Tôi không thật sự biết ai ở… đây cả Image

100. Nói một điều về người post 100 câu hỏi này, hì hì?
Cám ơn bạn. Tất cả đều rất thú vị. Nếu bạn cũng là người nghĩ ra những câu hỏi này thì tôi tò mò muốn biết bạn là người như thế nào đấy Image

Powered by WordPress