You are currently browsing the archives for the Một chuyến đi Tây category.
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
| « Nov | ||||||
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | |
| 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 |
| 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 |
| 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 |
| 28 | 29 | 30 | 31 | |||
- Ẩm thực (1)
- Cho con (4)
- Du lịch ba lô (1)
- Làm lịch (3)
- Một chuyến đi Tây (19)
- Thích gì viết nấy (10)
- Thư giãn (9)
- Tips (3)
- 9. November 2007: Tạo playlist và broadcast trên blog
- 7. November 2007: Cháy
- 7. November 2007: Resources to share
- 7. November 2007: Countries I have visited
- 7. November 2007: Ô số Sudoku - niềm đam mê mới của tôi
- 7. November 2007: Văn hóa... COMMENT
- 7. November 2007: Hix hix... ke ke... ak ak...
- 6. November 2007: Năm nay bạn ăn Tết ở đâu?
- 6. November 2007: Kỷ niệm đẹp...
- 6. November 2007: Làm lịch bằng background có sẵn
Archive for the Một chuyến đi Tây Category
Cháo gà
6. November 2007 by admin.
Trong tiếng Mỹ có thành ngữ “duck soup” (cháo vịt) có nghĩa là chuyện… nhỏ - chuyện đơn giản, không tốn nhiều công sức. Tôi thì có một thành ngữ khác - cháo gà, cũng có nghĩa là chuyện nhỏ
Trước kia, tôi thường đọc sách dạy nấu ăn, xem các chương trình ẩm thực,… rồi lượm mỗi nơi một tí để tự sáng tạo ra cái món ngon tuyệt này (ít ra là tôi cảm thấy thế
). Và tuyệt hơn nữa là tôi không phải tốn nhiều công sức để chuẩn bị và nấu nướng. Vì vậy, đó đã là món ruột của tôi trong suốt những năm tháng xa mẹ
Và quan trọng hơn, đó cũng là món mà tôi thường xuyên giới thiệu cho bạn bè các nước, để sau đó luôn nhận được lời khen ngợi “món ăn Việt Nam ngon và healthy hơn món ăn Tàu rất nhiều” ![]()
Để làm món này, tôi chỉ cần thịt gà, cà rốt, hành lá, gạo, nước mắm, muối, tiêu, chanh. Tất cả những nguyên liệu này đều có thể dễ dàng tìm kiếm ở bất cứ đất nước nào trên thế giới
Đối với du học sinh, mua những nguyên liệu này cũng là một cách tiết kiệm chi phí, vì thịt gà là loại cung cấp protein rẻ tiền nhất so với tất cả các loại còn lại
Nếu có phải đãi nhiều người thì cũng không tốn kém nhiều lắm
Và vì là món soup nên cũng rất dễ… tiêu thụ, không sợ thừa mứa làm tốn chỗ trong tủ lạnh chung ở Ký Túc Xá sinh viên ![]()
Công đoạn cần nhiều kỹ năng nhất trong quá trình chế biến món này là “rang gạo”. Nếu ai có thói quen vo gạo thì cần phải để gạo thật khô sau khi vo, rồi mới bắt đầu rang. Thật ra, gạo xuất khẩu sang các nước phát triển thì hình như không phải vo (?) Mỗi lần tôi vo, bọn Tây cứ trố mắt ngạc nhiên
Rang gạo nhằm hạn chế tiết nhựa trong quá trình nấu cháo, ăn sẽ đỡ ngán hơn rất nhiều. Lửa để rang gạo phải để càng nhỏ càng tốt, nếu không gạo sẽ cháy trước khi kịp vàng đều mặt. Trong khi rang cũng phải đảo đều tay để gạo vàng đều.
Có một công đoạn cần sự kiên nhẫn một chút: cắt cà rốt. Nhưng không sao, có thể nhờ housemates hoặc classmates phụ cắt
Cà rốt sẽ làm cho nước cháo có vị ngọt tự nhiên của rau củ, chứ không ngọt hóa chất của bột ngọt hay bột nêm. Ngoài ra, cà rốt cũng làm cho cháo có màu đẹp hơn
Cà rốt được cắt hạt lựu cho… dễ ăn
vì nhiều người Việt Nam không thích ăn cà rốt, dù đây là một nguồn cung cấp vitamin A dồi dào, đặc biệt khi được nấu chín. Vitamin A rất tốt cho mắt, bảo đảm khỏi bị… cận thị nếu học bài nhiều
Ngoài ra, nếu ai đó lỡ ăn gì đó bậy bạ đến nỗi bị Tào Tháo rượt, thì cà rốt cũng giúp… cắt cơn luôn ![]()
Trước tiên, bỏ gà vào một xoong nước lạnh luộc cho sôi. Vặn thật nhỏ lửa, rồi cho gạo rang vào, nếu lửa lớn sẽ bị trào, và phần mỡ gà béo ngậy sẽ trôi xuống lò luôn
Gà luộc khoảng nửa tiếng thì vớt ra, để lâu quá thì thịt gà bị bở, ăn không ngon. Để gà nguội, rồi gỡ xương bỏ lại vào nồi cháo cho ngọt nước. Muốn gạo nhanh nhừ thì phải để lửa thật nhỏ, sôi lăn tăn, cứ khoảng 20 phút vặn lửa lớn cho cháo sôi bùng, đổ một chén nước lạnh vào. Nóng lạnh gặp nhau đột ngột sẽ làm cho hạt gạo vỡ ra, đỡ mất thời gian hầm (đỡ tốn nhiên liệu nữa
). Khi thấy hạt gạo đã vỡ nát rồi thì bỏ cà rốt vào. Khi cà rốt mềm là cháo đã được.
Muốn cháo có vị ngon thì cần nêm một muỗng canh nước mắm. Nhưng không được nêm nhiều quá vì nước mắm sẽ làm cho cháo có vị chua. Sau đó nêm thêm muối cho vừa ăn. Hành lá cắt nhỏ và cho vào khi đã tắt lửa. Nếu bỏ vào khi còn lửa thì sẽ làm mất các vitamin trong hành (vitamin gì thì tôi… không nhớ
vì đọc lâu quá nên quên mất rồi), ngoài ra, lửa to còn làm cho hành bị vàng, nhìn không thẩm mỹ
Món ngon phải đạt tiêu chuẩn bắt mắt nữa mà
Hành lá còn giúp hút mùi của nước mắm
Nhưng mà Prof. Miller ở Pace - người nổi tiếng nấu ăn ngon và sành ăn - vẫn phát hiện ra tôi có nêm nước mắm khi nếm món cháo gà của tôi ![]()
Thịt gà có thể xé để trộn gỏi. Nếu thấy phiền phức quá thì chỉ cần xé miếng vừa ăn, khoảng 1cm chiều ngang, 5cm chiều dài, rồi cho một muỗng café nước mắm, một muỗng café muối, một ít tiêu (tùy thích) và vắt một lát chanh vào (định lượng cho một cái đùi gà). Đôi khi tôi dùng cánh gà để luộc lấy nước nấu cháo (vì cánh gà ở “bển” rất rẻ). Cũng sau 30 phút thì vớt cánh gà ra, để ráo nước (nhớ đổ phần nước chảy xuống từ cánh gà vào lại nồi cháo
), ướp cánh gà với nước mắm, hành củ, và chế biến món cánh gà chiên nước mắm, ăn với tương xí muội, cũng ngon ra phết

Cháo mới nấu hôm Chủ nhật 08/10/2006
Yêu cầu của món này là cháo không được đặc quá (ước lượng khoảng một nắm gạo (nắm tay) cho hai lít nước); Gạo phải nở như bông; Cà rốt mềm vừa ăn; Cháo không được có vị chua của nước mắm. Khi dọn ra thì tô cháo phải có màu vàng của mỡ gà, trắng của gạo, đỏ cam của cà rốt, xanh của hành lá và mùi thơm của thịt gà. Thịt gà có đủ vị mặn (nước mắm, muối), ngọt (của thịt gà
), chua (của chanh), cay (của tiêu). Bạn làm thử nhé, bảo đảm sẽ thích ngay mà ![]()
Posted in Ẩm thực, Một chuyến đi Tây | No Comments »
Phonebook
6. November 2007 by admin.
Có một điều quan trọng mà tôi chẳng bao giờ nhớ vào tháng đầu tiên đến Mỹ: sắm một quyển phonebook để có thể liên lạc với mọi người khi cần thiết. Thật ra, khi ở Việt Nam, tôi thường lưu tất cả số điện thoại của người thân, người quen trong điện thoại di động - một vật bất ly thân. Nhưng tiền thuê bao điện thoại di động cho cá nhân ở Mỹ vượt quá khả năng tài chính của tôi (ít nhất US$40/tháng, chưa bao gồm chi phí trả cho các cuộc gọi đi và đến). Tuy nhiên, tôi cũng có một phonebook đặc biệt. Đặc biệt vì tôi chỉ có thể tra số điện thoại ở những nơi có internet
Đó chính là Contact List của phần mềm Skype, dùng để gọi điện thoại PC2PC hoặc PC2fone, được install vào laptop - vật bất ly thân của tôi trong suốt 9 tháng ở Mỹ. Dù vậy, tôi vẫn luôn tự nhắc mình phải mua một phonebook, mà là book đúng nghĩa, vì tôi cũng sợ có lúc tôi chẳng thể nào tìm được đường truyền internet, hoặc trong trường hợp nguy cấp thì không thể “khoe” laptop giữa bàn dân thiên hạ được
Tuy nhiên, bộ nhớ của tôi luôn bị occupied bởi những món đồ điện tử cho hai vợ chồng hoặc đồ chơi cho con gái mỗi khi tôi đi shopping
Và…
Một buổi chiều, tôi nhờ Meshari (người bạn Kuwaiti) chở đi đến Circuit City (một cửa hàng điện tử có tiếng ở Mỹ) để mua cái TV Tuner đang khuyến mãi, giảm tới US$80. Điều hấp dẫn tôi là giá sau giảm chỉ còn US$20, chứ cao hơn giá đó thì tôi cũng chẳng ham
Sau một hồi lục tung cửa hàng, với sự giúp đỡ của agents, tôi thất vọng quay ra vì chẳng còn cái nào cả
cheap things have always gone fast
Lúc này, Meshari lại… biến đâu mất tiêu?? Chắc lại sà vào bookstore rồi - anh chàng này là một con mọt sách mà! Tôi ghé qua Barnes & Nobles, nhưng cũng chẳng tìm ra sau 15 phút lục tung cửa hàng. Lại quay lại Circuit City, cũng chẳng thấy. 30 phút trôi qua, tôi nghĩ bụng phải fone cho hắn thôi
Nhưng…
số điện thoại thì nằm trong Contact List, mà muốn xem được thì phải có Internet
Tôi tặc lưỡi, cứ mở máy lên, biết đâu - Mỹ mà, làm gì mà không kiếm được một wireless network trong city center ![]()
Wow… không chỉ một mà là một… tá, toàn là unsecured networks, strong signal, tha hồ mà chitchat, surfing,… Tôi connect Skype, đang tính dò phonebook để lấy số rồi chạy ra public phone, thì thấy nhỏ em gái tôi, đang ở Đức, on line. Đúng là trời giúp kẻ… gian
Tôi message số phone cho nhỏ và nhờ nhỏ gọi cho Meshari, báo rằng tôi đang ngồi chờ trước Barnes & Nobles. Năm phút sau, anh chàng hớt ha, hớt hải chạy ra và… mắng tôi té tát “mày gọi ở public phone tốn có 25cents à, vậy mà bắt em mày made an international phone cho tao”
Hì, tưởng giận dỗi chuyện gì. Tôi trấn an “don’t worry, Skype is always well-known for its policy - it doesn’t matter where you call from, but where you call to. Em tao gọi đi Mỹ tốn có 2cents à, để mai mốt tao… chuyển khoản trả lại cho nó”
Internet muôn năm!!
Sau tai nạn đó, tôi đã nhớ sắm một quyển phonebook, và luôn giữ bên mình
Nhưng… (lại nhưng
) dường như một lần chưa đủ là bài học cho tôi.
Đầu tháng 10/2005, một cuộc họp mặt được tổ chức cho các Fulbrighters ở vùng New York. Chúng tôi có thể mời supervisor hoặc associates cùng tham dự. Prof. Shulman, người phụ trách chương trình trao đổi sinh viên ở trường, và Meshari đồng ý “hộ tống” tôi lên New York City. Chúng tôi hẹn nhau 4.45pm ở nhà ga để bắt chuyến tàu express lúc 4.59pm. Đến 4.55pm mà vẫn không thấy Meshari, Prof. Shulman hỏi tôi số cell của bạn ấy để liên lạc. Tôi méo mặt “em để phonebook ở… nhà rồi
Vì hôm nay, em nghĩ đi với Meshari nên có thể xem ké phonebook của bạn ấy
” Thầy quyết định ngay “chúng ta sẽ đi chuyến 4.59pm như dự tính, nếu không sẽ trễ hẹn” ![]()
Ngồi trên tàu, thầy dùng một món… “đồ chơi” to vật vã để liên lạc với assistants ở trường để hỏi số điện thoại của Meshari, nhưng chẳng ai biết cả. Thầy lại hỏi tôi xem có nhớ số của ai khác để có thể liên lạc hỏi được không (hu… hu… số điện thoại thì dài dằng dặc, làm sao nhớ nổi?). Tôi đành nói cho bớt căng thẳng “có em gái của em ở bên Đức biết số của Meshari, nhưng bây giờ không có Internet thì chịu rồi, không thể email để hỏi được“. Thầy liền hỏi địa chỉ email của em gái tôi, và lấy cái “đồ chơi” hồi nãy ra, hí hoáy bấm, rồi bảo tôi… duyệt ![]()
Dear Hien, (em gái tôi cũng tên Hiền)
I am Mark Shulman at Pace Law School, New York. I am now in the train with your sister. We were waiting for our colleague, Meshari, but could not contact him. I understand that you happened to know his cell number. I will appreciate if you could forward it to me.
Look forward to your reply
M. Shulman
Tôi đang không hiểu “vụ” này là sao, thì thầy giải thích rằng cái Palm có thể dùng để gửi email được, vì trường có đăng ký Internet. Chà… hiện đại thiệt!! Internet muôn năm… nữa!! Chúng tôi chờ đợi, hy vọng nhỏ em on line và check mail, mặc dù ở Đức đang là… nửa đêm
Và… tất nhiên không có chuyện trời thương kẻ gian lần nữa
Chúng tôi đã tham dự buổi họp mặt mà không có Meshari.
Sau đó, tôi mới biết Meshari có gửi email cho tôi khoảng một tiếng trước giờ hẹn, báo không thể đi được. Nhưng lúc đó tôi đang mắc… điệu
chuẩn bị cho buổi reception mà
Tôi đã không check mail - điều mà Meshari nói chưa bao giờ expect cả, vì tôi vốn không thể sống thiếu Internet được mà. Anyway, Internet vẫn muôn năm… vì sáng hôm sau, Prof. Shulman hớn hở thông báo với tôi “I got a message from your sister when I’d got home after the reception”
“Anyway, I have his cell number” ![]()
Rút kinh nghiệm từ những tai nạn do các số phone khó nhớ, trước khi về Việt Nam, tôi đã kịp nhờ bạn bè đăng ký cho một số cell không thể nhầm lẫn được ![]()
09 THUY HIEN![]()
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »
Trái tim ở đâu, gia đình ở đó *
6. November 2007 by admin.
Nhiều người thăm trang web của Đan Quỳnh và vote cho trang intro
Ai cũng comment rằng rất thích câu giới thiệu “Home is where the heart is“. Mẹ không chỉ thích mà đã “sống” và “gặm nhấm” nó từ lần đầu tiên xa gia đình.
Năm 1999, mẹ rời Việt Nam để đi học ở một nơi rất xa. Đó không phải là lần đầu tiên mẹ đi nước ngoài, nên cái cảm giác háo hức không còn nữa. Thay vào đó, mẹ lo lắng rất nhiều cho bà ngoại ở nhà, vì lần đó, mẹ sẽ không chỉ xa ngoại vài tuần hay một tháng, mà sẽ rất lâu. Ngoại bảo ở nhà một mình thì buồn lắm, nhưng ngoại sẽ buồn hơn nếu mẹ bỏ mất cơ hội này. Ngoại là vậy, luôn muốn cho mẹ và dì được sung sướng.
Mẹ lại hòa vào cuộc sống tập thể như những ngày còn bé đi sinh hoạt đội, đi cắm trại ở khắp nơi. Nhưng đó không phải là cuộc sống tạm bợ hai, ba ngày, rồi về với ngoại, mà mẹ phải tự lo lắng tất cả trong suốt một năm trời. Lúc đó mẹ mới cảm thấy sống xa ngoại khó khăn như thế nào. Rồi tình cờ, mẹ tìm thấy một tấm bưu thiếp. Đó là một tấm card màu đỏ cam chói chang - cái màu mà mẹ rất ghét (vì da mẹ không được sáng lắm). Trên đó chỉ có một ngôi nhà được vẽ nguệch ngoạc và dòng chữ “home is where the heart is” - cũng là cảm nhận của mẹ sau hơn hai tháng sống xa ngoại. Mẹ đã cố gắng gửi về liền cho kịp ngày sinh của ngoại, nhưng dấu bưu điện cho thấy đã trễ vài ngày.

Nhưng đó không phải là lần cuối cùng mẹ phải xa nhà lâu đến vậy. Dường như người ta luôn đạt được cái mình mong ước vào thời điểm mình rất khó có thể tận hưởng nó. Mẹ lại may mắn nhận được học bổng đi học dài hạn khi Đan Quỳnh mới 15 tháng. Lần này, mẹ thương Đan Quỳnh một thì mẹ thương ngoại gấp mười lần. Khi còn trẻ, ngoại phải vất vả nuôi mẹ và dì, bây giờ đã lớn tuổi, ngoại lại phải chăm sóc cho Đan Quỳnh. Suốt 9 tháng trời, lúc nào hình ảnh của ngoại cũng nằm trong những giấc mơ của mẹ, nhiều hơn cả khi mẹ chưa có Đan Quỳnh nữa. Bất cứ ai hỏi mẹ có nhớ ba không, mẹ đều thật thà trả lời rằng mẹ chỉ nhớ ngoại và Đan Quỳnh, tuyệt nhiên không nhớ ba tí nào
Cũng có thể vì ngày nào ba mẹ cũng gặp nhau qua Yahoo Messager ![]()
Mẹ không biết làm gì để bày tỏ tình cảm của mẹ đối với ngoại, nhưng đối với Đan Quỳnh, mẹ dành cho con trang web với mong muốn sau này lớn lên con sẽ hiểu gia đình quan trọng như thế nào.
* Tôi tìm thấy câu nói nổi tiếng này bằng tiếng Việt trên trang web của gia đình Luận Vy. Không thấy quote do ai dịch, có lẽ là Đông Vy, vì cô ấy là nhà báo mà ![]()
Posted in Cho con, Một chuyến đi Tây | No Comments »
Mù chữ
6. November 2007 by admin.
Bạn đã có bao giờ cảm thấy khó chịu khi không thể tìm được thông tin dù xung quanh có vô số những bảng hướng dẫn? Bạn đã có bao giờ cảm thấy sợ hãi khi không thể tìm được người hiểu mình dù mình nói tốt một ngôn ngữ quốc tế? Bạn đã bao giờ bị phân biệt đối xử khi một người địa phương cố tình dùng ngôn ngữ của họ để trả lời bạn dù bạn đã hỏi bằng tiếng Anh?
Khi tôi báo với hai đứa bạn (một người Indonesia và một người Thái lan) rằng tôi sẽ đi Trento, Italy để dự training course, cả hai đứa đều giật mình. Cô bạn Thái lan comment “mày gan thiệt! Tao chưa bao giờ dám đi đâu một mình, chứ đừng nói tới việc đi tới một nơi mà không biết có ai đón mình hay không?” Lúc đó, tôi cũng chột dạ và cũng hơi lo sợ cho sự an toàn của mình. Cả bạn và tôi đều không lường trước được khó khăn mà tôi sẽ gặp khi đến một nước mà người dân có tư tưởng “chủ nghĩa nước lớn”. Đến Trento, theo hướng dẫn bằng email của organizors, tôi phải mua vé local để đến nơi sẽ diễn ra training course (đi từ năm 2000 nên tôi cũng không nhớ tên nhà ga nữa
). Muốn mua được vé thì tôi cần phải có tiền lire, vì lúc đó châu Âu chưa sử dụng chung đồng euro. Thói quen không giữ tiền mặt trong túi khi đi du lịch đã khiến tôi điêu đứng. Sau 15 phút cố gắng diễn tả mỏi cả miệng và… tay chân để hỏi mọi người, từ quầy vé, cảnh sát, khách đi tàu,… nơi đặt máy rút tiền, tôi đã phải đầu hàng vì chẳng ai có thể hiểu được tiếng Anh của tôi
(xin mở ngoặc ở đây là tôi nói tiếng Anh cũng không quá tệ
). Cuối cùng, tôi đã phải lục trong bộ nhớ của mình vốn tiếng Pháp đã bị xếp xó bảy, tám năm để sắp xếp thành một câu có nghĩa: “Òu est le ATM?” (chả biết “lơ” hay “la” nữa, nhưng lúc đó nhớ được nhiêu đó là may lắm rồi
). Thật ra, chẳng phải người Ý nói tiếng Pháp, nhưng hình như hai ngôn ngữ này có một vài điểm tương tự. Cũng may, cuối cùng tôi cũng đến nơi an toàn, và ở đó mọi người đều nói tiếng Anh ![]()
Nhưng đó không phải là lần duy nhất tôi gặp sự cố vì không nói tiếng của nước chủ nhà.
Tháng 4/2000, sau khi dự khóa học một tuần ở St. Petersburg, tôi ra ga để mua vé tàu đi Moscow thăm ba tôi. Sau một tiếng tìm kiếm và hỏi thăm nơi mua vé, tôi đành phải đi về vì không thể tìm được một người nói tiếng Anh
Một sinh viên trường Smolny đã đồng ý “hộ tống” tôi trở lại nhà ga để giúp tôi tìm quầy bán vé. Sau 30 phút sắp hàng, chúng tôi được biết đó là quầy vé dành cho người Nga, còn người nước ngoài phải mua ở một quầy khác (mọi người đều phải xuất trình ID khi mua vé). Nhân viên tại quầy vé này cũng không thể cung cấp thông tin về quầy vé người nước ngoài cho chúng tôi, vì cô ấy không… biết nó nằm ở đâu trong nhà ga
Chúng tôi đến Information Desk, và thật tình tôi không biết họ (anh bạn sinh viên và nhân viên) đã trao đổi những gì, mà chúng tôi phải mất 30 phút để đi tìm quầy vé dành cho người nước ngoài. Nó nằm ở một góc khuất trong nhà ga, và bảng hướng dẫn được ghi bằng tiếng… Nga
Chắc chắn bạn không thể tin rằng tôi không phải là người nước ngoài duy nhất được hộ tống bởi một người bạn Nga giúp làm thông dịch
Nếu không có mặt tại đó, tôi cũng đã không tin nhân viên tại quầy vé dành cho người nước ngoài cũng không biết nói tiếng Anh ![]()
Hai tháng sau khi tôi đến Mỹ, supervisor đã hỏi tôi điều gì gây ấn tượng nhất cho tôi ở nước Mỹ. Tôi đã không ngần ngại trả lời “tất cả mọi người đều biết nói tiếng… Anh”
Mặc dù tôi đã từng ở Singapore một tháng, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy thoải mái khi đến những nơi công cộng và thấy xung quanh, mọi người đều trao đổi với nhau bằng duy nhất một ngôn ngữ mà tôi cũng có thể hiểu được ![]()
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »
Tham quan New York city vào weekends (mùa hè)
29. October 2007 by admin.
Bạn nên mua vé metro để tham quan ở NYC, vì đi xe riêng sẽ rất khó khăn cho việc di chuyển và tìm chỗ để parking. Vé metro có thể sử dụng để đi bus. Giá vé $2/ride, $7/unlimited ride daily. Bạn chỉ cần nhớ hai nguyên tắc: (1) dò subway map xem mình phải đi bằng tàu mang số/ chữ cái gì (rất dễ dò); (2) từ nơi mình xuất phát, nếu đi tới đường có số lớn hơn thì là uptown, số nhỏ hơn là downtown.
Ngày thứ nhất (đi từ sáng sớm nhé):
Khoảng 8.30h có mặt ở Liberty Habor để mua vé đi Liberty Statue và Ellies Islands.
Từ Grand Central (không biết bạn ở chỗ nào nên cứ tính từ Grand Central cho popular nha
), take R train downtown, và get off ở South Ferry. Bạn nên đến info desk hỏi thăm nhé, vì subway stations hay under construction, hôm tôi đi bằng line này, hôm đi bằng line khác
Nếu cái 4, 5, 6 train mà mở cửa rồi thì đi line này downtown và get off ở Bowling Green sẽ gần hơn. Sau khi get off thì đi bộ một đoạn đến Liberty Habor và get line để mua vé. Nếu đi hai người thì một người get line mua vé (vé cruiser và vé vào Liberty Statue nhé), một người get line để boarding. Đi cuối tuần thì mất ít nhất hai tiếng cho cái getting line này
Đi khoảng 30 phút thì sẽ đến Liberty Island. Lại phải get line để vào Liberty Statue. Tất cả những “ải” này đều có security check hết
Vô được trong Liberty Statue lại… get line để lên thang máy

Sau khi tham quan chán chê thì lại… get line để lên cruiser qua Ellies Island. Đây là hòn đảo mà những người immigrants đầu tiên đặt chân đến Mỹ. Chơi ở đó khoảng chừng 3pm quay về (phải chạy đua đó nhe, đi đủng đỉnh là không kịp đâu
). Quay trở về Habor thì nên kiếm cái WTC Globe để coi (nằm ở trong công viên của Habor luôn). Đây là quả cầu nằm trên đỉnh WTC, họ đem qua Habor đặt và có eternal flame nữa, để tưởng nhớ nạn nhân và mong ước… hòa bình cho toàn thế giới ![]()

Sau đó, take subway (4, 5 train) ở Bowling Green (uptown), và get off ở Wall Street. Ở đây có Trinity Church (nghe nói là nhà thờ giàu nhất nước Mỹ), NY Stock Market. Nhớ đến xem tượng con bò (fighting bull). Đây là biểu tượng của Financial District - họ nói vì thị trường này cũng competitive như trận đấu bò vậy. Rồi đi bộ đến WTC Ground Zero. Có hai chỗ để quan sát. Một chỗ là nơi mọi người tập trung rất đông, đập vào mắt ngay; một chỗ nữa là nằm ở trên đường phía bên trái của WTC (hình như là Liberty
), đi thẳng vô đó và leo lên cái overpass, sẽ thấy được toàn cảnh đổ nát của WTC.

Nếu Bowling Green đóng cửa (under construction) thì phải take subway ở South Ferry (R train) và get off ở Rector Street. Đi cách này thì đi WTC trước rồi đi Wall Street.
Nhưng bạn thử… đi bộ từ Habor đến Wall street, tôi nhớ hình như cũng gần, hihihi…
Tiếp theo thì lên 4, 5 train và get off ở Brooklyn Bridge/City Hall; R train thì get off ở City Hall, uptown tiếp nhé, để lên cầu Brooklyn. Cầu này hơi bị độc đáo do hệ thống cable treo. Nhớ chụp cái hình với Pace University nhe (trường tôi học đó
nhưng tôi ở White Plains campus chứ không ở city
).
Sau đó thì đi tiếp uptown, get off ở Canal Street. Đây là subway station ở China Town. Ăn tối nhé
Khi ra khỏi subway, nhớ tìm cái… McDonald mà thẳng tiến
Nếu nhìn thấy quán này nằm bên tay phải, thì cross tiếp cái đường kế, nhìn tiếp bên phải trong con đường kế tiếp, sẽ thấy nhà hàng Nha Trang, Việt Nam. Và cứ đi dọc con đường đó sẽ thấy rất nhiều tiệm ăn tàu và VN. Tôi thì không quan tâm tới chuyện ăn uống lắm
và cũng không phải dân sành ăn (dễ nuôi) nên ăn ở đâu cũng được. Nhưng tôi thấy đồ ăn ở đó không ngon bằng ở Cali. Còn về độ dơ thì tôi đánh giá là… như nhau
(so với Little Saigon).
Ăn xong nếu trời còn sáng (mùa hè mà) thì take subway về Grand Central (uptown). Đến đây thì nhớ stop by main concourse một chút, để chụp hình cái đồng hồ nằm giữa tòa nhà. Lần đầu tiên tôi đến đó, giật mình vì quá nhiều người đứng xung quanh chụp hình cái đồng hồ đó, hihihi… đi hoài rồi quen mắt luôn
Nếu bạn có thời gian hơn thì đi ra ngoài Grand Central (42nd street) để chụp hình eagle luôn nhe.

Sau đó, take shuttle sang Times Square (đi theo bảng hướng dẫn có chữ S). Times Square mà đi buổi tối thì chỉ nhìn thấy…bảng quảng cáo thôi
Cho nên tôi mới recommend nếu trời còn sáng, hihihi… Đối diện với Times Square có một hard rock cafe với slogan rất ấn tượng “I rock New York”
Thật ra, mọi người recommend Union Square nữa, tôi nghe bọn sinh viên trường Kiến trúc của Columbia Univ. thuyết trình mà mê mẩn luôn, nhưng đến đó thì không thấy hấp dẫn gì hết. Nếu bạn muốn đến cho biết thì get off ở Union Square, nếu đi tàu R; 14th street nếu đi 4, 5 (từ Canal street, uptown nhé), trước khi đến Grand Central.
Từ Times Square, take 7 train về 5th Ave, rồi take B, D, Q, F uptown đến Rockerfeller Center. Chỗ này phải đi buổi tối mới đẹp, đi Xmas thì tuyệt vời, vì họ chiếu đèn đẹp lắm.

Bạn nhớ tìm cái tượng Hercules để chụp hình.

Đối diện với Hercules là St. Patrick’s Cathedral là một nơi đáng xem, kiến trúc rất đẹp.

Hồi tôi ở châu Âu, bọn sinh viên nói tôi đi châu Âu học là hên lắm, chứ qua Mỹ chẳng có gì để xem cả. Nhưng sao tôi thấy ở Mỹ có nhiều cái hay ho quá ![]()
Vậy là xong ngày thứ nhất nhé. Tối về chắc ngủ rất ngon đó
![]()
Ngày thứ hai: dậy trễ một chút, có mặt ở Museum of Natural History lúc 10am (open 10am - 5.45pm). Từ Grand Central take Shuttle đến Times Square rồi take A, C train (local) uptown và get off ở 81st street. Ở đây thì nên mua cái vé combo, coi Imax, Space Show, Darwin và Butterfly live exhibition. Cái museum này to vật vã, đi mấy ngày chắc cũng không hết
Hồi đó tôi tính ở tới tối luôn, nhưng họ đóng cửa sớm quá
You would definitely just love it ![]()
Sau khi rời khỏi Museum thì cross the street là tới Central Park. Đi dạo trong công viên này thú vị tuyệt vời, nhất là đi với người yêu
Hồi tôi đi bus tour, họ nói mỗi ngày cần 1K Volunteers để làm gardening đó
Đi dạo trong Central Park thì nên theo hướng về Columbus Circle (có tượng Columbus). Sau đó nếu quẹo phải, đi dọc theo đường Columbus hoặc Broadway (gần như song song), thì sẽ đến Lincoln Center (66th street). Nếu… làm biếng thì take 1 train ở Columbus Circle uptown và get off ở Lincoln Center. Đây là trung tâm biểu diễn opera và ballet của NYC. Nếu từ Central Park quẹo trái vô đường Broadway, thì sẽ thấy rất nhiều Broadway Theaters. Nếu bạn muốn xem thì nên book vé online trước.
Nếu không xem shows thì có thể đến Empire State. Mùa này lên đó chắc không lạnh. Và vì đã thấy Manhattan ban ngày từ Liberty Statue rồi, thì bây giờ xem ban đêm (hoặc nếu kịp thì ngắm hoàng hôn
) từ Empire State cũng thú vị
Từ Lincoln Center take 1 train downtown và get off ở 34th street (hay là 33rd
) và 5th Avenue.
Vì là weekends nên UN Headquarters chắc không mở cửa
Còn nếu bạn muốn đi thì get out of Grand Central on 42nd street. Đi bộ về hướng 1st Avenue (cũng gần lắm). Không biết cuối tuần thì họ có kéo cờ các nước không, chứ ngày thường thì 5pm là hạ cờ hết rồi. Cờ của các nước sắp theo abc, từ trái qua phải, nếu đứng đối diện ngay cổng của UN (tòa nhà cao nhất màu xanh), nhìn thẳng vào tòa nhà thì cờ VN nằm khoảng góc cuối cùng bên phải. Hôm tôi đi phải chạy để kịp cái tour cuối cùng trong UN, không kịp chụp hình với cờ VN. Đến lúc ra thì chỉ còn mỗi cái cờ UN thôi ![]()

Đi UN Headquarters thì nên mua vé tour vào tham quan ($12). Tham quan tất cả các conference rooms của General Assembly, Security Council, Trustee Council,… Xem các món quà của các quốc gia tặng cho UN; Missions của UN trên thế giới,… Họ giải thích cũng hay ho lắm. Nói chung là tôi thấy useful vì có những thông tin liên quan tới International Law, rất cần cho nghề nghiệp của tôi
Kết thúc sẽ được ra UN Garden có rất nhiều bức tượng rất đẹp.
Tour guides đến từ nhiều nước khác nhau, sau khi tham quan thì tự nhiên tôi muốn apply vô làm tour guide luôn
Nhất là khi thấy mấy cô Chinese mặc xường xám giới thiệu về UN, mình cũng muốn được mặc áo dài đại diện cho VN ở đó ![]()
Mời các bạn xem hình đi chơi NYC của tôi ![]()
Posted in Du lịch ba lô, Một chuyến đi Tây | No Comments »
Opera và ballet
29. October 2007 by admin.
Sau khi kiên nhẫn một tiếng rưỡi get in line thì tôi cũng mua được cái vé… đứng để coi Broadway Shows (Mama Mia). Cảm giác… lâng lâng cho tới tận bây giờ khiến tôi nhớ lại lần đầu tiên học… đòi thưởng thức âm nhạc bác học…
Năm 2000, tôi đi một training course ở St. Petersburg, Russia. Ngày cuối cùng, người Nga muốn giới thiệu văn hóa, nên đề nghị các participants… mua vé đi coi either ballet hay opera. Tôi thì nhất định không coi opera rồi vì khi ở VN thường đánh đồng opera với liệu pháp gây mê mà
Nhưng không đi coi gì hết thì cũng… kỳ
nên tôi chọn Hồ Thiên Nga ![]()
Họ thông báo có hai loại vé: vé dành cho người Nga giá 100 rubles (khoảng 3USD), còn giá cho người nước ngoài thì gấp… 10 lần (giống chính sách của VN trước đây
). Nhưng họ bảo là họ sẽ mua vé dành cho người Nga hết. Tuy nhiên, nếu khi vào cổng mà bị… phát hiện là người nước ngoài thì tự động trả thêm tiền ![]()
Tôi nghe xong thì thôi rồi… Lu ơi!! Cả khóa có mình tôi dân da vàng, mũi tẹt. Khỏi cần thử thì cũng biết là người nước ngoài (trời!! lần đầu tiên được đối xử như người nước ngoài mà không thấy sung sướng gì hết trơn
). Nhưng tôi cũng quyết không bỏ thêm tiền mua vé dành cho người nước ngoài ![]()
Sau khi đã phân phát vé, bọn sinh viên Nga hướng dẫn cách đi đứng, thái độ khi vào rạp sao cho không bị phát hiện ra là người nước ngoài
Tôi cũng chẳng quan tâm lắm, vì biết phận mình là người nước ngoài rồi mà
Nhưng nhớ một chi tiết là khi xếp hàng phải nhìn thẳng phía trước, không chào hỏi ai hết, và không được… cười
![]()
Có vẻ như cái này hơi khó với bọn Tây Âu, và càng khó với dân Mỹ hay sao mà không đứa nào thoát cả
Cả đám đều phải bù tiền thêm mới vào rạp được
Nhưng lạ một nỗi, chẳng ushers nào đá động tới tôi
Thế là duy nhất có mình tôi là không bị phát hiện vi phạm ![]()
Không biết có phải quá hưng phấn vì “quả” đó không mà tôi thấy Swan Lake sao hay thế
Từ đó về sau, đi đến đâu cũng nhất định phải đi coi ballet hoặc opera cho biết với người ta ![]()
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »
Ăn uống
29. October 2007 by admin.
Hồi tôi đi Hà Lan, ở chung nhà với một anh người Ý. Một hôm anh ta mua một cái pizza được tặng một cái, nên đem về… mời tôi ăn
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cái pizza đường kính 30 cm, phát sợ, nhưng chẳng phản đối (vì tôi cũng thích ăn pizza lắm lắm
). Ăn được phân nửa là no ứ hự, tôi bèn bảo với anh ta “ở châu Á, chúng tao thường tin rằng phải ăn hết thức ăn, nếu không kiếp sau sẽ không có gì ăn nữa. Mày mua cái này nhiều quá, không biết tao phải làm sao?” Anh ta ra vẻ thông cảm “thôi, để tao ăn phụ”, và cắm cúi ngồi ăn, nhưng chỉ được phân nửa là không thể gắng được nữa. Anh ta nói với tôi “sorry nha H. Kiếp sau mày không có gì ăn thì là chuyện của mày, chứ tao ăn hết nổi rồi!” ![]()
Nhưng đi qua Nga thì có kid size, mua cái đó ăn thì ok
Ở Mỹ thì trừ Papa John’s bán nguyên cái Kong size (King Kong chứ không phải king nhé
), còn mấy cửa hàng khác bán từng phần 1/8 cái 30cm. Ăn nhiêu đó cũng đủ phê rồi. Đi khắp nơi mới thấy Ciao Café ở Sài Gòn vừa ngon, vừa reasonable price.
Tôi chưa đi Hàn bao giờ, nhưng có lần ăn thử ở nhà hàng Hàn quốc ở Mỹ. Món sườn bò nướng của tụi nó ngon tuyệt
Tôi tin tưởng mới thử gọi món mì lạnh, vì tôi ghiền phim HQ, thấy suốt ngày các anh chị rủ nhau đi ăn mì lạnh. Ôi cha mẹ ơi, cái món ăn gì mà… kinh không thể tả: một tô mì to bằng cái… thau (size chuẩn của dân Mỹ), đủ thứ loại thịt thà, gia vị nhưng mà nhìn chẳng hấp dẫn tí nào, cứ đen đen, xám xám
Còn nữa, vì là mì lạnh cho nên còn thêm một đống… đá trong đó nữa (đá cục làm trong tủ lạnh). Trời!! Tôi tiếc tiền nên ráng ăn cho hết chứ ghê ơi là ghê ![]()
Vậy mà bọn nó lại chê đồ ăn của người Việt mới… điên chứ ![]()
Tôi đem hai ký măng lưỡi lợn qua Hà Lan (phải gửi tận ngoài bắc mua đấy). Mỗi lần ngâm măng là bọn nó mở cửa nhà bếp, rồi còn đổ nguyên cả hũ tiêu xay vào nữa
Tôi nói “bọn mày cho thêm gia vị vào thì càng làm cho mùi nồng thêm thôi”
Cái thằng gốc Jewish khinh người không thể chịu nổi, nó bảo “tội quá, không có gì ăn phải vào tận rừng để vặt bamboo về phơi khô, vác qua tận đây để ăn à?
Nói vậy mà cũng có vài đứa chịu ăn
đứa thì khen ngon, đứa thì nhận xét “interesting” (sau vài chuyến đi nước ngoài thì tôi rút ra kết luận, cái gì mà không biết chê như thế nào là “interesting” hết
đồ ăn mà cũng “interesting” mới lạ
). Tranh thủ thời gian tôi đi Nga ba tuần, đứa nào đem vứt nguyên gói măng (còn hơn một ký) đi đâu mất ![]()
Ruột gà ở “bển” làm sạch sẽ - tim ra tim, gan ra gan, mề ra mề, mà rẻ rề nữa nên tôi cứ mua để chế biến đủ món xào, kho, canh,… Bọn nó thì cứ trố mắt ra nhìn cứ như mình mọi rợ lắm
Đã thế, tôi nhân tiện lúc chuẩn bị chia tay, mua hai ký tim gà, băm nhuyễn, gói 200 cuốn chả giò, mời chúng nó ăn. Chúng nó khen lấy, khen để
Tôi đợi ăn hết rồi mới nói. Cả bọn đành ngậm bồ hòn làm ngọt luôn ![]()
Đầu cá hồi ngon thế mà bọn nó cũng ghê, bán rẻ rề
bọn tôi mua về nấu riêu cá, ngon tuyệt!! Đã thế, nó thấy mình ăn, nó còn hỏi “bọn mày còn ăn đầu con gì nữa không?”. Tôi nói “đầu gì cũng ăn, heo này, gà này, vịt này…” Nó trợn ngược mắt “đầu heo á? Mày để nguyên cái đầu heo vô dĩa rồi xẻ ăn á?”
![]()
Tết đi tìm mua lưỡi heo và tai heo về làm giò thủ thì phải dấu dấu, diếm diếm, chẳng dám cho chúng nó thấy. Cả đám đang lục đục cạo lưỡi, cạo tai thì bọn nó đi vào bếp, phải nhanh tay úp cái nắp xoong lên cái thau đựng lưỡi và tai… Nhưng cũng có thoát khỏi cặp mắt của bọn nó đâu
Quay lại thấy thằng này hỏi thằng kia “tụi nó ăn cái gì vậy?”, thằng kia nhún vai rồi… lè lưỡi ra
Thế mà khi bọn tôi cúng giao thừa, dọn ra, mời chúng nó ăn giò thủ, thì chúng nó chén tì tì, còn khen ngon quá
Đợi bọn nó ăn chừng chục miếng thì bọn tôi mới nói cho biết vật liệu là gì…
Nó lại trợn ngược mắt lên ![]()
Tôi còn kho cá nữa
Mà chỉ dám kho mỗi một lần thôi, vì cũng kinh thật
bên đó nhà cửa kín mít, mùi cá, mắm tanh không chịu nổi, bỏ bao nhiêu ớt vô rồi vẫn tanh. Đến bọn tôi còn chịu không nổi nữa là chúng nó
Nhưng bữa đó thằng Jewish không có nhà, thằng Dutch rất lịch sự “mày ăn rồi thì mở cửa sổ nhà bếp ra nhé”. Tôi với đứa bạn bảo nhau phải mở thì ăn mới được, chứ không thì phải đem đổ chứ nuốt chẳng trôi. Thế là hai đứa ngồi co ro trong cái lạnh mùa đông để ăn cho hết chỗ cá kho ![]()
Bọn tôi (cả lũ châu Á chứ không riêng VN) ghiền món thịt ba rọi luộc chấm mắm tôm, mà mắm tôm phải bỏ thật nhiều ớt vô ăn mới đã. Hôm đó, có một cô bạn người Pháp ăn chung nữa. Chúng tôi bảo nó “cái này ngon lắm, nhưng mà cay lắm đó nha, không ép à”. Nó nói không sao, rồi hiên ngang gắp một miếng thịt luộc chấm trọn vô chén mắm, cho vô mồm. Nó vừa nhai một cái thì gương mặt trắng hồng từ từ chuyển sang đỏ ửng như mặt trời
và cô nàng chạy thẳng vô restroom. Nhỏ bạn người Thái lan phải nhảy bổ vô bếp xách ngay một xô nước cứu hỏa ![]()
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »
Trễ chuyến bay
29. October 2007 by admin.
Tháng 11/2001, đứa bạn thân làm phiên dịch ở trường bận chuyện gia đình không hộ tống các sếp đi Thụy Điển được nên ngỏ ý nhờ tôi đi thay. Tôi không biết nhiều người chán đi nước ngoài vì cái gì, chứ tôi thì nghe đi là sướng tít mắt, vì tôi toàn nhân cơ hội để du lịch balô thôi ![]()
Lần đó tôi và các sếp hơi bị khỏe vì ngày đã có hai chuyến SGN-BKK, nên chỉ phải chờ có hơn một tiếng ở Don Muang thôi. Đến hải quan sân bay Stockholm, tôi thẩy tập hộ chiếu gồm sáu cái qua khe cửa, lão immigration officer sau khi xem qua một lượt, ngó lên hỏi tôi “bọn mày bà con với nhau à??”
Trời ạ!! Lúc đó mới để ý, cả năm sếp và tôi đều mang họ “Nguyễn”
Tôi giả lả “à, không, 99% dân VN mang họ đó mà”
Lão vẫn xách mé “thế mà tao cứ tưởng bọn bay định immigrate luôn chứ.” Tôi bị kích động, giật lại hộ chiếu, mở ra cho lão xem “nhìn này, đây không phải là lần đầu tao đến Thụy Điển nhé. Nếu muốn trốn ở lại, tao trốn ngay từ đầu rồi.”
Lão giả lả lại “oh, that’s right.” ![]()
Thoát ra khỏi hải quan, tôi ung dung dẫn các sếp đi tìm boarding gate cho chuyến bay domestic tiếp theo về Malmo (Lund University). Tôi đinh ninh là mình chỉ cần vác cái thân mình lên máy bay, còn hành lý sẽ được chuyển tiếp automatically. Đi ngang qua chỗ baggage claim, thì sếp nữ la lên “ủa? sao đồ mình ở đây?”. Tôi vẫn rất thản nhiên “không sao, họ chuyển cho mình.” Nói vậy, nhưng tôi cũng cảm thấy bất an, vì đó là lần đầu tiên tôi transit cho một chuyến bay nội địa (phải đi từ international terminal sang domestic terminal). Tôi đem thắc mắc hỏi attendants, thì bọn nó bảo phải xách đồ đi check in lại (mặc dù boarding pass đã có rồi). Thế là phải quay lại xách hành lý, kiếm counter check-in. Lúc đó tôi bắt đầu thấy gay rồi, vì còn có một tiếng đồng hồ là tới giờ bay.
Xong hết mọi thủ tục để đến được cái boarding gate thì chỉ còn có 30 phút nữa là tới giờ bay. Bọn flight attendants nói “đã khóa sổ rồi, hết chỗ rồi, không đi được nữa.” Tôi gân cổ cãi lại “khóa là khóa thế nào? hết là hết làm sao?? boarding pass của tụi tao đây, thì chỗ vẫn phải còn trên đó chứ.” Nó trả lời “nhưng mày đến trễ.” Tôi đáp “đó là do tụi hãng máy bay của mày bán vé, rồi nối chuyến, chứ không phải lỗi của tao. Mày biết không kịp thì đừng bán kiểu đó.” Nó nói một hồi có vẻ không lại
nên phải xuống nước năn nỉ “thôi, mày chịu đi chuyến sau đi, tao bồi thường cho mỗi đứa tụi bay 250USD”
Tôi nghe sướng âm ỉ trong lòng rồi, nhưng vẫn cố làm ra vẻ không cần, và chuyện đi đúng giờ quan trọng hơn “không được, người của trường đã hẹn ra đón giờ đó, không thể đi trễ được.” Nó ráng xuống nước “mày đưa tao số fone, tao liên lạc để báo giờ cho trường.” Lúc đó tôi mới gật gù “thôi, vậy cũng được, nhưng mà phải đi ngay chuyến sau nhé.”
Nó ok, rồi chạy đi đâu không biết, hai phút sau quay lại với sáu cái vouchers trên tay “đây là voucher để uống nước trong lúc tụi bay chờ” (75kr/each, lúc đó tương đương 7usd). Tôi ngạc nhiên, lắp bắp (vì sợ nó quên 250usd) “cái này là sao?”, nó trấn an “help yourselves”. Rồi mượn passports của cả bọn. Sau đó quay lại đưa cho mỗi tên một cái voucher 250usd
Wow, chờ có 45 phút mà được những 250usd. Sướng âm ỉ cho tới tận bây giờ, mặc dù cash được có 50% value thôi (nếu mua vé máy bay của hãng thì được full value, nhưng thường thì phải bù thêm
).
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »
Cửu vạn
29. October 2007 by admin.
Trong tất cả các chuyến đi thời chưa chồng, tôi nhớ nhất chuyến đi Hà Lan, 1999. Vì đây là chuyến đi dài nhất, theo lịch là một năm, cuối cùng còn 10 tháng 21 ngày ![]()
Lần đầu tiên phải xa nhà lâu đến thế (mà xa cả nhà… người ta nữa), phải chuẩn bị đủ thứ lỉnh kỉnh mang theo (toàn đồ ăn
), vì học bổng ít xịt mà
tổng cộng khoảng gần 60kg hành lý, còn xách tay chắc khoảng chục ký nữa
Trước giờ bay tiếng rưỡi, cả nhà xuất phát. Mẹ và cousin lên taxi cùng hành lý, còn hai đứa yêu nhau thì chở nhau bằng xe máy
Đi ra khỏi nhà khoảng 15 phút tôi mới nhớ là quên quyết định cử đi học (lúc đó tôi held hộ chiếu công vụ), tính quay về nhà lấy, nhưng nghĩ quen hải quan
(đằng nào cũng phải nhờ
vì lố tới 40kg lận mà), cho nên cứ đi. Đến công viên Hoàng Văn Thụ thì lại áy náy, bảo hắn vòng về nhà lấy.
Vòng về, rồi vòng lên, trước giờ bay 30 phút. Từ đằng xa đã thấy thằng bạn thân cầm cell gọi tứ tung, vừa thấy bóng hai đứa, là chạy vội đến, kéo tôi xuống xe, chạy thẳng vô cửa hải quan. Bên trong thì thấy quá trời bạn bè, chẳng nhìn ai ra ai, chỉ nhớ bà LongThuy (Bim & Phomai) hối “lẹ lên, không sao, bình tĩnh” (đã kêu người ta lẹ, còn biểu người ta bình tĩnh
), rồi đẩy cái trolley cho tôi, đẩy cả hai qua cửa. Ông hải quan vừa thấy liền la cho một bài “bây giờ đi không cần quyết định nữa” (lãng xẹc, lãng nhách luôn!!). Làm xong thủ tục vẫn chưa hoàn hồn, leo lên thang cuốn không vững, xém nữa té, một phần vì đồ xách tay nhiều quá
Lúc đó mới nghĩ phải đứng quay lại để vẫy tay chào người thân và bạn bè, quay lại thì cũng chẳng nhìn ai ra ai luôn ![]()
Transit ở Kuala Lumpur 13 tiếng. Trời, cái sân bay gì mà lạnh muốn chết cóng luôn. Không biết làm gì cứ lăn ra ghế ngủ. Ngủ một lúc phải thức dậy leo lên shuttle đi qua terminal kia (hai terminals) để cho bớt lạnh, rồi ngủ tiếp. Cứ như vậy cho tới khi lên máy bay đi Hà Lan
Mà lãng nhách, ngày hai chuyến đi Malaysia, không book cho người ta chuyến 4.30pm, mà bắt đi từ 10.30am ![]()
Đến Hà Lan lúc 6am (local time), được một người của Nuffic đi đón, giao hết mọi thứ giấy tờ, hướng dẫn train đi về nơi học. Tôi rất tự tin “không sao, bạn tao đến đón, nó dẫn tao về”, mà lúc đó còn chưa thấy “nó” đâu
Đợi một lúc không được, phải đi đến information desk nhờ “loa”, vừa loa xong, quay lại, thấy hắn ta cũng đến chạy đến information desk
Hai đứa mua vé, leo lên train. Mà phải ngồi đúng cart, vì tàu chạy hướng bắc, destinations bao gồm Groningen (là nơi tôi phải đến) và Frisland (là nơi sản xuất sữa Friso
). Nhưng hai nơi này nằm gần như song song với nhau. Vì vậy, họ ghi trên toa, từ toa nào đến toa nào thì đi Groningen, toa nào đến toa nào thì đi Frisland; đến Zwolle sẽ cắt.
Thằng bạn xớn xa, xớn xác, xách tôi lên toa chạy đi Frisland (tôi lúc đó đâu biết gì, nó biểu đi đâu thì đi đó thôi
tội gì thắc mắc cho mệt
). Đi được khoảng 15 phút từ Zwolle, conductor xét vé mới nói toa này đi Frisland
thế là phải chờ tới next stop để xuống, rồi quay lại Zwolle, rồi đón tàu đi Groningen
mệt gần chết!! Nhưng được lưu học sinh VN đón tiếp rất nồng hậu bằng một bữa cơm VN, ăn xong là đánh một giấc tới sáng luôn.
Cả tuần trước khi nhập học chỉ đi lang thang, rồi nghe FM. Mỗi lần nghe tới bài “how deep is your love” là nước mắt chảy dài, rồi nghĩ bụng, bọn này ác thật, mua vé gì sớm trước một tuần lễ
Cho nên kỳ đi lần này rút kinh nghiệm, grant bắt đầu ngày 01/9/05, lên máy bay 29/8/05 ![]()
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »