Đi một ngày đàng Sharing is happiness

6. November 2007

Năm nay bạn ăn Tết ở đâu?

Filed under: Cho con,M?t chuy?n ?i T — admin @ 16:19

Tôi từng có hai cái Tết không ở nhà.

Lần đầu tiên là đêm giao thừa 1999 – 2000. Năm đó cả thế giới rầm rộ chuẩn bị Millennium’s Eve (và sau đó họ phát hiện ra là tính nhầm ) và tôi đã đón đêm giao thừa nổi tiếng đó bên dòng sông Thames của nước Anh

Lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến mọi người count down Lần đầu tiên tôi thấy pháo hoa đẹp như thế Lần đầu tiên tôi “được” champagne tưới vào người … lạnh ngắt Lần đầu tiên tôi được đi metro miễn phí Lần đầu tiên tôi phải đi bộ mấy cây số để tìm một trạm metro vắng người Lần đầu tiên tôi trở về nhà sau 3 giờ sáng trong đêm giao thừa

* * *


Giao thừa 2005 – 2006, tôi quyết tâm đón xe lửa lên Times Square (Quảng trường Thời đại) để xem dropping globe và bông giấy. Trời lạnh như cắt, nhưng trên chuyến xe lửa đó, có ba cô gái hầu như không… mặc gì cả cứ đi hết toa này đến toa khác rồi vòng lại… làm cho đám đàn ông cứ…

New York City nổi tiếng với các vụ đánh bom khủng bố. Vì vậy đêm giao thừa cũng giống như những dịp lễ tập trung nhiều người, cảnh sát dàn quân khắp mọi nơi

Để có một chỗ đứng tốt có thể quan sát được quả cầu đi lên và xuống như thế nào, cũng như bông giấy sẽ được phun đẹp ra sao, mọi người phải có mặt ở Times Square từ 4 giờ chiều và giữ chỗ đến tận nửa đêm Không được đi đâu dưới trời lạnh ngắt, hoặc thậm chí nếu có mưa (và năm ngoái cả buổi chiều mưa rả rích ); và cũng không thể đi vệ sinh cho đến tận nửa đêm Đó là những lời cảnh cáo của người Mỹ Vì vậy, dù rất muốn xem trực tiếp, tôi cũng không đủ can đảm rời khỏi nhà trước 10 giờ đêm Kết quả là tôi phải đi đến tận 60th street để xem toàn cảnh đón giao thừa tại Times Square on 45th street qua… màn ảnh rộng Cũng may là tôi vẫn còn có thể ngửa mặt lên trời để xem pháo hoa

* * *

Còn năm nay, tôi sẽ không đón giao thừa ở một nơi cách xa Việt Nam 14 giờ bay, cũng không ở một nơi ở phía bên kia trái đất. Có lẽ tôi sẽ đón giao thừa ở một nơi cách nhà 15 phút đi xe – Bệnh viện Phụ Sản Có vẻ như em bé đòi đón giao thừa với cả nhà

Chúc mừng năm mới sớm tới mọi người nhé

 

 

Tuesday February 13, 2007 – 12:33pm (ICT)

Comments

 

 

Ồ, cung hỷ, cung hỷ! Nếu em bé ra đời vào đêm giao thừa thì sẽ là một kỷ niệm rất đẹp của Hiền đấy!!!

Tuesday February 13, 2007 – 12:57pm (ICT)

 

Chúc 2 mẹ con cùng tròn nhé 😛

Tuesday February 13, 2007 – 02:18pm (ICT)

 

chúc chị mẹ tròn con vuông nhé!
Em bé Định Hợi là may mắn lắm đây chị, quả là song hỉ

Tuesday February 13, 2007 – 03:55pm (ICT)

 

Duoc don nam moi cung voi su ra doi cua 1 em be qua that la rat hanh phuc. Chuc chi me tron con vuong. Chuc em be khoe manh, xinh xan va hay an chong lon.

Tuesday February 13, 2007 – 08:24pm (ICT)

 

ô hay quá! thêm người thêm lộc nhé

Monday February 19, 2007 – 12:17pm (ICT)

 

Chao Thuy Hien

Chuc mung gia dinh Hien co them mot thanh vien. Chuc be luon khoe manh, an nhieu mau lon. Chac la be moi vua day thang xong phai khong.

Minh xem loi lac de vao entry nay. Van de la lau nay minh muon paste nhieu hinh vao cung mot entry cua blog yahoo, nhung phan cai dat san chi cho minh add mot hinh duy nhat. Minh danh phai lam them 1 sub-blog o my.opera vi no cho phep cai dat nhieu hinh. Thuy Hien co bai nao huong dan cach thuc paste nhieu hinh lien tiep (nhu bai nay) tren yahoo blog thi cho minh xin duong link nhe. Rat cam on.

Saturday March 17, 2007 – 04:50pm (ICT)

 

Cám ơn tất cả mọi người và chúc mừng năm mới… trễ nhé 😀

Bạn Orchids_Garden, nếu bạn có blog ở Opera thì sau khi viết entry trên Opera, bạn chỉ cần copy và paste vào ô compose entry ở yahoo là tất cả hình ảnh đều hiển thị như entry này vậy.

Còn nếu bạn không muốn xài Opera thì bạn phải có một host để lưu hình ảnh, ví dụ flickr và upload tất cả ảnh vào đó và lấy link. Khi compose entry thì bạn check vào ô “view HTML code” và dùng thẻ img để đưa ảnh vào. Bạn có thể xem post “Đưa hình ảnh vào trang web” (bên cột highlighted posts) để hiểu thêm đoạn mã đưa hình ảnh vào. Good luck!

Saturday March 17, 2007 – 07:02pm (ICT)

The Magic of Christmas

Filed under: Cho con,M?t chuy?n ?i T — admin @ 07:21

Năm ngoái, tôi đón Giáng sinh ở California. Nghe hoành tráng vậy chứ thật ra, đó chỉ là một buổi tối dạo quanh một khu vực nổi tiếng về trang trí đèn Noel Thời tiết ở California không lạnh lắm, nên người Mỹ ở đây mừng Giáng Sinh bằng cách tổ chức một buổi barbecue ở trước nhà, nói chuyện, chúc mừng lẫn nhau và chúc cả những người đi đường. Chắc hẳn là họ cũng muốn ngồi đó để thấy những ánh mắt ngưỡng mộ của những người đến chiêm ngưỡng “công trình” của họ. Bạn xem thử có thích không nhé (file flash, nặng 3.76MB).

Một thú vui khác trong mùa Giáng sinh của dân Mỹ là đi mua sắm. Người ta ít khi đi mua quà Giáng sinh cho người thân ngay trước Giáng sinh, mà đã làm việc đó từ Thanksgiving Sales (thứ Sáu cuối cùng của tháng 11). Và sau Giáng sinh, ở Mỹ lại có một đợt sales khác, và theo tôi, lần này còn rẻ hơn nhiều, và dễ kiếm đồ hơn so với Thanksgiving, có lẽ là do nhiều người có tâm lý nghỉ ngơi Tôi đã “tậu” được khá nhiều đồ chơi cho Đan Quỳnh. Nhưng món quà mà Đan Quỳnh thích nhất lại là ông già Noel của Hallmark mà tôi đã mua và gửi về trước Giáng sinh

Ông già Noel sẽ nói “Remember! The Magic of Christmas lies in your heart” khi ai đó ấn vào lòng bàn tay phải của ông. Tuy nhiên, một thời gian khá dài khi về Việt Nam, ông đã không… nói gì hết, do ba Đan Quỳnh quên mở nút “on” phía sau lưng ông Sau khi tôi nhắc thì ông nói… suốt ngày, do Đan Quỳnh rất thích việc một ông già tí hon, còn phải… ẵm bồng mà nói được Không như những em bé búp bê của Đan Quỳnh. Có một lần, Đan Quỳnh hỏi tôi “mẹ ơi, ông già nói gì vậy mẹ?” Cũng may là tôi đã nghĩ được một câu tiếng Việt có ý tương tự để một đứa trẻ hơn hai tuổi có thể hiểu được – “Con thương ai thì người đó ở trong tim con” Từ đó về sau, tôi (hoặc bất cứ ai quen biết đến nhà chơi) hỏi Đan Quỳnh có thương mình không, Đan Quỳnh đều trả lời “có” và “con thương ba (mẹ) để trong tim”

WHAT A MAGIC OF CHRISTMAS!

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH ĐẾN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!

Trái tim ở đâu, gia đình ở đó *

Filed under: Cho con,M?t chuy?n ?i T — admin @ 00:43

Nhiều người thăm trang web của Đan Quỳnh và vote cho trang intro Image Ai cũng comment rằng rất thích câu giới thiệu “Home is where the heart is“. Mẹ không chỉ thích mà đã “sống” và “gặm nhấm” nó từ lần đầu tiên xa gia đình.

Năm 1999, mẹ rời Việt Nam để đi học ở một nơi rất xa. Đó không phải là lần đầu tiên mẹ đi nước ngoài, nên cái cảm giác háo hức không còn nữa. Thay vào đó, mẹ lo lắng rất nhiều cho bà ngoại ở nhà, vì lần đó, mẹ sẽ không chỉ xa ngoại vài tuần hay một tháng, mà sẽ rất lâu. Ngoại bảo ở nhà một mình thì buồn lắm, nhưng ngoại sẽ buồn hơn nếu mẹ bỏ mất cơ hội này. Ngoại là vậy, luôn muốn cho mẹ và dì được sung sướng.

Mẹ lại hòa vào cuộc sống tập thể như những ngày còn bé đi sinh hoạt đội, đi cắm trại ở khắp nơi. Nhưng đó không phải là cuộc sống tạm bợ hai, ba ngày, rồi về với ngoại, mà mẹ phải tự lo lắng tất cả trong suốt một năm trời. Lúc đó mẹ mới cảm thấy sống xa ngoại khó khăn như thế nào. Rồi tình cờ, mẹ tìm thấy một tấm bưu thiếp. Đó là một tấm card màu đỏ cam chói chang – cái màu mà mẹ rất ghét (vì da mẹ không được sáng lắm). Trên đó chỉ có một ngôi nhà được vẽ nguệch ngoạc và dòng chữ “home is where the heart is” – cũng là cảm nhận của mẹ sau hơn hai tháng sống xa ngoại. Mẹ đã cố gắng gửi về liền cho kịp ngày sinh của ngoại, nhưng dấu bưu điện cho thấy đã trễ vài ngày.



Nhưng đó không phải là lần cuối cùng mẹ phải xa nhà lâu đến vậy. Dường như người ta luôn đạt được cái mình mong ước vào thời điểm mình rất khó có thể tận hưởng nó. Mẹ lại may mắn nhận được học bổng đi học dài hạn khi Đan Quỳnh mới 15 tháng. Lần này, mẹ thương Đan Quỳnh một thì mẹ thương ngoại gấp mười lần. Khi còn trẻ, ngoại phải vất vả nuôi mẹ và dì, bây giờ đã lớn tuổi, ngoại lại phải chăm sóc cho Đan Quỳnh. Suốt 9 tháng trời, lúc nào hình ảnh của ngoại cũng nằm trong những giấc mơ của mẹ, nhiều hơn cả khi mẹ chưa có Đan Quỳnh nữa. Bất cứ ai hỏi mẹ có nhớ ba không, mẹ đều thật thà trả lời rằng mẹ chỉ nhớ ngoại và Đan Quỳnh, tuyệt nhiên không nhớ ba tí nào Image Cũng có thể vì ngày nào ba mẹ cũng gặp nhau qua Yahoo Messager Image

Mẹ không biết làm gì để bày tỏ tình cảm của mẹ đối với ngoại, nhưng đối với Đan Quỳnh, mẹ dành cho con trang web với mong muốn sau này lớn lên con sẽ hiểu gia đình quan trọng như thế nào.

* Tôi tìm thấy câu nói nổi tiếng này bằng tiếng Việt trên trang web của gia đình Luận Vy. Không thấy quote do ai dịch, có lẽ là Đông Vy, vì cô ấy là nhà báo mà Image

29. October 2007

Vì sao con có tên là Đan Quỳnh?

Filed under: Cho con — admin @ 09:05

Từ lúc quen nhau, ba mẹ đã nhất định phải… đẻ con trai Image và đặt tên là Huy, vì mẹ tên Hiền, còn ba tên Duy, lấy chữ cái đầu của mẹ và vần của ba. Nhưng nghĩ mãi chẳng tìm được cái tên đệm nào cho độc (vì tên ba và mẹ đều là hàng độc mà Image ), cho nên ba suggested đặt tên Diền Huy là bảo đảm khỏi đụng hàng Image

Đến khi siêu âm là con gái, thì thấy… chán, chẳng muốn đặt tên nữa. Mẹ nghe mọi người nói thằng đàn ông nào nghe vợ đẻ con gái mà mừng là xạo hết, chẳng biết có đúng thế không nhỉ? Còn mẹ thì không thích đẻ con gái vì sợ con khổ giống… mẹ Image

Đến gần ngày hết hạn đăng ký khai sinh thì cả nhà quýnh quáng lên. Thế là mỗi người trong nhà ngồi nghĩ ra một list, rồi đem đi hỏi ý kiến bạn bè Image Ông nội ra điều kiện là đặt tên ba chữ thôi, không được bốn chữ, về già đọc lên nghe buồn cười lắm (kiểu như chúng tôi xin giới thiệu cụ Nguyễn Phúc Thủy Hiền lên phát biểu ý kiến Image ), và chỉ một họ thôi, không ghép lôi thôi (cũng được, họ Nguyễn cũng nhiều rồi, thiếu một đứa cũng chẳng… tiệt nổi Image ). Ba thì bảo tên gì cũng được, nhưng phải bắt đầu bằng chữ V, vì ba họ Võ, đặt tên làm sao để viết tắt kiểu như… VTV là được Image Mà ba còn mấp mé là thích tên Quỳnh Vy (vi y dài nhé, kệ, sai ngữ nghĩa cũng được, nhưng nhìn không… trụi lủi… hehehe…), nhưng đây lại là tên của bồ thằng bạn thân, đặt như vậy nó tưởng mình có ý gì với nó Image Mẹ cũng thích tên Quỳnh, vì Tây phát âm sẽ giống từ “queen” – con gái của mẹ sẽ là nữ hoàng của mọi người Image

Thế là mẹ bắt đầu lục… từ điển để xem ý nghĩa của tên Quỳnh, và xem đặt với chữ nào thì hợp, và hay như tên của… ba Image Mẹ tính đặt là Võ Lam Quỳnh, trích ra từ những câu sau

Văn song toàn (giỏi toàn diện)
Lam điền sinh ngọc (ở hiền gặp lành)
Quỳnh chi ngọc diệp (con gái nhà giàu có)

Mẹ chẳng hiểu chữ hán nhiều, nên giải thích theo ý… thích của mình thôi Image dù giỏi giang như thế nào, giàu có đến đâu, thì phải ở hiền mới gặp lành Image

Chữ Quỳnh còn có nghĩa là viên ngọc quý nữa, nên Lam Quỳnh còn có nghĩa là bích ngọc, là birthstone của con gái (theo phương Tây).

Túm lại, mẹ rất hỉ hả với cái tên này. Nhưng ông nội phán luôn, lam nghe lam… nham, lam lũ quá! Thế là tắt đài!! Ba an ủi, thôi, tìm chữ lót khác để cho nó thành hồng ngọc, cho đắt giá vậy Image Thế là mẹ lại phải lục từ điển, và bắt được chữ Đan, có nghĩa là màu đỏ, ghép đại vô Đan Quỳnh cho nó thành hồng ngọc Image Hỏi ông ngoại (vì ông ngoại giỏi chữ hán lắm), ông ngoại ok Image Thế là vừa kịp ngày đi đăng ký khai sinh.

Dù gì cũng an ủi, nó là hồng ngọc, là birthstone của mẹ nó Image

Powered by WordPress