Đi một ngày đàng Sharing is happiness

7. November 2007

Cháy

Filed under: M?t chuy?n ?i T,Th,Th? gi — admin @ 06:34

Mấy bữa nay Sài Gòn nóng. Không mở máy lạnh thì hai đứa nhỏ chẳng ngủ được. Mà mở thì… phần thì tốn tiền điện phần thì sợ điện quá tải, rồi thì lại cúp điện, còn mệt hơn Mà tôi cũng chẳng phải lo bò trắng răng Hôm kia, đang ngồi thay tã cho con thì tôi nghe ba tiếng nổ lụp bụp, rồi cái loa (mở nhạc hát ru cho con) cũng bụp một phát, tắt ngủm. Tôi chặt lưỡi “lại quá tải, nổ bình điện rồi”.

Tôi mở cửa và nghe xôn xao ngoài đường. Tò mò, tôi chạy ra balcony và thấy mọi người đang chỉ về phía trụ điện Trời, không chỉ nổ bụp như mọi lần, mà cái hộp điện đang cháy tưng bừng, tàn lửa rớt xuống dây điện gây ra những tiếng nổ và xẹt lửa như… pháo hoa Mọi người vẫn chỉ trỏ, bàn tán. Một số cậu thanh niên lấy điện thoại di động ra… quay phim Chắc chỉ có dân Việt Nam mới đủ bình tĩnh như vậy

Tôi bảo đứa em gọi điện cho 114, còn tôi thì gọi 113. Sau khi chúng tôi cung cấp thông tin về sự việc và… bản thân (chắc họ sợ báo giả), họ xác nhận sẽ có mặt ngay. Có vẻ như không an tâm, đứa em tôi lục giấy báo… đóng tiền điện, và gọi cho Chi nhánh Điện Phú Thọ để yêu cầu họ cắt điện. Hai phút sau, hai anh chàng mặc đồng phục công ty điện lực chở nhau trên chiếc Dream chạy ngang qua nhà tôi, theo sau là xe cứu hỏa Sau khi quan sát và chắc là đánh giá sự việc, một trong hai anh nhà đèn rút điện thoại di động và gọi về công ty yêu cầu… cắt điện Chuyện này ngộ!! Lúc họ muốn cắt thì họ cắt, không cần có sự cố gì; còn khi có chuyện lớn, họ lại phải xác minh có nên cắt hay không

Mấy phút sau, các chiến sĩ cứu hỏa bắt đầu nhiệm vụ. Khi đang chuẩn bị thao tác thì hộp điện lại nổ lẹt xẹt (cũng như pháo hoa) làm các chiến sĩ nhà mình… bỏ chạy hết Chắc là toàn lính nghĩa vụ – cứ ba năm là ra quân nên chẳng bao giờ chuyên nghiệp được cả Nhưng cuối cùng thì mọi việc cũng được giải quyết. Và thật ngạc nhiên khi chỉ khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau thì khu phố đã có điện Ngạc nhiên hơn nữa là hôm nay họ cúp điện nguyên một ngày để sửa hộp điện

* * *

Tuần đầu tiên tôi ở Mỹ, đang dọn dẹp phòng thì nghe tiếng còi dồn dập và chói tai. Tôi mở cửa nghe ngóng thì Iris, người ở phòng kế bên, bảo tôi đem theo những thứ quan trọng và đi xuống sân. Lúc đó, tôi chẳng có thứ gì quan trọng ngoài cái passport, mất nó là tôi thành người trong không trung, như ông bác sĩ người Ý trong phim “Đi tìm kho báu” luôn Ở dưới sân đã có rất nhiều người. Lúc này, Iris mới giải thích, tiếng còi đó phát ra từ chuông báo cháy. Mỗi khi có báo động thì mọi người phải lập tức rời khỏi phòng và tập trung ở sân. Lính cứu hỏa sẽ đến kiểm tra và xử lý. Sau khi họ đã xác nhận tình trạng an toàn, mọi người mới được phép trở về phòng

 

 

Những chiếc chuông báo động này được gắn với hệ thống phát hiện đám cháy ở mỗi phòng cá nhân và ở những khu vực sinh hoạt chung, ví dụ bếp, phòng khách, nhà vệ sinh,… Hệ thống này rất nhạy cảm (sensitive), chỉ cần ai đứng hút thuốc ngay phía dưới, hoặc để thức ăn bị khét một tí thì nó cũng “smoke detection” Hệ quả là từ khi tôi sang Mỹ, cứ một tuần là có hai lần… diễn tập chữa cháy

Một buổi tối giữa tháng 11 (2005), tôi rời khỏi thư viện lúc nửa đêm (hì hì… thư viện mở cửa đến nửa đêm, và tôi ở đối diện trường, chỉ ba phút là tới nhà ) lạnh run Đang cố gắng đi mau về nhà thì tôi thấy xe cứu hỏa đậu khắp xung quanh khu vực tôi ở Hai người phụ nữ ngồi trên cái ghế dài ven đường bảo với tôi “cháy rồi, lần này cháy thiệt” Tôi hỏi lại “cháy ở đâu?”. “Thế không phải mày ở YWCA à?” Trời ơi, sao nỡ đối xử với tôi như thế chứ? Trời lạnh như vậy mà lại… diễn tập nữa sao?

Theo quy định, khi có chuông báo động, hệ thống điện sẽ tự động ngắt đến sau khi lính cứu hỏa xác nhận tình trạng an toàn. Lúc đó, hệ thống chuông báo động sẽ phải được khởi động lại. Tuy nhiên, sau lần báo động trước, nhân viên trực đã quên khởi động hệ thống chuông Một căn phòng không có người đã phát hỏa (tôi nghe nói là do nến) và không được phát hiện cho đến khi ngọn lửa hầu như đã thiêu rụi toàn bộ vật dụng trong phòng Lúc đó, hệ thống báo động không thể hoạt động được, và nhân viên trực phải chạy bộ lên từng lầu (có hai tòa nhà với hai hệ thống cầu thang cho ba lầu) để yêu cầu mọi người tập trung xuống sân

Thế mới biết: không phải cứ trang bị hiện đại là an toàn Nếu an toàn, chắc tòa Trung tâm Thương mại Thế giới (World Trade Center) ở New York đã không trở thành Ground Zero như bây giờ


Saturday March 24, 2007 – 11:12pm (ICT)

 

 

Comments


 

 

 

Đúng là dân VN mình lì chị nhỉ? Hôm cháy ITC trong Tp. HCM đó chị, là do que lửa hàn. Cháy ghê vậy, mà khi hiện trường vẫn còn nham nhở, thì lại thấy người ta dùng que lửa hàn vô tư ngay bên cạnh rồi!
Có thêm một dân nữa chắc cũng lì cỡ dân mình là dân AĐ, điện bên này cúp suốt, cúp không thông báo, ngày cúp 10 lần cũng bình thường, chắc vì hộp điện hay nổ lụp bụp! Có hôm bọn em chạy ngoài đường, thấy trên cột điện lửa cháy, bắn pháo hoa lung tung, nhưng mà chỉ có 2 chị em em ngó, chứ bà con xung quanh thì tỉnh bơ, như là không có chuyện gì hết 😀

Monday March 26, 2007 – 06:50pm (IST)

No Comments »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URL

Leave a comment

You must be logged in to post a comment.

Powered by WordPress