- Ẩm thực (1)
- Cho con (4)
- Du lịch ba lô (1)
- Làm lịch (3)
- Một chuyến đi Tây (19)
- Thích gì viết nấy (10)
- Thư giãn (9)
- Tips (3)
- 9. November 2007: Tạo playlist và broadcast trên blog
- 7. November 2007: Cháy
- 7. November 2007: Resources to share
- 7. November 2007: Countries I have visited
- 7. November 2007: Ô số Sudoku - niềm đam mê mới của tôi
- 7. November 2007: Văn hóa... COMMENT
- 7. November 2007: Hix hix... ke ke... ak ak...
- 6. November 2007: Năm nay bạn ăn Tết ở đâu?
- 6. November 2007: Kỷ niệm đẹp...
- 6. November 2007: Làm lịch bằng background có sẵn
Trái tim ở đâu, gia đình ở đó *
Nhiều người thăm trang web của Đan Quỳnh và vote cho trang intro
Ai cũng comment rằng rất thích câu giới thiệu “Home is where the heart is“. Mẹ không chỉ thích mà đã “sống” và “gặm nhấm” nó từ lần đầu tiên xa gia đình.
Năm 1999, mẹ rời Việt Nam để đi học ở một nơi rất xa. Đó không phải là lần đầu tiên mẹ đi nước ngoài, nên cái cảm giác háo hức không còn nữa. Thay vào đó, mẹ lo lắng rất nhiều cho bà ngoại ở nhà, vì lần đó, mẹ sẽ không chỉ xa ngoại vài tuần hay một tháng, mà sẽ rất lâu. Ngoại bảo ở nhà một mình thì buồn lắm, nhưng ngoại sẽ buồn hơn nếu mẹ bỏ mất cơ hội này. Ngoại là vậy, luôn muốn cho mẹ và dì được sung sướng.
Mẹ lại hòa vào cuộc sống tập thể như những ngày còn bé đi sinh hoạt đội, đi cắm trại ở khắp nơi. Nhưng đó không phải là cuộc sống tạm bợ hai, ba ngày, rồi về với ngoại, mà mẹ phải tự lo lắng tất cả trong suốt một năm trời. Lúc đó mẹ mới cảm thấy sống xa ngoại khó khăn như thế nào. Rồi tình cờ, mẹ tìm thấy một tấm bưu thiếp. Đó là một tấm card màu đỏ cam chói chang - cái màu mà mẹ rất ghét (vì da mẹ không được sáng lắm). Trên đó chỉ có một ngôi nhà được vẽ nguệch ngoạc và dòng chữ “home is where the heart is” - cũng là cảm nhận của mẹ sau hơn hai tháng sống xa ngoại. Mẹ đã cố gắng gửi về liền cho kịp ngày sinh của ngoại, nhưng dấu bưu điện cho thấy đã trễ vài ngày.

Nhưng đó không phải là lần cuối cùng mẹ phải xa nhà lâu đến vậy. Dường như người ta luôn đạt được cái mình mong ước vào thời điểm mình rất khó có thể tận hưởng nó. Mẹ lại may mắn nhận được học bổng đi học dài hạn khi Đan Quỳnh mới 15 tháng. Lần này, mẹ thương Đan Quỳnh một thì mẹ thương ngoại gấp mười lần. Khi còn trẻ, ngoại phải vất vả nuôi mẹ và dì, bây giờ đã lớn tuổi, ngoại lại phải chăm sóc cho Đan Quỳnh. Suốt 9 tháng trời, lúc nào hình ảnh của ngoại cũng nằm trong những giấc mơ của mẹ, nhiều hơn cả khi mẹ chưa có Đan Quỳnh nữa. Bất cứ ai hỏi mẹ có nhớ ba không, mẹ đều thật thà trả lời rằng mẹ chỉ nhớ ngoại và Đan Quỳnh, tuyệt nhiên không nhớ ba tí nào
Cũng có thể vì ngày nào ba mẹ cũng gặp nhau qua Yahoo Messager ![]()
Mẹ không biết làm gì để bày tỏ tình cảm của mẹ đối với ngoại, nhưng đối với Đan Quỳnh, mẹ dành cho con trang web với mong muốn sau này lớn lên con sẽ hiểu gia đình quan trọng như thế nào.
* Tôi tìm thấy câu nói nổi tiếng này bằng tiếng Việt trên trang web của gia đình Luận Vy. Không thấy quote do ai dịch, có lẽ là Đông Vy, vì cô ấy là nhà báo mà ![]()
Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.