Archive for 6. November 2007

Ô chữ

Ô chữ này do tôi tự soạn cách đây khá lâu rồi (hình như từ lúc chưa lấy chồng). Tôi đã gửi cho Tạp chí “Tiếp thị Gia đình”, nhưng họ không sử dụng (chắc vì tôi không gửi lời giải Image ). Tôi cũng khá tự tin nên chẳng giữ lại lời giải. Bây giờ, đọc lại… như mớ bòng bong, chỉ giải được mấy ô thôi Image Tôi post lên cho các bạn… thư giãn Image và cùng giúp tôi tìm lại lời giải nha Image Cám ơn!!

* Lưu ý: đây là ô chữ tiếng Việt có dấu Image


HÀNG NGANG

1. Thế giới tưởng tượng, nơi con người thoát khỏi vòng luân hồi và mọi sự đau khổ

4. Nghề làm ruộng và nghề dâu tằm

9. Đèn chiếu

12. Khoảng trống sâu tự nhiên hay được đào vào lòng đất

14. Tác giả bài thơ “Hai sắc hoa Ti gôn”

16. Cảnh thiên nhiên nơi núi rừng

17. Động vật ruột khoang sống ở vùng biển nhiệt đới, có bộ xương đá vôi dạng cánh hoa, nhiều màu sắc

18. Cây độc, có ở vùng núi Sa Pa, Tam Đảo, Đà Lạt,…

21. Thiếu tế nhị, không thanh nhã

25. Đơn vị phân loại sinh học, chỉ nhóm động vật thuộc cùng một loài, có những đặc tính di truyền chung

26. Vất vả, cực nhọc

27. Ở trạng thái hoàn toàn không có tiếng động do không còn có sự hoạt động

29. Nguyên đại thứ ba trong lịch sử địa chất của trái đất, bắt đầu trước đây khoảng 500 triệu năm và dài khoảng 350 triệu năm, còn để lại nhiều di tích sinh vật cổ

31. Bà chúa thơ Nôm (viết tắt)

32. Chuyển dịch vị trí trong khoảng rất ngắn (viết ngược)

34. Cây cao mọc ở rừng nước mặn, hoa vàng, hạt nảy mầm ngay trên cây (viết ngược)

35. Ở tư thế nằm dài thẳng ra, choán nhiều chỗ, trông không đẹp mắt

36. Tỏ ra có tài về nghệ thuật, văn chương

37. Phần tinh túy, tốt đẹp nhất

38. Con sông trong bài thơ của Quang Dũng

39. Chơi đùa những trò đáng lẽ không nên hoặc không được phép vì có thể gây hại

40. Cọc cắm xuống đất để cho thân cây đeo bám vào

42. Đồ chơi của trẻ em, hình các con vật làm bằng bột hấp chín, có nhuộm màu

43. Tiểu bang miền Tây nước Mỹ, có thủ phủ là Salt Lake City (tiếng Anh)

44. Thông minh

45. Tác phẩm âm nhạc cho piano, có nội dung u buồn hay mơ màng, hợp cho đêm khuya

47. Người có tài, có khả năng hơn hẳn người thường trong một nghề hoặc một việc gì

49. Người nông nô dân tộc Thái

50. Khí giới thời cổ, cán dài, mũi nhọn, dùng để đâm

53. Bị cong gập xuống vì phải chịu một lực quá lớn; oằn hẳn xuống

56. Cây mọc ở Sa Pa trên dãy núi đá vôi và trên đỉnh Hoàng Liên, dùng làm thuốc chữa bệnh đau mắt, kiết lị, sốt, sốt rét

58. Sân bay cách thành phố Hải Phòng hơn 6Km về hướng Đông Nam (viết ngược)

59. Một ngành chuyên môn của hậu cần quân đội, bảo đảm cho bộ đội những nhu cầu về y tế

60. Nghệ thuật dùng sân khấu trình bày hành động và đối thoại của các nhân vật, để phản ánh những xung đột trong đời sống xã hội

62. Vải mỏng dệt bằng sợi nhỏ và đều

64. Hiện tượng chuyển đổi các âm có cùng một vị trí trong vỏ âm thanh của cùng một hình vị trong những trường hợp sử dụng khác nhau (viết ngược)

65. Có sức khỏe tốt, không ốm yếu, không bệnh tật

66. … ngứa nọc (thành ngữ)

HÀNG DỌC

1. Tháng

2. Người làm nghề khuân vác ở các bến xe, bến tàu thời Pháp thuộc

3. Phụ âm dài nhất trong tiếng Việt

5. Từ người đàn ông dùng để tự xưng khi tức giận, muốn tỏ vẻ trịch thượng hoặc hách dịch

6. Ngày tốt, thường chỉ ngày cưới

7. Cấy lại sau khi lúa cấy lần trước bị hỏng

8. Tên tự của Bác Hồ (viết tắt)

9. Hình người, vật, phong cảnh thu được bằng khí cụ quang học

10. Mưu mẹo để đánh lừa người khác, đưa người khác vào tròng

11. Món ăn của người Việt Nam, có màu xám vàng, thơm mùi thịt rán, vị ngọt đậm, làm bằng thịt gà rán vàng, om ít nước dừa

13. Cá thuộc họ chép, mình tròn, môi rất dày, sống ở nơi nước chảy

15. Đáng yêu, dễ thương

19. Vòm miệng

20. Truyện hoặc cốt truyện đời xưa, thường có liên quan đến lịch sử, được dùng làm đề tài cho sáng tác nghệ thuật, hoặc dẫn ra trong tác phẩm

22. Bầu đựng rượu làm bằng vỏ quả bầu già (viết ngược)

23. Thành ngữ chỉ sự suôn sẻ, trót lọt, không gặp trắc trở, khó khăn gì

24. Thành ngữ có ý nghĩa nắm phần chắc, phần bảo đảm có lợi cho mình

25. Công việc chuyên làm theo sự phân công lao động của xã hội

28. Không còn được người bề trên yêu mến, tin dùng nữa

30. Nhượng bộ để có được sự dàn xếp nhằm kết thúc cuộc đấu tranh, cuộc xung đột

33. Từ gợi tả dáng vẻ, cử chỉ săn đón, vồn vã quá đáng nhằm nịnh nọt

34. Đảo ở Vịnh Bắc Bộ, thuộc huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh

41. Dân tộc thiểu số ở Việt Nam, sống ở hai tỉnh Quảng Nam và Thừa Thiên - Huế

44. Quốc gia phía Tây châu Phi, trên Vịnh Guinea, có thủ đô là Lomé (tiếng Anh)

45. Phạm vi bao gồm những đối tượng cùng chịu một tác động

46. Một số đếm trong dãy số tự nhiên

48. Món ăn ngon

49. Nơi giáp giới giữa hai nước, có xây cửa, trạm gác và có quân đội trấn giữ

50. Rắn độc thân có nhiều khoanh đen, vàng xen kẽ

51. Thiên anh hùng ca của Hy Lạp về cuộc bao vây thành Troy (tiếng Pháp)

52. Không tuân theo hoặc làm trái lại những điều quy định

54. Hội mùng 5 tháng Giêng trên quê hương người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ, có diễn trống trận, thi côn, quyền, thi tài thượng võ và hát tuồng

55. Dụng cụ đo công suất của dòng điện tiêu hao ở một phần xác định của mạch điện

57. Đất trồng trọt ở ngoài đồng, xung quanh thường có bờ

60. Cơ quan tình báo Nga (tiếng Nga, viết tắt)

61. Cấu tạo phân tử nước

62. Nguồn điện một chiều trong đó hóa năng biến đổi thành điện năng

63. Vật nặng, thả chìm dưới nước cho cắm chặt ở đáy để giữ cho tàu, thuyền hoặc vật nổi nào đó ở vị trí nhất định, khỏi bị trôi

Vì sao tôi viết blog?

 

Tôi đã không bao giờ có ý định trở thành một blogger, dù ngay từ năm 2004, khi tôi bắt đầu tham gia diễn đàn Webtretho, đã có rất nhiều bài viết giới thiệu và hướng dẫn cách làm blog. Lý do quan trọng nhất là tôi chẳng có khiếu viết lách, mà vốn là người sống chẳng có tình cảm (theo nhận xét của nhiều người), nên tôi chẳng biết mình sẽ viết gì nếu tạo blog. Có người comment “một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự cao” sau khi xem những bài viết của tôi Image Nhưng nếu biết được tôi đã phải mất bao nhiêu công sức và thời gian để có thể viết được một bài văn hoàn chỉnh thì người đó chắc hẳn sẽ tin những gì tôi đang giãi bày Image

Lý do thứ hai là giao diện của các trang blog không có gì thu hút và gây ấn tượng cả: chỉ một bố cục, một vài mẫu mặc định để lựa chọn,… Dạo một vòng, thế nào cũng “túm” được một tá… đồng phục themes Image (quote n2hung). Yahoo! 360o sau đó cho phép tự decor, nhưng sao tôi cũng chẳng thấy bắt mắt, đã vậy còn giăng cả một cái banner quảng cáo ngay mặt tiền nữa chứ Image Thế nên, tôi cũng chẳng có động lực… chia sẻ quỹ thời gian o bế cái website của gia đình cho việc tạo một “cái liên kết” với mọi người.

Nhưng tôi đang viết blog Image và ngày càng… ghiền. Chẳng phải vì chạy theo phong trào: không phải là blogger thì không là người sành điệu Image Tôi đã quá già để trang bị cho mình những món trang sức sành điệu! Vậy thì… điều gì đã trở thành một thứ… ma túy khiến tôi cứ phải mơ tưởng đến việc làm giàu cho blog của mình đến vậy?

Từ khi làm mẹ, tôi đâm ra thích… khoe con với tất cả mọi người Image Tôi đã học HTML để làm cho Đan Quỳnh website. Những đoạn code HTML và Javascript cứ cuốn hút tôi. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, tôi đều lân la ở những on-line tutorials để mò mẫm thêm. Khi biết Opera cho phép tự thay đổi mọi thứ để tạo phong cách riêng cho blog cá nhân, tôi cũng tò mò nghiên cứu cho… biết với người ta. Chứ lúc đó, tôi cũng chẳng biết mình sẽ làm gì sau khi đã trang trí xong cái blog này Image

Khi đã hoàn tất, chẳng lẽ bỏ thì uổng quáImage nên tôi đã lục lại tất cả những bài viết đã gửi đăng báo (chỉ có vài bài thôi) và các threads đã post trên các forums để làm bộ sưu tập cho blog của mình. Khi đó, tôi chợt nhận ra mình cũng nhiều… chuyện quá!! Vậy thì tại sao lại không viết tiếp? Image Thay vì post vào forum thì… Image Chẳng trách một số forums than phiền ngày càng ít bài viết chất lượng khi phong trào viết blog tăng lên Image

Rồi tôi chợt nhận ra rằng tôi đã bỏ phí rất nhiều thời gian vì không tạo và viết blog Image và không đọc blogs của users khác. Tôi thật sự ngưỡng mộ và biết ơn những con ong chăm chỉ góp nhặt những bài báo, đoạn văn, thơ,… những bản nhạc hay, những công thức nấu ăn ngon,… và cả những tâm sự rất đời thường nữa. Trong cộng đồng này, mỗi người có thể tìm thấy và học hỏi được rất nhiều điều từ các bloggers khác, và trên hết đó là SỰ CHIA SẺ. Không ai cứ ngồi trong vỏ ốc của mình mà có thể lớn lên được, phải không?

Laptop

Việc đầu tiên tôi phải làm khi đến Mỹ là tậu một chiếc laptop để làm việc và liên lạc với gia đình. Suốt tuần đầu tiên, tôi hết lượn lờ ở Best Buy, Circuit City, CompUSA rồi J&R để coi có cái nào vừa rẻ, vừa… xịn để hốt Image Tất cả links của các cửa hàng này đều được forward cho chồng để chồng lựa chọn (vì chồng có chuyên môn mà). Cuối cùng, chồng chốt lại, phải mua cái Toshiba Satellite M45-S359. Tính luôn sales tax là gần 1.6K Image Tiền đâu mà mua? Image Tôi hỏi nhỏ bạn đã sống ở Mỹ được bốn năm, nhỏ tư vấn “cứ canh on line đi, thỉnh thoảng có sales, hoặc mua clearance cũng được” Image Thế là, tôi ở lì trong thư viện suốt ngày…

Quả là trời không phụ người có lòng thành: Toshiba Satellite M45-S359 on sales ở Best Buy với giá 1.2K (chưa tính thuế) Image Tôi nhờ Navamin (người bạn Thái Lan) chở đến Best Buy ngay - cheap things always leave fast Image Cửa hàng đầu tiên chúng tôi ghé là Best Buy Hartsdale, cách chỗ tôi ở 6 miles (khoảng 8 phút lái xe, hoặc hơn 3 tiếng đi bộ Image ): SOLD OUT Image Tôi quyết không bỏ cuộc nên nhờ attendant check xem có cửa hàng nào gần đó còn in stock không. Sau khoảng hai phút kiểm tra trên hệ thống, nhân viên của cửa hàng đưa cho chúng tôi địa chỉ và bản đồ để đi đến Best Buy Mount Vernon, cách đó 18 miles Image Sau hơn nửa tiếng lái xe và hỏi đường, chúng tôi cũng đến được cửa hàng Image Tôi chạy vội vào và thở phào khi thấy cái máy vẫn còn on display Image

Mở ngoặc ở đây để giải thích một tí về policy của các cửa hàng. Khi một món hàng nào đó chỉ còn duy nhất một cái đang trưng bày, họ sẽ thông báo bán với giá clearance, giảm 30% so với giá trên thị trường. Mua những món hàng này rất risky: may nhờ, rủi chịu Image Những món hàng này thường nằm trên kệ khoảng ít nhất là một tháng (nếu đó là mặt hàng “hot”), bao nhiêu khách hàng đụng vào, thử lung tung. Nhiều lúc, khi được thông báo clearance thì nguyên bộ keyboard đã không còn cái nào Image Lúc đó, tùy thuộc vào phần giá trị sử dụng còn lại, cửa hàng sẽ định giá. Mua những thứ này thì đại tu lại cũng ngốn cả đống tiền, có khi còn nhiều hơn mua cái trong thùng. Tuy nhiên, hàng open-boxed vẫn được trả lại trong vòng 14 ngày, nếu khách hàng không hài lòng khi sử dụng. Vì vậy, khi họ vừa thông báo clearance thì phải chộp liền (nếu có nhu cầu), may ra hàng vẫn chưa thành phế binh Image

Cái M45-S359 là một mặt hàng rất hot vào thời gian đó, nên thời gian display cũng không dài lắm. Tất cả những cái on display mà tôi ngắm ở các cửa hàng đều tốt mã (chẳng biết bên trong như thế nào thôi Image ). Cho nên giảm tới gần 400USD là quá hời rồi Image Mình mà không quyết thì chắc chắn sẽ có thằng khác rinh liền (cụ thể là có tất cả bốn cửa hàng Best Buy xung quanh nơi tôi ở, nhưng chỉ còn nơi xa nhất là còn in stock Image ). Vậy mà… khi tôi hỏi mua, attendants trả lời, như dội một gáo nước lạnh vào tôi, “chưa thông báo clearance” Image Tôi chạy theo “thế khi nào mới clearance?”, họ bảo “không biết” Image (bọn này đáng bị đuổi thiệt!! Image ) Nhưng tôi vẫn không chịu thua “vậy ai biết??”. Họ trả lời “chỉ có manager mới có password để check xem đã announce clearance chưa” Image Tưởng gì! Chuyện đó dễ ợt “cho tao gặp manager đi” Image Tôi tin chắc đã có thông báo rồi, vì tất cả cửa hàng kia đã bán hết rồi mà Image

Anh chàng manager trẻ măng, đầu trọc lóc, chạy lại, cũng giải thích… y chang. Tôi bắt bẻ “mấy đứa kia nói mày có password, có thể xem được khi nào họ announce clearance. Vậy check dùm tao xem đã clearance chưa nha!?” Anh chàng ok liền và cắm cúi gõ, rồi gật gù “tao sẽ bán cho mày” Image Rồi anh ta chạy đi lấy chìa khóa security để unlock cái laptop khỏi kệ. Trong khi loay hoay tháo tháo, gỡ gỡ, anh ta để cái chìa khóa chạm vào battery và trầy một đường dài… tôi thót tim một giây, nhưng vẫn còn bình tĩnh để bargain “phải discount thôi” Image Anh ta ra vẻ biết lỗi “I’ll do my best!” rồi xách cái máy đến cashier. Sau một hồi gõ gõ, bấm bấm, anh ta thông báo với tôi giá cuối cùng luôn thuế là 1,190USD Image Wow! Rẻ thêm được gần 100USD nữa, chắc thức cả tuần vì… sướng quá!? Image

Sau khi trả tiền, tôi xem lại hóa đơn, và thấy… kỳ kỳ Image Giá chiếc máy được tính là hơn 800USD, tôi phải trả thêm 250USD cho ba năm bảo hành của Best Buy và cộng thêm tiền thuế nữa Image Mà tôi đâu có tính mua thêm bảo hành làm gì, Toshiba có bảo hành một năm rồi mà. Tôi lại thắc mắc, thì anh chàng manager trả lời “tao không được phép bán cái máy này rẻ hơn 1K, nên tao phải tách ra làm hai phần. Và như vậy thì coi như tao khuyến mãi thêm cho mày phần bảo hành đó” Image Không biết nên vui hay rầu đây? Nhưng thôi, cứ tạm hài lòng như vậy đã, tậu được cái máy là vui rồi. Phải đi kiếm cái gì ăn đã… lúc đó mới chợt nhận ra đã gần 9pm mà chưa ăn gì… Poor Navamin!!

Chút xíu nữa thì quên, nhân vật chính đây, khoe với cả nhà nhé Image Tính tới giờ là hơn một năm rồi, vẫn chạy tốt, mới xài hết có hơn 20% ổ cứng à Image

Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta…

 

Chợt thấy câu nói nổi tiếng này ở Blog của Hoan, rồi nghe em kể về “nguồn gốc” của nó mà cảm thấy… buồn Image vì chúng ta đã tham gia Công ước Berne rồi mà. Tôi từng nghe bài hát “Khát vọng tuổi trẻ” rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ đọc bản gốc của lời bài hát. Chẳng biết nhạc sĩ có ghi chú đã “mượn” câu nói này từ đâu không nhỉ? Hôm qua, chương trình “Chiếc nón kỳ diệu” cũng có một ô chữ về bài hát này. MC cũng đề cập tới câu nói nổi tiếng này, nhưng cũng “lờ” đi nguồn gốc của nó Image Tôi tự hỏi có ai thắc mắc như mình không nhỉ? Image

 Image

Arlington Cemetary, Alexandria, the US


Bức ảnh này tôi chụp vào tháng 01/2006 ở nghĩa trang quốc gia Arlington, Mỹ. Và đây là câu nói nổi tiếng trong
bài diễn văn nhậm chức của Tổng thống John F. Kennedy vào ngày 20/01/1961:

Hỡi những công dân Mỹ: đừng hỏi đất nước có thể làm gì cho mình - hãy hỏi mình có thể làm gì cho đất nước.

Lưu ý: bài viết này chỉ nhằm mục đích thông tin Image

Cháo gà

Trong tiếng Mỹ có thành ngữ “duck soup” (cháo vịt) có nghĩa là chuyện… nhỏ - chuyện đơn giản, không tốn nhiều công sức. Tôi thì có một thành ngữ khác - cháo gà, cũng có nghĩa là chuyện nhỏ Image Trước kia, tôi thường đọc sách dạy nấu ăn, xem các chương trình ẩm thực,… rồi lượm mỗi nơi một tí để tự sáng tạo ra cái món ngon tuyệt này (ít ra là tôi cảm thấy thế Image ). Và tuyệt hơn nữa là tôi không phải tốn nhiều công sức để chuẩn bị và nấu nướng. Vì vậy, đó đã là món ruột của tôi trong suốt những năm tháng xa mẹ Image Và quan trọng hơn, đó cũng là món mà tôi thường xuyên giới thiệu cho bạn bè các nước, để sau đó luôn nhận được lời khen ngợi “món ăn Việt Nam ngon và healthy hơn món ăn Tàu rất nhiều” Image

Để làm món này, tôi chỉ cần thịt gà, cà rốt, hành lá, gạo, nước mắm, muối, tiêu, chanh. Tất cả những nguyên liệu này đều có thể dễ dàng tìm kiếm ở bất cứ đất nước nào trên thế giới Image Đối với du học sinh, mua những nguyên liệu này cũng là một cách tiết kiệm chi phí, vì thịt gà là loại cung cấp protein rẻ tiền nhất so với tất cả các loại còn lại Image Nếu có phải đãi nhiều người thì cũng không tốn kém nhiều lắm Image Và vì là món soup nên cũng rất dễ… tiêu thụ, không sợ thừa mứa làm tốn chỗ trong tủ lạnh chung ở Ký Túc Xá sinh viên Image

Công đoạn cần nhiều kỹ năng nhất trong quá trình chế biến món này là “rang gạo”. Nếu ai có thói quen vo gạo thì cần phải để gạo thật khô sau khi vo, rồi mới bắt đầu rang. Thật ra, gạo xuất khẩu sang các nước phát triển thì hình như không phải vo (?) Mỗi lần tôi vo, bọn Tây cứ trố mắt ngạc nhiên Image Rang gạo nhằm hạn chế tiết nhựa trong quá trình nấu cháo, ăn sẽ đỡ ngán hơn rất nhiều. Lửa để rang gạo phải để càng nhỏ càng tốt, nếu không gạo sẽ cháy trước khi kịp vàng đều mặt. Trong khi rang cũng phải đảo đều tay để gạo vàng đều.

Có một công đoạn cần sự kiên nhẫn một chút: cắt cà rốt. Nhưng không sao, có thể nhờ housemates hoặc classmates phụ cắt Image Cà rốt sẽ làm cho nước cháo có vị ngọt tự nhiên của rau củ, chứ không ngọt hóa chất của bột ngọt hay bột nêm. Ngoài ra, cà rốt cũng làm cho cháo có màu đẹp hơn Image Cà rốt được cắt hạt lựu cho… dễ ăn Image vì nhiều người Việt Nam không thích ăn cà rốt, dù đây là một nguồn cung cấp vitamin A dồi dào, đặc biệt khi được nấu chín. Vitamin A rất tốt cho mắt, bảo đảm khỏi bị… cận thị nếu học bài nhiều Image Ngoài ra, nếu ai đó lỡ ăn gì đó bậy bạ đến nỗi bị Tào Tháo rượt, thì cà rốt cũng giúp… cắt cơn luôn Image

Trước tiên, bỏ gà vào một xoong nước lạnh luộc cho sôi. Vặn thật nhỏ lửa, rồi cho gạo rang vào, nếu lửa lớn sẽ bị trào, và phần mỡ gà béo ngậy sẽ trôi xuống lò luôn Image Gà luộc khoảng nửa tiếng thì vớt ra, để lâu quá thì thịt gà bị bở, ăn không ngon. Để gà nguội, rồi gỡ xương bỏ lại vào nồi cháo cho ngọt nước. Muốn gạo nhanh nhừ thì phải để lửa thật nhỏ, sôi lăn tăn, cứ khoảng 20 phút vặn lửa lớn cho cháo sôi bùng, đổ một chén nước lạnh vào. Nóng lạnh gặp nhau đột ngột sẽ làm cho hạt gạo vỡ ra, đỡ mất thời gian hầm (đỡ tốn nhiên liệu nữa Image ). Khi thấy hạt gạo đã vỡ nát rồi thì bỏ cà rốt vào. Khi cà rốt mềm là cháo đã được.

Muốn cháo có vị ngon thì cần nêm một muỗng canh nước mắm. Nhưng không được nêm nhiều quá vì nước mắm sẽ làm cho cháo có vị chua. Sau đó nêm thêm muối cho vừa ăn. Hành lá cắt nhỏ và cho vào khi đã tắt lửa. Nếu bỏ vào khi còn lửa thì sẽ làm mất các vitamin trong hành (vitamin gì thì tôi… không nhớ Image vì đọc lâu quá nên quên mất rồi), ngoài ra, lửa to còn làm cho hành bị vàng, nhìn không thẩm mỹ Image Món ngon phải đạt tiêu chuẩn bắt mắt nữa mà Image Hành lá còn giúp hút mùi của nước mắm Image Nhưng mà Prof. Miller ở Pace - người nổi tiếng nấu ăn ngon và sành ăn - vẫn phát hiện ra tôi có nêm nước mắm khi nếm món cháo gà của tôi Image

Thịt gà có thể xé để trộn gỏi. Nếu thấy phiền phức quá thì chỉ cần xé miếng vừa ăn, khoảng 1cm chiều ngang, 5cm chiều dài, rồi cho một muỗng café nước mắm, một muỗng café muối, một ít tiêu (tùy thích) và vắt một lát chanh vào (định lượng cho một cái đùi gà). Đôi khi tôi dùng cánh gà để luộc lấy nước nấu cháo (vì cánh gà ở “bển” rất rẻ). Cũng sau 30 phút thì vớt cánh gà ra, để ráo nước (nhớ đổ phần nước chảy xuống từ cánh gà vào lại nồi cháo Image ), ướp cánh gà với nước mắm, hành củ, và chế biến món cánh gà chiên nước mắm, ăn với tương xí muội, cũng ngon ra phết Image

 

Cháo mới nấu hôm Chủ nhật 08/10/2006 Image

 

Yêu cầu của món này là cháo không được đặc quá (ước lượng khoảng một nắm gạo (nắm tay) cho hai lít nước); Gạo phải nở như bông; Cà rốt mềm vừa ăn; Cháo không được có vị chua của nước mắm. Khi dọn ra thì tô cháo phải có màu vàng của mỡ gà, trắng của gạo, đỏ cam của cà rốt, xanh của hành lá và mùi thơm của thịt gà. Thịt gà có đủ vị mặn (nước mắm, muối), ngọt (của thịt gà Image ), chua (của chanh), cay (của tiêu). Bạn làm thử nhé, bảo đảm sẽ thích ngay mà Image

Nước đến chân…

Tôi lại muốn xin đi học… Hồ sơ đã in ra để đầy trên bàn… Nửa muốn làm, nửa không… Tôi không phải là người xuất chúng đến độ cứ xin học bổng nào đều được học bổng đó. Nhưng tôi cũng có tí may mắn, toàn được những học bổng tiếng tăm Image Nếu lần này mà cũng được nữa thì quả thật là tôi có đường khoa cử đúng như trong lá số tử vi. Nhưng nếu được thì tôi sẽ lại rất áy náy vì hai đứa con sẽ lại một lần nữa hoặc phải xa cha, hoặc phải xa mẹ trong một thời gian dài Image Đó chính là lý do khiến tôi đã chần chừ trong lần nộp hồ sơ Fulbright cách đây hơn hai năm…

Khi đang mang thai Đan Quỳnh, ngoài giờ lên lớp thì tôi chẳng được đi chơi đâu cả Image Tôi chỉ biết ngốn tất cả các thể loại báo có trong nhà. Đọc không sót một tin nào, một chữ nào,… nên tôi tìm thấy một dòng thông báo về học bổng Fulbright. Tôi email cho thư ký của chương trình, và phải xin lỗi vì bản thân không qualified (chương trình scholar dành cho những ứng viên đã có Ph.D). Nhưng họ đã cho tôi một hy vọng khi thông báo sẽ có exception cho những ứng viên có proposal xuất sắc Image Tôi cũng không nghĩ mình nằm trong số đó, nhưng cứ thử xem khả năng mình tới đâu Image

Tôi có nửa năm trời để chuẩn bị hồ sơ trước khi đến ngày hết hạn: 5 giờ chiều ngày 15/10/2004. Vậy mà… tới tối 14/10, bộ hồ sơ vẫn còn nằm dang dở trên bàn Image Thế mới biết hồi xưa, mẹ nuôi tôi cực khổ như thế nào. Ru Đan Quỳnh (lúc đó mới hơn 4 tháng tuổi) ngủ xong, tôi mới có thể làm tiếp hồ sơ. Hai lá thư giới thiệu đã được các giáo sư gửi trực tiếp cho chương trình. Tôi còn phải phi đến nhà sếp để lấy lá thư giới thiệu thứ ba. Sáng sớm ngày 15, tôi fone sếp để năn nỉ. Sếp hứa sẽ đợi đến 9am để ký cái reference cho tôi.

Trời… sao mà quãng đường cứ xa vời vợi, mà xe cộ thì đông đúc. Gần tới 9 giờ mà tôi mới ở vòng xoay Hàng Xanh Image Thế là phải alo…e vera lần nữa “em bị kẹt xe quá, cô ráng chờ em chút xíu nha” Image Rồi lại phi tiếp… Oái ăm cho cái bữa đó Image Tôi đi vòng lên vòng xuống con đường quen thuộc, mà tìm mãi chẳng ra cái lối vào nhà sếp Image Lại phải tốn ba ngàn đồng cho một cuộc điện thoại nữa Image Và tất nhiên bị sếp quạt cho một trận… tôi nghe tiếng được, tiếng mất, chỉ mỗi câu này còn ấn tượng mãi tới giờ “ơ cái con này, hâm à??” Image

Được cái chữ ký của sếp, tôi tức tốc vòng ra Bưu điện Trung tâm để PTN (Phát Trong Ngày) bộ hồ sơ. Cô nhân viên bưu điện cười rất tươi “sau 6 giờ chiều mới đến Hà nội, chị nhé” Image Tôi méo xệch “không sớm hơn được hả?” “Cũng được chị à, nếu chị đến trước 9 giờ sáng” Image Tôi cố vớt vát “thế em có cách nào tư vấn cho chị không? Để đến nơi trước 4 giờ chiều ấy?” Image “Chị ra sân bay đi” Image “Có dịch vụ của bưu điện ở ngoài đó hả em?” Image “Không, chị nhờ khách đi máy bay cầm ra, rồi nhờ người nhà chị tới sân bay, hoặc nhà họ mà lấy” Image Image Anyway, it sounded feasible Image

Lại tốn ba ngàn nữa để liên lạc với nhỏ bạn làm Hải quan ở Sân bay Image Nó bảo phi nhanh ra để kịp trước giờ boarding của chuyến 11.30am đi Hà Nội. Nó sẽ tìm và nhờ một hành khách đáng tin đem ra hộ Image Nhỏ bạn vừa đưa số cell của một hành khách tên Long, tôi liền bấm số gọi cho anh ấy Image “À, không có gì… 3 giờ chiều tôi sẽ về tới nhà, chị bảo người nhà đến lấy nhé. Nhà tôi ở… Trước khi đến thì chị nói họ liên lạc với tôi nhé.” Ôi… người gì mà tốt thế Image Chứ tôi thì tôi chả… dại xách dùm Image Nhỡ họ nhét ma túy vào đấy thì sao Image

Một người bạn của tôi ở Hà Nội đã đem bộ hồ sơ đến Tòa Đại sứ Mỹ ở Ngọc Khánh trước 5 giờ chiều Image Bốn ngày sau, tôi nhận được email từ Fulbright thông báo họ đã nhận được hồ sơ trước deadline Image Sau “trận” đó, tôi càng tâm đắc câu “If you think you will lose, you’ve lost!” Nhưng có lẽ vì luôn được quý nhân phò trợ nên… tôi chẳng chịu rút kinh nghiệm Image (but if you lose, don’t lose the lesson). Anyway, phải chuẩn bị hồ sơ thôi… còn có hơn chục ngày nữa mà Image

Phonebook

Có một điều quan trọng mà tôi chẳng bao giờ nhớ vào tháng đầu tiên đến Mỹ: sắm một quyển phonebook để có thể liên lạc với mọi người khi cần thiết. Thật ra, khi ở Việt Nam, tôi thường lưu tất cả số điện thoại của người thân, người quen trong điện thoại di động - một vật bất ly thân. Nhưng tiền thuê bao điện thoại di động cho cá nhân ở Mỹ vượt quá khả năng tài chính của tôi (ít nhất US$40/tháng, chưa bao gồm chi phí trả cho các cuộc gọi đi và đến). Tuy nhiên, tôi cũng có một phonebook đặc biệt. Đặc biệt vì tôi chỉ có thể tra số điện thoại ở những nơi có internet Image Đó chính là Contact List của phần mềm Skype, dùng để gọi điện thoại PC2PC hoặc PC2fone, được install vào laptop - vật bất ly thân của tôi trong suốt 9 tháng ở Mỹ. Dù vậy, tôi vẫn luôn tự nhắc mình phải mua một phonebook, mà là book đúng nghĩa, vì tôi cũng sợ có lúc tôi chẳng thể nào tìm được đường truyền internet, hoặc trong trường hợp nguy cấp thì không thể “khoe” laptop giữa bàn dân thiên hạ được Image Tuy nhiên, bộ nhớ của tôi luôn bị occupied bởi những món đồ điện tử cho hai vợ chồng hoặc đồ chơi cho con gái mỗi khi tôi đi shopping Image Và…

Một buổi chiều, tôi nhờ Meshari (người bạn Kuwaiti) chở đi đến Circuit City (một cửa hàng điện tử có tiếng ở Mỹ) để mua cái TV Tuner đang khuyến mãi, giảm tới US$80. Điều hấp dẫn tôi là giá sau giảm chỉ còn US$20, chứ cao hơn giá đó thì tôi cũng chẳng ham Image Sau một hồi lục tung cửa hàng, với sự giúp đỡ của agents, tôi thất vọng quay ra vì chẳng còn cái nào cả Image cheap things have always gone fast Image Lúc này, Meshari lại… biến đâu mất tiêu?? Chắc lại sà vào bookstore rồi - anh chàng này là một con mọt sách mà! Tôi ghé qua Barnes & Nobles, nhưng cũng chẳng tìm ra sau 15 phút lục tung cửa hàng. Lại quay lại Circuit City, cũng chẳng thấy. 30 phút trôi qua, tôi nghĩ bụng phải fone cho hắn thôi Image Nhưng… Image số điện thoại thì nằm trong Contact List, mà muốn xem được thì phải có Internet Image Tôi tặc lưỡi, cứ mở máy lên, biết đâu - Mỹ mà, làm gì mà không kiếm được một wireless network trong city center Image

Wow… không chỉ một mà là một… tá, toàn là unsecured networks, strong signal, tha hồ mà chitchat, surfing,… Tôi connect Skype, đang tính dò phonebook để lấy số rồi chạy ra public phone, thì thấy nhỏ em gái tôi, đang ở Đức, on line. Đúng là trời giúp kẻ… gian Image Tôi message số phone cho nhỏ và nhờ nhỏ gọi cho Meshari, báo rằng tôi đang ngồi chờ trước Barnes & Nobles. Năm phút sau, anh chàng hớt ha, hớt hải chạy ra và… mắng tôi té tát “mày gọi ở public phone tốn có 25cents à, vậy mà bắt em mày made an international phone cho taoImage Hì, tưởng giận dỗi chuyện gì. Tôi trấn an “don’t worry, Skype is always well-known for its policy - it doesn’t matter where you call from, but where you call to. Em tao gọi đi Mỹ tốn có 2cents à, để mai mốt tao… chuyển khoản trả lại cho nóImage Internet muôn năm!!

Sau tai nạn đó, tôi đã nhớ sắm một quyển phonebook, và luôn giữ bên mình Image Nhưng… (lại nhưng Image ) dường như một lần chưa đủ là bài học cho tôi.

Đầu tháng 10/2005, một cuộc họp mặt được tổ chức cho các Fulbrighters ở vùng New York. Chúng tôi có thể mời supervisor hoặc associates cùng tham dự. Prof. Shulman, người phụ trách chương trình trao đổi sinh viên ở trường, và Meshari đồng ý “hộ tống” tôi lên New York City. Chúng tôi hẹn nhau 4.45pm ở nhà ga để bắt chuyến tàu express lúc 4.59pm. Đến 4.55pm mà vẫn không thấy Meshari, Prof. Shulman hỏi tôi số cell của bạn ấy để liên lạc. Tôi méo mặt “em để phonebook ở… nhà rồi Image Vì hôm nay, em nghĩ đi với Meshari nên có thể xem ké phonebook của bạn ấy Image ” Thầy quyết định ngay “chúng ta sẽ đi chuyến 4.59pm như dự tính, nếu không sẽ trễ hẹnImage

Ngồi trên tàu, thầy dùng một món… “đồ chơi” to vật vã để liên lạc với assistants ở trường để hỏi số điện thoại của Meshari, nhưng chẳng ai biết cả. Thầy lại hỏi tôi xem có nhớ số của ai khác để có thể liên lạc hỏi được không (hu… hu… số điện thoại thì dài dằng dặc, làm sao nhớ nổi?). Tôi đành nói cho bớt căng thẳng “có em gái của em ở bên Đức biết số của Meshari, nhưng bây giờ không có Internet thì chịu rồi, không thể email để hỏi được“. Thầy liền hỏi địa chỉ email của em gái tôi, và lấy cái “đồ chơi” hồi nãy ra, hí hoáy bấm, rồi bảo tôi… duyệt Image

Dear Hien, (em gái tôi cũng tên Hiền)

I am Mark Shulman at Pace Law School, New York. I am now in the train with your sister. We were waiting for our colleague, Meshari, but could not contact him. I understand that you happened to know his cell number. I will appreciate if you could forward it to me.

Look forward to your reply

M. Shulman

Tôi đang không hiểu “vụ” này là sao, thì thầy giải thích rằng cái Palm có thể dùng để gửi email được, vì trường có đăng ký Internet. Chà… hiện đại thiệt!! Internet muôn năm… nữa!! Chúng tôi chờ đợi, hy vọng nhỏ em on line và check mail, mặc dù ở Đức đang là… nửa đêm Image Và… tất nhiên không có chuyện trời thương kẻ gian lần nữa Image Chúng tôi đã tham dự buổi họp mặt mà không có Meshari.

Sau đó, tôi mới biết Meshari có gửi email cho tôi khoảng một tiếng trước giờ hẹn, báo không thể đi được. Nhưng lúc đó tôi đang mắc… điệu Image chuẩn bị cho buổi reception mà Image Tôi đã không check mail - điều mà Meshari nói chưa bao giờ expect cả, vì tôi vốn không thể sống thiếu Internet được mà. Anyway, Internet vẫn muôn năm… vì sáng hôm sau, Prof. Shulman hớn hở thông báo với tôi “I got a message from your sister when I’d got home after the receptionImageAnyway, I have his cell numberImage

Rút kinh nghiệm từ những tai nạn do các số phone khó nhớ, trước khi về Việt Nam, tôi đã kịp nhờ bạn bè đăng ký cho một số cell không thể nhầm lẫn được Image

09 THUY HIENImage

Trái tim ở đâu, gia đình ở đó *

Nhiều người thăm trang web của Đan Quỳnh và vote cho trang intro Image Ai cũng comment rằng rất thích câu giới thiệu “Home is where the heart is“. Mẹ không chỉ thích mà đã “sống” và “gặm nhấm” nó từ lần đầu tiên xa gia đình.

Năm 1999, mẹ rời Việt Nam để đi học ở một nơi rất xa. Đó không phải là lần đầu tiên mẹ đi nước ngoài, nên cái cảm giác háo hức không còn nữa. Thay vào đó, mẹ lo lắng rất nhiều cho bà ngoại ở nhà, vì lần đó, mẹ sẽ không chỉ xa ngoại vài tuần hay một tháng, mà sẽ rất lâu. Ngoại bảo ở nhà một mình thì buồn lắm, nhưng ngoại sẽ buồn hơn nếu mẹ bỏ mất cơ hội này. Ngoại là vậy, luôn muốn cho mẹ và dì được sung sướng.

Mẹ lại hòa vào cuộc sống tập thể như những ngày còn bé đi sinh hoạt đội, đi cắm trại ở khắp nơi. Nhưng đó không phải là cuộc sống tạm bợ hai, ba ngày, rồi về với ngoại, mà mẹ phải tự lo lắng tất cả trong suốt một năm trời. Lúc đó mẹ mới cảm thấy sống xa ngoại khó khăn như thế nào. Rồi tình cờ, mẹ tìm thấy một tấm bưu thiếp. Đó là một tấm card màu đỏ cam chói chang - cái màu mà mẹ rất ghét (vì da mẹ không được sáng lắm). Trên đó chỉ có một ngôi nhà được vẽ nguệch ngoạc và dòng chữ “home is where the heart is” - cũng là cảm nhận của mẹ sau hơn hai tháng sống xa ngoại. Mẹ đã cố gắng gửi về liền cho kịp ngày sinh của ngoại, nhưng dấu bưu điện cho thấy đã trễ vài ngày.



Nhưng đó không phải là lần cuối cùng mẹ phải xa nhà lâu đến vậy. Dường như người ta luôn đạt được cái mình mong ước vào thời điểm mình rất khó có thể tận hưởng nó. Mẹ lại may mắn nhận được học bổng đi học dài hạn khi Đan Quỳnh mới 15 tháng. Lần này, mẹ thương Đan Quỳnh một thì mẹ thương ngoại gấp mười lần. Khi còn trẻ, ngoại phải vất vả nuôi mẹ và dì, bây giờ đã lớn tuổi, ngoại lại phải chăm sóc cho Đan Quỳnh. Suốt 9 tháng trời, lúc nào hình ảnh của ngoại cũng nằm trong những giấc mơ của mẹ, nhiều hơn cả khi mẹ chưa có Đan Quỳnh nữa. Bất cứ ai hỏi mẹ có nhớ ba không, mẹ đều thật thà trả lời rằng mẹ chỉ nhớ ngoại và Đan Quỳnh, tuyệt nhiên không nhớ ba tí nào Image Cũng có thể vì ngày nào ba mẹ cũng gặp nhau qua Yahoo Messager Image

Mẹ không biết làm gì để bày tỏ tình cảm của mẹ đối với ngoại, nhưng đối với Đan Quỳnh, mẹ dành cho con trang web với mong muốn sau này lớn lên con sẽ hiểu gia đình quan trọng như thế nào.

* Tôi tìm thấy câu nói nổi tiếng này bằng tiếng Việt trên trang web của gia đình Luận Vy. Không thấy quote do ai dịch, có lẽ là Đông Vy, vì cô ấy là nhà báo mà Image

Mù chữ

Bạn đã có bao giờ cảm thấy khó chịu khi không thể tìm được thông tin dù xung quanh có vô số những bảng hướng dẫn? Bạn đã có bao giờ cảm thấy sợ hãi khi không thể tìm được người hiểu mình dù mình nói tốt một ngôn ngữ quốc tế? Bạn đã bao giờ bị phân biệt đối xử khi một người địa phương cố tình dùng ngôn ngữ của họ để trả lời bạn dù bạn đã hỏi bằng tiếng Anh?

Khi tôi báo với hai đứa bạn (một người Indonesia và một người Thái lan) rằng tôi sẽ đi Trento, Italy để dự training course, cả hai đứa đều giật mình. Cô bạn Thái lan comment “mày gan thiệt! Tao chưa bao giờ dám đi đâu một mình, chứ đừng nói tới việc đi tới một nơi mà không biết có ai đón mình hay không?” Lúc đó, tôi cũng chột dạ và cũng hơi lo sợ cho sự an toàn của mình. Cả bạn và tôi đều không lường trước được khó khăn mà tôi sẽ gặp khi đến một nước mà người dân có tư tưởng “chủ nghĩa nước lớn”. Đến Trento, theo hướng dẫn bằng email của organizors, tôi phải mua vé local để đến nơi sẽ diễn ra training course (đi từ năm 2000 nên tôi cũng không nhớ tên nhà ga nữa Image Image ). Muốn mua được vé thì tôi cần phải có tiền lire, vì lúc đó châu Âu chưa sử dụng chung đồng euro. Thói quen không giữ tiền mặt trong túi khi đi du lịch đã khiến tôi điêu đứng. Sau 15 phút cố gắng diễn tả mỏi cả miệng và… tay chân để hỏi mọi người, từ quầy vé, cảnh sát, khách đi tàu,… nơi đặt máy rút tiền, tôi đã phải đầu hàng vì chẳng ai có thể hiểu được tiếng Anh của tôi Image (xin mở ngoặc ở đây là tôi nói tiếng Anh cũng không quá tệ Image ). Cuối cùng, tôi đã phải lục trong bộ nhớ của mình vốn tiếng Pháp đã bị xếp xó bảy, tám năm để sắp xếp thành một câu có nghĩa: “Òu est le ATM?” (chả biết “lơ” hay “la” nữa, nhưng lúc đó nhớ được nhiêu đó là may lắm rồi Image ). Thật ra, chẳng phải người Ý nói tiếng Pháp, nhưng hình như hai ngôn ngữ này có một vài điểm tương tự. Cũng may, cuối cùng tôi cũng đến nơi an toàn, và ở đó mọi người đều nói tiếng Anh Image

Nhưng đó không phải là lần duy nhất tôi gặp sự cố vì không nói tiếng của nước chủ nhà.

Tháng 4/2000, sau khi dự khóa học một tuần ở St. Petersburg, tôi ra ga để mua vé tàu đi Moscow thăm ba tôi. Sau một tiếng tìm kiếm và hỏi thăm nơi mua vé, tôi đành phải đi về vì không thể tìm được một người nói tiếng Anh Image Một sinh viên trường Smolny đã đồng ý “hộ tống” tôi trở lại nhà ga để giúp tôi tìm quầy bán vé. Sau 30 phút sắp hàng, chúng tôi được biết đó là quầy vé dành cho người Nga, còn người nước ngoài phải mua ở một quầy khác (mọi người đều phải xuất trình ID khi mua vé). Nhân viên tại quầy vé này cũng không thể cung cấp thông tin về quầy vé người nước ngoài cho chúng tôi, vì cô ấy không… biết nó nằm ở đâu trong nhà ga Image Chúng tôi đến Information Desk, và thật tình tôi không biết họ (anh bạn sinh viên và nhân viên) đã trao đổi những gì, mà chúng tôi phải mất 30 phút để đi tìm quầy vé dành cho người nước ngoài. Nó nằm ở một góc khuất trong nhà ga, và bảng hướng dẫn được ghi bằng tiếng… Nga Image Chắc chắn bạn không thể tin rằng tôi không phải là người nước ngoài duy nhất được hộ tống bởi một người bạn Nga giúp làm thông dịch Image Nếu không có mặt tại đó, tôi cũng đã không tin nhân viên tại quầy vé dành cho người nước ngoài cũng không biết nói tiếng Anh Image

Hai tháng sau khi tôi đến Mỹ, supervisor đã hỏi tôi điều gì gây ấn tượng nhất cho tôi ở nước Mỹ. Tôi đã không ngần ngại trả lời “tất cả mọi người đều biết nói tiếng… Anh” Image Mặc dù tôi đã từng ở Singapore một tháng, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy thoải mái khi đến những nơi công cộng và thấy xung quanh, mọi người đều trao đổi với nhau bằng duy nhất một ngôn ngữ mà tôi cũng có thể hiểu được Image

Nhàn (?)

Lại gây với chồng!!

Bắt đầu từ việc tranh luận về tiền cast của Mỹ Tâm (1 triệu/ bài) và tiền vé live show của Tuấn Ngọc (1 triệu/ vé), trăm lần như một trăm lẻ một lần, đều kết thúc bằng việc chồng đánh giá nghề giáo viên của vợ là nhàn nhất trong tất cả các nghề tồn tại trên đời này Image

Chồng lý luận đâu phải chồng là người duy nhất nghĩ như vậy. Cách đây không lâu, chương trình “Chung sức” đã đưa ra một kết quả thăm dò dư luận (chỉ có 100 người thôi, mà chẳng biết có đủ đại diện của mọi thành phần trong xã hội không nữa Image ) cho câu hỏi “nghề nào nhàn nhất trong xã hội”. Kết quả là nghề giáo viên đứng đầu bảng. Nếu ai đang làm giáo viên, chắc cũng không ít lần nghe những đánh giá tương tự từ những nhân viên văn phòng trong trường học. Nhưng vợ tức một nỗi, người ta không… sống với giáo viên, thì họ nghĩ gì mặc họ. Chồng quen biết vợ tính tới giờ đã 10 năm rồi, mà vẫn có thể nói vậy được Image

***

Nghề nào cũng vậy, muốn làm tốt thì phải thật sự “tâm huyết”, nếu không yêu nghề thì không thể tồn tại được. Nói không phải đề cao bản thân mình, cũng chẳng phải để discourage ai, nhưng đi dạy, đặc biệt là dạy Đại học (Cao đẳng ở một chừng mực nào đó cũng tương tự - đều đào tạo nghề) đòi hỏi sự đầu tư rất nhiều, thời gian, công sức, và cả tiền bạc nữa. Ai nhìn vào nghề dạy học cũng nghĩ chắc nhàn, nhưng… thức khuya mới biết đêm dài Image Đi dạy đâu phải chỉ có đến lớp dạy rồi về?? Còn bao nhiêu việc phải làm, soạn bài, chấm bài thi, hướng dẫn luận văn sinh viên, nghiên cứu khoa học, viết bài đăng tạp chí (bắt buộc), rồi học lên cao nữa chứ Image

Ví dụ việc soạn bài, tôi thường so sánh với việc làm… phim Image Thoạt nghe thì chẳng thấy gì liên quan cả, nhưng phân tích thì sẽ thấy có nhiều điểm tương đồng.

Để làm 1 bộ phim, trước hết cần có kịch bản - tiểu thuyết, truyện ngắn,… nói chung là 1 tác phẩm “viết”, đây là công việc của tác giả kịch bản hay biên kịch gì đó. Nhưng cả quyển truyện như thế muốn lên phim thì phải chuyển thể từ văn viết sang văn nói (đối thoại) - công việc của người chịu trách nhiệm chuyển thể kịch bản. Dựa trên kịch bản đã chuyển thể, đạo diễn sẽ phân đoạn, lồng cảnh… rồi hướng dẫn cho diễn viên thể hiện. Bên cạnh đó không thể quên vai trò của những nhân viên phụ trách đạo cụ…

Giáo viên cũng vậy, muốn lên lớp thì phải có giáo án. Cái giáo án này trước tiên phải được soạn (compile) thành 1 dạng thể hiện giống như luận văn (viết). Rồi giáo viên phải tìm cách chuyển hình thức trình bày sao cho sinh viên dễ tiếp thu nhất (nói). Cùng với hình thức thuyết giảng, giáo viên còn phải sử dụng body-language (diễn) hoặc các giáo cụ (đạo cụ) để hỗ trợ cho bài giảng của mình. Tất cả đều tự nghiên cứu, tự làm, hoặc có thể tham khảo những người có kinh nghiệm.

Tuy nhiên, giáo viên còn có vẻ take more risk hơn diễn viên ở chỗ, sinh viên có thể hỏi bất cứ lúc nào trong quá trình giảng, cho nên càng phải chuẩn bị cẩn thận hơn nữa. Nói chung là lúc nào cũng trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu Image Ngoài ra, một bộ phim có thể chiếu từ năm này qua năm khác, thế kỷ này sang thế kỷ khác (nếu có giá trị về mặt nghệ thuật, kiểu như Cuốn theo chiều gió, Casablanca,…); nhưng không giáo viên nào có thể sử dụng giáo án quá 1 năm học cả. Lúc nào cũng phải tìm tài liệu, số liệu để update… thậm chí là thêm vấn đề mới khi nhu cầu xã hội tăng. Vd, hồi xưa đâu có internet, bây giờ internet phát triển mạnh, thì sẽ có những giao dịch qua internet (e-commerce), tội phạm internet,… Nói chung là luôn phải làm việc.

Nói túm lại, một người muốn làm giáo viên phải thực sự có khiếu nói năng, diễn thuyết, gây hứng thú nơi người nghe,… thực sự yêu thích nghề giáo và sẵn sàng đầu tư thời gian để nghiên cứu. Dạy trường công hay trường tư đều phải như vậy, nếu không thì sẽ bị đào thải thôi.

***

Nhưng vợ chẳng muốn căng thẳng với chồng, nên mỗi lần chồng nói đến đó là vợ làm mặt… giận, không thèm nói nữa. Hôm nay cũng vậy, vợ không thèm hỏi han chồng câu nào, sáng đi làm cũng không chào luôn. Ai biểu coi nhẹ nghề nghiệp của người ta Image Kỳ này vợ sẽ giận cả tuần luôn cho biết Image

Chiều, chuông điện thoại reo, giọng chồng đang cố gắng hét trong tiếng ồn của các loại xe, kèn,… “em ăn cái gì không?” Image Thế là huề Image Image Image Ai bảo chỉ có “đường vào trái tim người đàn ông (mới) đi qua dạ dày (bao tử)”? Image