Đi một ngày đàng Sharing is happiness

6. November 2007

Những điều tôi thích ở nước Mỹ

Filed under: M?t chuy?n ?i T — admin @ 10:41

Đây là ý kiến của tôi trên Webtretho Tôi post lại để giới thiệu cho chanhpc, vì bạn ấy sắp có cơ hội được sang thăm nước Mỹ Chúc bạn một chuyến đi vui vẻ.

* * *

Tôi ở Mỹ đúng 9 tháng (đến 30/8/2005, đi 29/5/2006) Thật tình là lần đầu tiên đi nước ngoài mà muốn… ở lại

Ấn tượng đầu tiên: người Mỹ cực kỳ tốt. Tất cả mọi người dù gốc gác ở đâu đều rất nice với người xung quanh. Ông chú chồng tôi ở Houston nói rằng vì Mỹ là vùng đất mới, không ai là chủ nhà cả, mọi người đều cần nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau để tồn tại, cho nên tạo ra tính cách của người Mỹ như vậy

Thứ hai, môi trường trong lành, đi ngoài đường không cần đeo khẩu trang về nhà mệt quá, ngủ luôn, khỏi… rửa mặt cũng không sợ nổi mụn Tất cả các nơi công cộng (trừ China Towns ) đều sạch sẽ từ ngoài vào trong.

Thứ ba, hệ thống giao thông công cộng ở Mỹ rất khoa học. Nhiều đoạn đường dùng chung mà không cần chia lộ giới, ngăn cách bằng con lươn hay phải có cảnh sát điều khiển giao thông mà không bao giờ bị kẹt xe. Tất nhiên là do người dân có ý thức cao nữa.

Thứ tư, học hành ở Mỹ thật thoải mái. Phương tiện hỗ trợ (thư viện, internet, clinics,…), tài liệu đầy đủ. Giáo sư rất caring, sử dụng đa dạng các phương pháp, và đặc biệt rất tôn trọng ý kiến của sinh viên (như mẹ nào đã nhận xét), và rất honest – cái gì thầy biết thì nói biết, không biết thì nói không biết, chứ không phải như ở Việt Nam – làm thầy là phải… biết tất cả, nếu thầy nói thầy không biết về vấn đề nào đó mà sinh viên hỏi (thậm chí không thuộc lĩnh vực thầy nghiên cứu), bảo đảm sinh viên đứng dậy đi về ngay. Trong khi sinh viên Mỹ phát biểu “khi thầy nói như thế thì chúng tôi biết rằng những gì thầy đã và sẽ nói là hoàn toàn chính xác, vì thầy rất trung thực“. Tôi thích được làm… thầy ở Mỹ

Thứ năm, mua bán ở Mỹ thật thích vì có nhiều lựa chọn và giá cả rất rẻ (thậm chí so với VN). Đi mua không cần phải xăm xoi, coi kỹ món đồ, vì nếu về xài không được thì họ sẵn sàng đổi cho mình cái khác – customer care tuyệt hảo với các policies không thể chê vào đâu được, đặc biệt là price-matching

Cuối cùng, đi du lịch ở Mỹ rất thuận tiện và cũng không costly. Người Mỹ biết tạo ra những tourist attractions ấn tượng – không chỉ để giải trí mà còn có thể học được rất nhiều.

Vì vậy, tôi đã tạo 1 trang web… ca ngợi nước Mỹ (thật ra là làm báo cáo cho Fulbright) Mong mọi người góp ý dùm nha

* * *

Nhân đây, tôi cũng xin góp vài ý kiến về cuộc sống bên Mỹ dưới mắt một người nước ngoài và đi học ngắn hạn, có so sánh với cuộc sống thực sự của tôi ở VN.

Tôi đồng ý với mẹ HyLam là ở Mỹ, nói riêng, và tất cả các nước phát triển nói chung, nếu cố gắng học hành và học thật giỏi thì sẽ được trọng vọng xứng đáng. Nhưng ở Việt Nam thì không phải vậy, họ cào bằng tất cả theo lứa tuổi. Thế nên mới có chuyện “sống lâu lên lão làng”. Một anh mới ra trường dù có giỏi đến mấy thì vẫn không thể bằng một lão tốt nghiệp loại trung bình trước đó 10, 15 năm được.

Mà mức lương tối thiểu thì căn cứ vào cái gì đố ai biết được, vì nó chỉ đủ xài cho một gia đình khoảng chừng 5 ngày thôi, còn 25 ngày còn lại thì “sống chết mặc bay”, nhưng vẫn phải cống hiến đấy nhé. Đấy là chỉ mới đáp ứng những nhu cầu thiết yếu của gia đình, chứ đừng nói đến chuyện giải trí, càng không thể saving chứ đừng nói gì tới chuyện sắm sửa những thứ xa xỉ.

Tôi không biết Jumbo lấy con số thống kê có nhiều gia đình VN để dành được 20K/năm ở đâu (mà hình như còn là USD chứ không phải VND nữa ). Chứ tôi, từ khi có con, chẳng bao giờ tôi có dư tiền trong túi cả Mà tôi nói thật, mua sữa cho con, tôi cũng chỉ dám mua loại đang khuyến mãi. Có nghĩa là không được sử dụng bất di bất dịch một loại nào đó. Tôi thì cứ tự an ủi, nó ăn được mọi thứ thì lớn lên nó sẽ dễ tồn tại hơn Đừng ai bắt bẻ là tại vậy mà con tôi ốm nhom nhe

Mà tôi là còn có thu nhập “cao” so với đám bạn cùng khóa đấy. Vì tôi còn có một part-time job (dạy Anh Văn), nhưng là thu nhập chính, và cũng chỉ đủ để chi tiêu trong gia đình thôi, ăn uống, điện, nước, gas, điện thoại,… Tất cả mọi thứ trong nhà: tv, tủ lạnh, xe máy,… thậm chí cả cái nhà đều của ông bà hết Xin mở ngoặc ở đây là trước khi có chồng thì tôi dư dả lắm bây giờ hai vợ chồng đi làm, nuôi một đứa con đi học mà chật vật quá!!

Tôi qua Mỹ thì thấy dân Mỹ sung sướng quá. Có lương là có thể sống được. Mức lương tối thiểu bảo đảm cho người ta đáp ứng mọi nhu cầu thiết yếu. Còn facilities thì có thể mua góp, thậm chí no interest trong một khoảng thời gian nhất định. Tất nhiên là sau đó phải đi làm để trả nợ. Nhưng quan trọng là vẫn trả được nợ. Chứ như ở Việt Nam, làm sao afford nổi??

Chính vì vậy mà đôi khi tôi nghĩ hay kéo cả nhà qua Mỹ ở Hồi đi châu Âu thì tôi chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện đó, vì living standard ở châu Âu quá cao, không có kiểu thu nhập kiểu nào sống theo kiểu đó như ở Mỹ. Ở Việt Nam thì càng ngày tôi thấy sống càng khó khăn vì mọi thứ quá đắt đỏ. Mà tôi còn xuất phát từ “bần cố nông”, chẳng biết xài đồ xa xỉ, đắt tiền, hàng hiệu,… đâu. Vì thật ra, tôi chẳng phân biệt được sự khác nhau giữa đồ hiệu và đồ không hiệu

Ví dụ, bàn chải đánh răng, nha sĩ khuyên ba tháng thay một lần, thì tội gì phải mua cái đắt tiền?? Áo quần thì cũng phải một tuần ba bộ, chứ làm sao mua cái áo mấy triệu mặc thay cho mấy cái mấy chục ngàn được? Điện thoại di động thì cũng chỉ để dùng để liên lạc, làm gì phải mua cái mấy chục triệu, trong khi triệu mấy cũng xài tốt?? Mà ở những nước phát triển, hình như người ta không đánh giá con người qua những thứ họ khoác trên người. Thế nên chỉ có ở Việt Nam, GDP là US$240/năm, mà nhà nào cũng có ít nhất 1 chiếc xe gắn máy trị giá US$500


* * *

Anyway, tôi vẫn thích ở Việt Nam hơn vì có nhiều lý do không thể liệt kê trong topic “thích nước Mỹ” được

Comments


Vao Blog cua ban hoc duoc nhieu dieu hay qua!

Friday January 5, 2007 – 08:43am (ICT)

 

Em biết chị viết thế này nhưng vẫn yêu Việt Nam lắm lắm!

Những gì tốt của nước ngoài thì nhìn nhận, phải không chị.

Friday January 5, 2007 – 04:47am (MSK)

 

“Tôi đồng ý với mẹ HyLam là ở Mỹ, nói riêng, và tất cả các nước phát triển nói chung, nếu cố gắng học hành và học thật giỏi thì sẽ được trọng vọng xứng đáng. Nhưng ở Việt Nam thì không phải vậy, họ cào bằng tất cả theo lứa tuổi. Thế nên mới có chuyện “sống lâu lên lão làng”. Một anh mới ra trường dù có giỏi đến mấy thì vẫn không thể bằng một lão tốt nghiệp loại trung bình trước đó 10, 15 năm được.”

– Nguoi co tai o My co co hoi de phat trien va thanh dat.

Saturday January 6, 2007 – 09:25am (PST)

 

Chị ơi, đọc bài viết của chị xong cảm thấy được an ủi vì sắp phải đến Mỹ. Cảm ơn chị nhé!
Tuy vậy, em vẫn thích ở Việt Nam hơn nếu chồng em chịu về…hihi

Friday January 12, 2007 – 04:03pm (ICT)

No Comments »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URL

Leave a comment

You must be logged in to post a comment.

Powered by WordPress