You are currently browsing the Đi một ngày đàng… weblog archives for the day 6. November 2007.
- Ẩm thực (1)
- Cho con (4)
- Du lịch ba lô (1)
- Làm lịch (3)
- Một chuyến đi Tây (19)
- Thích gì viết nấy (10)
- Thư giãn (9)
- Tips (3)
- 9. November 2007: Tạo playlist và broadcast trên blog
- 7. November 2007: Cháy
- 7. November 2007: Resources to share
- 7. November 2007: Countries I have visited
- 7. November 2007: Ô số Sudoku - niềm đam mê mới của tôi
- 7. November 2007: Văn hóa... COMMENT
- 7. November 2007: Hix hix... ke ke... ak ak...
- 6. November 2007: Năm nay bạn ăn Tết ở đâu?
- 6. November 2007: Kỷ niệm đẹp...
- 6. November 2007: Làm lịch bằng background có sẵn
Archive for 6. November 2007
Năm nay bạn ăn Tết ở đâu?
6. November 2007 by admin.
Tôi từng có hai cái Tết không ở nhà.
Lần đầu tiên là đêm giao thừa 1999 - 2000. Năm đó cả thế giới rầm rộ chuẩn bị Millennium’s Eve (và sau đó họ phát hiện ra là tính nhầm
) và tôi đã đón đêm giao thừa nổi tiếng đó bên dòng sông Thames của nước Anh ![]()
Lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến mọi người count down
Lần đầu tiên tôi thấy pháo hoa đẹp như thế
Lần đầu tiên tôi “được” champagne tưới vào người
… lạnh ngắt
Lần đầu tiên tôi được đi metro miễn phí
Lần đầu tiên tôi phải đi bộ mấy cây số để tìm một trạm metro vắng người
Lần đầu tiên tôi trở về nhà sau 3 giờ sáng trong đêm giao thừa ![]()
* * *
Giao thừa 2005 - 2006, tôi quyết tâm đón xe lửa lên Times Square (Quảng trường Thời đại) để xem dropping globe và bông giấy. Trời lạnh như cắt, nhưng trên chuyến xe lửa đó, có ba cô gái hầu như không… mặc gì cả
cứ đi hết toa này đến toa khác rồi vòng lại… làm cho đám đàn ông cứ… ![]()
New York City nổi tiếng với các vụ đánh bom khủng bố. Vì vậy đêm giao thừa cũng giống như những dịp lễ tập trung nhiều người, cảnh sát dàn quân khắp mọi nơi ![]()



Để có một chỗ đứng tốt có thể quan sát được quả cầu đi lên và xuống như thế nào, cũng như bông giấy sẽ được phun đẹp ra sao, mọi người phải có mặt ở Times Square từ 4 giờ chiều và giữ chỗ đến tận nửa đêm
Không được đi đâu dưới trời lạnh ngắt, hoặc thậm chí nếu có mưa (và năm ngoái cả buổi chiều mưa rả rích
); và cũng không thể đi vệ sinh cho đến tận nửa đêm
Đó là những lời cảnh cáo của người Mỹ
Vì vậy, dù rất muốn xem trực tiếp, tôi cũng không đủ can đảm rời khỏi nhà trước 10 giờ đêm
Kết quả là tôi phải đi đến tận 60th street để xem toàn cảnh đón giao thừa tại Times Square on 45th street qua… màn ảnh rộng
Cũng may là tôi vẫn còn có thể ngửa mặt lên trời để xem pháo hoa ![]()
* * *
Còn năm nay, tôi sẽ không đón giao thừa ở một nơi cách xa Việt Nam 14 giờ bay, cũng không ở một nơi ở phía bên kia trái đất. Có lẽ tôi sẽ đón giao thừa ở một nơi cách nhà 15 phút đi xe - Bệnh viện Phụ Sản
Có vẻ như em bé đòi đón giao thừa với cả nhà ![]()
Chúc mừng năm mới sớm tới mọi người nhé
Tuesday February 13, 2007 - 12:33pm (ICT)
Comments
Ồ, cung hỷ, cung hỷ! Nếu em bé ra đời vào đêm giao thừa thì sẽ là một kỷ niệm rất đẹp của Hiền đấy!!!
Tuesday February 13, 2007 - 12:57pm (ICT)
Chúc 2 mẹ con cùng tròn nhé
Tuesday February 13, 2007 - 02:18pm (ICT)
chúc chị mẹ tròn con vuông nhé!
Em bé Định Hợi là may mắn lắm đây chị, quả là song hỉ
Tuesday February 13, 2007 - 03:55pm (ICT)
Duoc don nam moi cung voi su ra doi cua 1 em be qua that la rat hanh phuc. Chuc chi me tron con vuong. Chuc em be khoe manh, xinh xan va hay an chong lon.
Tuesday February 13, 2007 - 08:24pm (ICT)
ô hay quá! thêm người thêm lộc nhé
Monday February 19, 2007 - 12:17pm (ICT)
Chao Thuy Hien
Chuc mung gia dinh Hien co them mot thanh vien. Chuc be luon khoe manh, an nhieu mau lon. Chac la be moi vua day thang xong phai khong.
Minh xem loi lac de vao entry nay. Van de la lau nay minh muon paste nhieu hinh vao cung mot entry cua blog yahoo, nhung phan cai dat san chi cho minh add mot hinh duy nhat. Minh danh phai lam them 1 sub-blog o my.opera vi no cho phep cai dat nhieu hinh. Thuy Hien co bai nao huong dan cach thuc paste nhieu hinh lien tiep (nhu bai nay) tren yahoo blog thi cho minh xin duong link nhe. Rat cam on.
Saturday March 17, 2007 - 04:50pm (ICT)
Cám ơn tất cả mọi người và chúc mừng năm mới… trễ nhé
Bạn Orchids_Garden, nếu bạn có blog ở Opera thì sau khi viết entry trên Opera, bạn chỉ cần copy và paste vào ô compose entry ở yahoo là tất cả hình ảnh đều hiển thị như entry này vậy.
Còn nếu bạn không muốn xài Opera thì bạn phải có một host để lưu hình ảnh, ví dụ flickr và upload tất cả ảnh vào đó và lấy link. Khi compose entry thì bạn check vào ô “view HTML code” và dùng thẻ img để đưa ảnh vào. Bạn có thể xem post “Đưa hình ảnh vào trang web” (bên cột highlighted posts) để hiểu thêm đoạn mã đưa hình ảnh vào. Good luck!
Saturday March 17, 2007 - 07:02pm (ICT)
Posted in Cho con, Một chuyến đi Tây | No Comments »
Kỷ niệm đẹp…
6. November 2007 by admin.
Nhiều người xem hình của tôi, đọc những gì tôi viết, nhận xét rằng tôi là một người hạnh phúc. Thật sự, chẳng ai biết cuộc sống của tôi như thế nào, mặc dù có vẻ như tôi luôn… mở lòng khi nói chuyện với người khác. Nói như vậy không có nghĩa tôi là người giả dối. Tôi luôn nói thật lòng mình, nhưng có những điều tôi không thể nói với ai được, vì điều đó sẽ làm cho những người yêu thương tôi thật sự (đặc biệt là mẹ tôi) sẽ phải lo lắng rất nhiều. Tôi sẽ giữ nó cho đến khi… chết. Vì vậy, những lúc bị stressed, tôi thường thốt lên… “chán!!”, nhiều đến nỗi bạn bè tôi thường nhận xét “dường như tôi phải nói như vậy để cho đỡ… chán”
Và cũng vì vậy mà nhiều người gán cho tôi biệt danh “Tổng giám đốc công ty than Việt Nam” ![]()
Nhiều người cho rằng tôi đã có đầy đủ mọi thứ, chẳng phải lo nghĩ gì hết, vậy là quá hạnh phúc rồi. Nhưng… hạnh phúc đâu phải là vật chất, không phải là những thứ trang sức quanh mình (mà thật ra tôi cũng không phải là người giàu có để có đầy đủ những thứ đó). Từ khi biết nhận thức, tôi đã hiểu mình thiếu rất nhiều thứ. Và tự nhiên tôi đâm ra thích những gì không tròn trịa, không đối xứng. Đối với tôi, như vậy sẽ làm mình đỡ buồn hơn khi gặp phải một điều gì đó không hoàn toàn theo ý mình mong muốn.
Nhiều người nghĩ rằng tôi rất rảnh rỗi. Có lẽ họ thấy tôi thường xuyên viết blog, thường xuyên on line. Thật ra tôi là một người rất bận rộn (nói ra chắc chẳng ai tin). Tôi có một việc làm chính và một việc làm thêm. Tôi còn phải chăm sóc gia đình. Nhưng bây giờ tôi luôn muốn mình phải bận rộn với những việc khác nữa, vì nếu rảnh rỗi, đầu óc tôi sẽ vỡ tung vì phải suy nghĩ những chuyện mà mình không bao giờ muốn nghĩ tới
Và nghiên cứu làm blog, làm website khiến tôi luôn phải tập trung suy nghĩ - thật quá tuyệt vời cho tình trạng của tôi hiện nay.
Nói dài dòng như vậy chắc bạn đã hiểu lý do tại sao tôi làm skin này cho Blog Opera của tôi, đặc biệt là banner, nó phải không đối xứng, nó phải dư ra một chút, nó phải không theo một khuôn mẫu nào cả… vì nó phải đại diện cho một người không giống ai như tôi
Nó phải có cái gì đó khiến tôi phải suy nghĩ (cái phần dư ra ở góc phải đó) mà vẫn không thể tự làm được (phải nhờ Phạm Lâm đấy
Cám ơn em rất nhiều
). Nó khiến tôi bận rộn!!
Chắc có người sẽ cho rằng tôi bị hâm khi viết những điều này
Nhưng không phải tự nhiên tôi muốn nói những điều đó khi gần đến ngày lễ tình yêu (chứ không phải tình nhân nhé
). Giá như tôi đừng say mê làm website, làm blog,… có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ phải luyến tiếc kỷ niệm như bây giờ (thật mâu thuẫn phải không?) …
Happy Valentine’s Day!
Thursday February 8, 2007 - 09:42pm (ICT)
Comments
Chị ơi, em biết chị không rảnh chút nào, nhưng những đam mê của chị, chị theo đuổi rất nhiệt tình.
Em rất khâm phục chị đấy!
Thursday February 8, 2007 - 06:13pm (MSK)
Chao chi! Em tinh co biet den blog cua chi khi mo man lam lich cho con trai em.Hom nay doc entry nay cua chi thay chi gioi that day em, mac du em co nhieu thoi gian ranh nhung em van chua lam duoc cai lich ung y cho con trai em :(, chac con phai hoc chi nhieu nhieu.Nam moi sap den roi, co gang quen hat chuyen buon chi nhe! Chuc chi va gia dinh mot nam moi hanh phuc va rieng chi co mot valentine day y nghia chi nhe!
Thursday February 8, 2007 - 10:34pm (ICT)
TH su dung thoi gian tuyet voi that day, lam duoc bao nhieu la dieu, ma van nghi duoc bao nhieu la thu… Chuc TH luon vui ve nhe!
Thursday February 8, 2007 - 11:54pm (IST)
cứ sống như thế đi chị ạ, có đam mê mới thấy mình được sống!
Friday February 9, 2007 - 11:21am (ICT)
Em an tuong vi entry ni` cua chi. Truoc day, doc blog chi, em ganh ty vi cuoc song cua chi that hanh phuc ma em ko co duoc. Nhung nghi lai, ai cung co noi buon, noi lo lang rieng cua ho. Em thong cam va nguong mo chi…..
Thursday August 9, 2007 - 08:44pm (ICT)
Posted in Thư giãn | 1 Comment »
Làm lịch bằng background có sẵn
6. November 2007 by admin.
Có người trách tôi vì đợi hết năm rồi mới viết tutorials hướng dẫn làm lịch
Thật ra, đến bây giờ tôi mới có chút xíu kinh nghiệm và tự tin để viết những tutorials này. Tôi biết rất nhiều bloggers giỏi photoshop, và tôi không dám “múa rìu”. Vì vậy, nếu bạn có tips nào hay hơn, xin vui lòng hướng dẫn lại cho tôi nhé ![]()
Trong post này, tôi sẽ trình bày cách làm lịch tường từ một background có sẵn. Hôm nọ, tôi ngồi vọc tất cả những tính năng của Ulead, và thấy trong mục Scrapbooking có cái nền dễ thương quá nên lại “sân si” làm thêm một tờ lịch tường cho Đan Quỳnh
Nếu bạn thích thì download hình nền Ulead để thực hành nhé.

Tuy nhiên cái background này lại là một hình vuông nên tôi phải “xử” tí xíu cho thành hình chữ nhật
Trước tiên, bạn mở một layer mới (File/New) trong Photoshop. Kích thước lịch tường là 40×60(cm), bạn để độ phân giải (resolution) tối thiểu là 100 để in được đẹp.

Bạn dùng công cụ “Move Tool” để di chuyển nền vào trong layer mới tạo. Nếu nền có kích thước lớn hơn layer thì bạn nên resize (Image/Image Size) trước khi di chuyển vào layer. Bạn cũng có thế nhấn Ctrl-T trên nền để kéo cho nhỏ lại, nhưng tôi thấy làm cách này hơi risky
Nếu kéo không khéo thì nền có thể bị dài hoặc to ngang ![]()

Để tạo một hình nền chữ nhật và có màu lam giống như background của Ulead, tôi tạo thêm 2 layers nữa (Ctrl-Shift-N hai lần) bên dưới background của Ulead (layer 2).

Tôi dùng menu “Edit/Fill” để đổ màu cho 2 layers này. Layer thứ nhất tôi đổ màu xanh đậm bên ngoài (layer 3), và layer thứ hai tôi đổ màu xanh nhạt hơn ở vòng trong (layer 4).

Tiếp theo, tôi dùng công cụ “Elliptical Marquee Tool” để vẽ một vòng cung trên layer 4. Kế tiếp, nhấn Ctrl-Alt-D và chọn feather khoảng 30, rồi nhấn Ctrl-J. Sau đó bỏ layer 4 đi (uncheck trong layer pallette hoặc delete).

Tôi dùng công cụ “Blur Tool” để làm mờ phần sắc cạnh của hình nền Ulead (layer 2).
Cuối cùng tôi nhập tất cả các layers này lại thành một layer: giữ phím Shift và click chuột trên tất cả layers, rồi click chuột phải, chọn “Merge Layers”.
Bạn có thể thay đổi màu sắc của hình nền bằng cách nhấn Ctrl-U và thay đổi các thông số cho phù hợp với sở thích của bạn.
Bây giờ bạn có thể di chuyển hình ảnh vào trong nền vừa tạo. Nếu hình to hơn các khung trong nền, bạn nhấn Ctrl-T vào kéo cho nhỏ lại, lệnh này cũng dùng để xoay tấm hình cho trùng với khung nghiêng của nền lịch.

Tiếp theo bạn di chuyển bộ số và các hình ảnh trang trí vào. Bạn cũng có thể dùng các công cụ khác, ví dụ “Custom Shape Tool” hoặc “Brush Tool” để trang trí cho nền lịch. Đây là kết quả của tôi.

Chúc bạn thành công!
Wednesday January 24, 2007 - 03:13pm (ICT)
Comments
Chị ơi, em biết chút mẹo nhỏ này: khi chị nhấn Ctrl-T trên nền để kéo cho nhỏ lại, để hình không bị dài hoặc to ngang thì chị vừa nhấn phím shift vừa kéo nhỏ hoặc to ra.
Chị làm lịch cho bé Đan Quỳnh đẹp ơi là đẹp luôn, em thích lắm mà mãi vẫn chưa bắt chước được, hi`hi`
Wednesday January 24, 2007 - 04:20pm (ICT)
Đi một ngày đàng…
Cám ơn em nhiều nhé
Tại em chưa muốn làm thôi, chứ em biết nhiều mẹo PTS thế thì chắc hẳn là làm lịch phải đẹp lắm
Chừng nào làm xong thì cho chị xem nha
Wednesday January 24, 2007 - 04:39pm (ICT)
Tớ góp thêm mẹo này: Để nhập các layers làm một cách đơn giản nhất là vào layer rồi chọn flaten image
Wednesday January 24, 2007 - 04:41pm (ICT)
à em thấy chị nên thêm dạng như mấy cái icon - huy hiệu giống của báo Hoa học trò đó chị, nhìn cũng xinh
Tuesday February 13, 2007 - 03:59pm (ICT)
Chi oi, em chiu thua chi luon. Nhin nhu dan chuyen nghiep.
Tuesday March 27, 2007 - 05:54pm (ICT)
Posted in Làm lịch | 1 Comment »
Làm lịch với Ulead Photo Express 6.0
6. November 2007 by admin.
Tôi hứa với nhiều người viết bài hướng dẫn này, nhưng sau 30 ngày trial Ulead, chép crack vô thì cái software liên tục encounter problems. Tôi đã thay đến năm cái crack mà vẫn không có cải tiến gì. Hôm nay, nhân tiện thử cái Internet Download Manager, tôi download lại Photo Express 6.0 từ website chính thức của Ulead. May quá, lại được thêm 30 ngày trial nữa (ngộ thiệt)
tranh thủ làm trước khi… ![]()
Trước tiên, bạn mở chương trình Ulead, chọn Create/ Calendar. Tiếp theo, chọn một tấm ảnh (add photo). Sau đó, bạn click vào menu “Template”. Bạn có thể chọn loại lịch (tuần, 1 tháng, 2 tháng, 3 tháng, năm) và kiểu lịch đứng hoặc ngang. Nếu bạn muốn làm lịch tháng, không nhất thiết bạn phải chọn 2 tháng hoặc 3 tháng. Ở đây tôi chỉ cần chọn 1 tháng. Tương tự, chọn background nào cũng không quan trọng lắm, vì bạn có thể thay đổi cho phù hợp với sở thích của mình.
Tiếp theo, bạn vào menu “Setting” để xác định năm cho lịch.
Kế đến, bạn vào menu “Customize”. Ở đây có 4 sub-menu:
- Add/ Edit text để bạn thêm chữ vào, ví dụ bạn có thể thêm “Chúc mừng năm mới”, “Đinh Hợi”, hay tên của con bạn;
- Change background image để bạn thay đổi background khác nếu bạn không thích những background mặc định của Ulead. Bạn cũng có thể thay một background khác của Ulead nếu bạn không tìm thấy background đó trong phần template của loại lịch 1 tháng. Để làm được điều này, bạn cần chỉ đường dẫn tới C://Program Files/Ulead Systems/Ulead Photo Express 6.0/Calendar/Background.
Sau khi đã chọn background (tôi chọn một background của Wallcoo.net), bạn có thể chỉnh sửa lại bộ số. Lưu ý, bộ số của Ulead có nhược điểm là không có ngày âm. Nếu bạn muốn thì bạn phải tự thêm vào bằng các phần mềm khác, ví dụ Photoshop.
Bạn click chuột phải vào bộ số và chọn “Text box” (muốn chỉnh sửa dạng thể hiện của tên tháng, bạn cũng làm tương tự, right click vào dòng chữ tên tháng). Một cửa sổ mới sẽ mở ra để bạn chỉnh sửa bộ số. Bạn có thể thay đổi hiệu ứng (in nghiêng - I; in đậm - B; có đổ bóng - A), màu chữ (color), màu của bóng (shadow), màu khung viền bộ số (grid) và font chữ.
Bạn cũng có thể thay đổi font chữ bằng cách chọn “Select Font”. Menu này cho phép bạn nhìn được dạng hiển thị của bộ số nên bạn cũng dễ chọn lựa hơn.
Tương tự, màu chữ (text color) và màu khung bộ số (grid color) cũng có thể được chọn từ right-click menu. Trong menu này, bạn cũng có thể thay đổi màu nền của bộ số (background color) hoặc thêm hình nền cho bộ số (load background image). Để có thể thấy được toàn bộ hình nền của lịch, bạn nên chọn “Semi-transparency Off”.
Nếu thích, bạn cũng có thể thay đổi kiểu lịch bằng cách vào menu “Style” và chọn kiểu mà bạn thích.

Bạn cũng có thể thay đổi cỡ chữ (font size) hoặc định dạng viết tắt (tick vào abbreviated) cho các ngày trong tuần.
Sau khi đã chỉnh sửa xong bộ số, bạn click vào sub-menu tiếp theo:
- Add year string để ghi số năm trên nền lịch, ví dụ 2007.
- Add date table để thêm bộ số của những tháng tiếp theo (tôi thêm 2 tháng) có kiểu thể hiện hoàn toàn giống với tháng mà bạn vừa chỉnh sửa.
Bạn cũng có thể thay đổi kích thước hoặc dạng thể hiện bằng cách click vào bộ số và kéo cho dài hơn, rộng hơn,… tùy theo ý thích của mình. Bạn cũng có thể bỏ màu nền bằng cách chọn “clear background” hoặc bỏ khung - “remove frame” trong right-click menu của bộ số.
Tiếp theo, bạn kéo tấm ảnh to ra cho phù hợp với nền lịch. Bạn cũng click chuột phải trên tấm ảnh để thay đổi các hiệu ứng. Tôi chọn hiệu ứng cuối cùng “Add soft edge” để tạo nên đường viền mờ dần ở khung của tấm ảnh. Có hai kiểu cho bạn chọn: thẳng (retangular) và cong (elliptical).
Cuối cùng, bạn vào menu “Output” để lưu giữ sản phẩm của mình
Nếu bạn muốn in đẹp thì bạn nên chọn “output quality” là 200dpi. Mặc dù size mặc định của Ulead là khổ A4 (297×210mmm) nhưng tôi nghĩ nếu bạn chọn thông số như trên, bạn có thể in lịch tường được (kích thước 2340×1660px, khoảng 11MB).
Đây là kết quả của tôi ![]()

Nếu bạn muốn viết tên tháng bằng tiếng Việt (tên các ngày trong tuần không thể thay đổi bằng tiếng Việt được nhé
) thì bạn click chuột vào tên tháng và nhấn phím Del. Sau đó dùng sub-menu “Add/Edit text” và viết tên tháng vào rồi di chuyển đến vị trí thích hợp. Bạn cũng có thể right click trên tên tháng, và chọn “Vertical Text” để xoay tên tháng nằm dọc theo tờ lịch. Đây là kết quả ![]()
Chúc bạn thành công!
Posted in Làm lịch | No Comments »
Dancing with the Stars
6. November 2007 by admin.
Hồi nhỏ tôi rất thích múa hát
nên hai chị em thường lập một… sân khấu ở nhà. Rất đơn giản, đó là cái giường của gia đình, còn ba mẹ, ông bà, cô chú thì xếp ghế nhỏ dưới đất ngồi xem cổ vũ
Năm tôi học lớp 9, cơ quan mẹ tôi mở lớp học khiêu vũ, mẹ ghi tên cho tôi học
Như vậy là tiến bộ lắm, vì lúc đó rất ít người thích việc nhảy nhót
Biết nhảy nên tôi rất thích xem những chương trình khiêu vũ quốc tế và say sưa với các cuộc thi ballroom, mặc dù chẳng bao giờ mình có thể nhảy được như họ cả
Khi qua Mỹ, tôi lại may mắn được xem một chương trình truyền hình rất nổi tiếng - “Dancing with the Stars”.
10 vũ sư chuyên nghiệp huấn luyện và cùng dự thi với 10 ngôi sao trong nhiều lĩnh vực: ca nhạc, điện ảnh, thể thao,… Tôi thật sự ngạc nhiên và khâm phục sự lao động của họ. Một nữ vận động viên môn vật (wrestling) quanh năm chỉ biết tung những cú đá vào đối thủ, một cầu thủ bóng bầu dục (American football) quen với việc chạy trên sân cỏ, một biên tập viên truyền hình luôn ngồi trước ống kính,… Tất cả đều lướt nhẹ nhàng, rất điệu nghệ trên sàn nhảy
Ngôi sao duy nhất tôi… biết
trước khi xem chương trình này là Tia Carrere, người đóng cặp với A. Schwarzenegger trong bộ phim Lời nói dối chân thật (True Lies). Cô ấy mới vừa sinh con được ba tháng khi bắt đầu tập luyện cho chương trình. Không một lời nào có thể diễn tả được sự ngưỡng mộ của tôi đối với cô ấy khi biết được điều này ![]()
Chương trình kéo dài 8 tuần và tuần cuối cùng là đêm chung kết xếp hạng cho ba đôi xuất sắc nhất. Điều này có nghĩa là, cứ mỗi tuần có một đôi sẽ bị loại khỏi cuộc tranh tài (knocked out). Chương trình này được sự hưởng ứng nhiệt tình của khán giả vì họ có thể tham gia “chấm điểm” cho các ngôi sao thông qua hình thức gọi điện thoại (miễn phí - toll free) hoặc bỏ phiếu trực tuyến (on line polls). Mỗi số điện thoại được gọi năm lần, còn bỏ phiếu on line thì chắc được giới hạn thông qua xác định IP (tôi chưa thử nên không biết
). Tỉ lệ phiếu sẽ được cộng chung với điểm của ban giám khảo để xác định đôi nào bị loại khỏi vòng tiếp theo.
Trước khi xem chương trình này, tôi chẳng quan tâm đến việc bỏ phiếu của khán giả trong các shows ở Việt Nam lắm, vì nghĩ rằng họ làm vậy cho vui thôi
chứ ai lại đánh giá tài năng của một người thông qua trò may rủi đó. Nhưng… quả thật hiệu quả của công nghệ lăng xê và ảnh hưởng của fans làm tôi thật sự choáng váng
Trong số 10 ngôi sao tham gia cuộc thi, có một ca sĩ nhạc Rap và cũng là một vận động viên bóng rổ P. Miller (còn gọi là Master P). Mỗi lần xem… ông biểu diễn một điệu nhảy, tất cả mọi người đều cảm thấy dường như những người tổ chức đã lầm lẫn khi lựa chọn ngôi sao cho chương trình ![]()

Ban giám khảo không hề tiếc lời chê khi đánh giá về kỹ thuật lẫn nghệ thuật
Thậm chí, sau khi ông đã loại được hai đối thủ, một thành viên giám khảo đã công khai kêu gọi khán giả “hãy thương Ashly (là vũ sư cùng diễn với P) mà đừng bỏ phiếu cho P nữa”
Tôi cũng cảm thấy cô ấy đã quá kiên nhẫn và đủ mệt mỏi để huấn luyện một người khổng lồ và nặng nề như vậy
Không ai có thể cảm thấy được cái đẹp của môn nghệ thuật này qua sự thể hiện của P. Và hơn hết, dường như nó làm hỏng cả một bữa tiệc mà mọi người đang thưởng thức ![]()
Có một điều tôi cứ thắc mắc mãi là tại sao P lại nhận lời tham gia cuộc thi mặc dù (có thể) biết rằng mình sẽ làm trò cười
“Sở hữu” một lượng fans khổng lồ (nhạc Rap và bóng rổ là hai thứ rất popular ở Mỹ), ông càng không nên làm mất đi hình ảnh đẹp của mình. Tôi đã vào trang web của đài ABC để tìm kiếm thông tin về cuộc thi, và biết được ông đã đồng ý thay thế cho con trai mình, vì Romeo (một ca sĩ nhạc Rap tuổi teen) đã bị chấn thương trong khi chơi bóng rổ ![]()
Tôi nghiệm ra một điều: Đừng bao giờ đánh giá hành vi của người khác khi mình chưa thực sự biết nguyên nhân khiến họ hành động như vậy.
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »
Tech Museum
6. November 2007 by admin.
Tôi sẽ bắt đầu giới thiệu các địa chỉ đã gây ấn tượng đối với tôi để các bạn đánh giá xem những nơi đó có đáng để ghé thăm nếu bạn có dịp đến nước Mỹ không nhé ![]()
Địa chỉ đầu tiên: Tech Museum ở San Jose, California

Chắc hẳn bạn cũng biết Silicon Valley nằm ở San Jose, California. Và Tech Museum là Bảo tàng trưng bày các thành tựu Công nghệ Thông tin của Thung lũng này. Vào bảo tàng này, bạn có cơ hội thử làm một programmer xem có… đơn giản không?
Ví dụ, tôi thử design một trò chơi mạo hiểm

… và sau đó được ngồi lên mô hình để enjoy kết quả của mình
Tuy nhiên, tôi không thấy… đã lắm, chắc có lẽ vì đã thử the Mummy ở Universal Studio rồi
(file flash, nặng 1.78MB)
Nếu bạn chịu khó… sắp hàng
bạn sẽ có một kỷ niệm khó quên khi đến thăm bảo tàng này
Robot sẽ chụp hình (với sự hỗ trợ và “thỏa thuận” của bạn) và sau đó vẽ lại chân dung bạn. Một món quà kỷ niệm quá tuyệt phải không?
(file flash, nặng 4.64MB)
Và bạn cũng có thể thử làm bác sĩ mổ nội soi trên mô hình nữa
(file flash, nặng 684KB)
Còn rất nhiều điều nữa để bạn khám phá. Bạn có thấy ấn tượng không? ![]()
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »
Những điều tôi thích ở nước Mỹ
6. November 2007 by admin.
Đây là ý kiến của tôi trên Webtretho
Tôi post lại để giới thiệu cho chanhpc, vì bạn ấy sắp có cơ hội được sang thăm nước Mỹ
Chúc bạn một chuyến đi vui vẻ.
* * *
Tôi ở Mỹ đúng 9 tháng (đến 30/8/2005, đi 29/5/2006)
Thật tình là lần đầu tiên đi nước ngoài mà muốn… ở lại
![]()
Ấn tượng đầu tiên: người Mỹ cực kỳ tốt. Tất cả mọi người dù gốc gác ở đâu đều rất nice với người xung quanh. Ông chú chồng tôi ở Houston nói rằng vì Mỹ là vùng đất mới, không ai là chủ nhà cả, mọi người đều cần nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau để tồn tại, cho nên tạo ra tính cách của người Mỹ như vậy ![]()
Thứ hai, môi trường trong lành, đi ngoài đường không cần đeo khẩu trang
về nhà mệt quá, ngủ luôn, khỏi… rửa mặt cũng không sợ nổi mụn
Tất cả các nơi công cộng (trừ China Towns
) đều sạch sẽ từ ngoài vào trong.
Thứ ba, hệ thống giao thông công cộng ở Mỹ rất khoa học. Nhiều đoạn đường dùng chung mà không cần chia lộ giới, ngăn cách bằng con lươn hay phải có cảnh sát điều khiển giao thông mà không bao giờ bị kẹt xe. Tất nhiên là do người dân có ý thức cao nữa.
Thứ tư, học hành ở Mỹ thật thoải mái. Phương tiện hỗ trợ (thư viện, internet, clinics,…), tài liệu đầy đủ. Giáo sư rất caring, sử dụng đa dạng các phương pháp, và đặc biệt rất tôn trọng ý kiến của sinh viên (như mẹ nào đã nhận xét), và rất honest - cái gì thầy biết thì nói biết, không biết thì nói không biết, chứ không phải như ở Việt Nam - làm thầy là phải… biết tất cả, nếu thầy nói thầy không biết về vấn đề nào đó mà sinh viên hỏi (thậm chí không thuộc lĩnh vực thầy nghiên cứu), bảo đảm sinh viên đứng dậy đi về ngay. Trong khi sinh viên Mỹ phát biểu “khi thầy nói như thế thì chúng tôi biết rằng những gì thầy đã và sẽ nói là hoàn toàn chính xác, vì thầy rất trung thực“. Tôi thích được làm… thầy ở Mỹ
![]()
Thứ năm, mua bán ở Mỹ thật thích vì có nhiều lựa chọn và giá cả rất rẻ (thậm chí so với VN). Đi mua không cần phải xăm xoi, coi kỹ món đồ, vì nếu về xài không được thì họ sẵn sàng đổi cho mình cái khác - customer care tuyệt hảo với các policies không thể chê vào đâu được, đặc biệt là price-matching ![]()
Cuối cùng, đi du lịch ở Mỹ rất thuận tiện và cũng không costly. Người Mỹ biết tạo ra những tourist attractions ấn tượng - không chỉ để giải trí mà còn có thể học được rất nhiều.
Vì vậy, tôi đã tạo 1 trang web… ca ngợi nước Mỹ (thật ra là làm báo cáo cho Fulbright) Mong mọi người góp ý dùm nha ![]()
* * *
Nhân đây, tôi cũng xin góp vài ý kiến về cuộc sống bên Mỹ dưới mắt một người nước ngoài và đi học ngắn hạn, có so sánh với cuộc sống thực sự của tôi ở VN.
Tôi đồng ý với mẹ HyLam là ở Mỹ, nói riêng, và tất cả các nước phát triển nói chung, nếu cố gắng học hành và học thật giỏi thì sẽ được trọng vọng xứng đáng. Nhưng ở Việt Nam thì không phải vậy, họ cào bằng tất cả theo lứa tuổi. Thế nên mới có chuyện “sống lâu lên lão làng”. Một anh mới ra trường dù có giỏi đến mấy thì vẫn không thể bằng một lão tốt nghiệp loại trung bình trước đó 10, 15 năm được.
Mà mức lương tối thiểu thì căn cứ vào cái gì đố ai biết được, vì nó chỉ đủ xài cho một gia đình khoảng chừng 5 ngày thôi, còn 25 ngày còn lại thì “sống chết mặc bay”, nhưng vẫn phải cống hiến đấy nhé. Đấy là chỉ mới đáp ứng những nhu cầu thiết yếu của gia đình, chứ đừng nói đến chuyện giải trí, càng không thể saving chứ đừng nói gì tới chuyện sắm sửa những thứ xa xỉ.
Tôi không biết Jumbo lấy con số thống kê có nhiều gia đình VN để dành được 20K/năm ở đâu (mà hình như còn là USD chứ không phải VND nữa
). Chứ tôi, từ khi có con, chẳng bao giờ tôi có dư tiền trong túi cả
Mà tôi nói thật, mua sữa cho con, tôi cũng chỉ dám mua loại đang khuyến mãi. Có nghĩa là không được sử dụng bất di bất dịch một loại nào đó. Tôi thì cứ tự an ủi, nó ăn được mọi thứ thì lớn lên nó sẽ dễ tồn tại hơn
Đừng ai bắt bẻ là tại vậy mà con tôi ốm nhom nhe ![]()
Mà tôi là còn có thu nhập “cao” so với đám bạn cùng khóa đấy. Vì tôi còn có một part-time job (dạy Anh Văn), nhưng là thu nhập chính, và cũng chỉ đủ để chi tiêu trong gia đình thôi, ăn uống, điện, nước, gas, điện thoại,… Tất cả mọi thứ trong nhà: tv, tủ lạnh, xe máy,… thậm chí cả cái nhà đều của ông bà hết
Xin mở ngoặc ở đây là trước khi có chồng thì tôi dư dả
lắm bây giờ hai vợ chồng đi làm, nuôi một đứa con đi học mà chật vật quá!!
Tôi qua Mỹ thì thấy dân Mỹ sung sướng quá. Có lương là có thể sống được. Mức lương tối thiểu bảo đảm cho người ta đáp ứng mọi nhu cầu thiết yếu. Còn facilities thì có thể mua góp, thậm chí no interest trong một khoảng thời gian nhất định. Tất nhiên là sau đó phải đi làm để trả nợ. Nhưng quan trọng là vẫn trả được nợ. Chứ như ở Việt Nam, làm sao afford nổi??
Chính vì vậy mà đôi khi tôi nghĩ hay kéo cả nhà qua Mỹ ở
Hồi đi châu Âu thì tôi chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện đó, vì living standard ở châu Âu quá cao, không có kiểu thu nhập kiểu nào sống theo kiểu đó như ở Mỹ. Ở Việt Nam thì càng ngày tôi thấy sống càng khó khăn vì mọi thứ quá đắt đỏ. Mà tôi còn xuất phát từ “bần cố nông”, chẳng biết xài đồ xa xỉ, đắt tiền, hàng hiệu,… đâu. Vì thật ra, tôi chẳng phân biệt được sự khác nhau giữa đồ hiệu và đồ không hiệu ![]()
Ví dụ, bàn chải đánh răng, nha sĩ khuyên ba tháng thay một lần, thì tội gì phải mua cái đắt tiền?? Áo quần thì cũng phải một tuần ba bộ, chứ làm sao mua cái áo mấy triệu mặc thay cho mấy cái mấy chục ngàn được? Điện thoại di động thì cũng chỉ để dùng để liên lạc, làm gì phải mua cái mấy chục triệu, trong khi triệu mấy cũng xài tốt?? Mà ở những nước phát triển, hình như người ta không đánh giá con người qua những thứ họ khoác trên người. Thế nên chỉ có ở Việt Nam, GDP là US$240/năm, mà nhà nào cũng có ít nhất 1 chiếc xe gắn máy trị giá US$500
![]()
* * *
Anyway, tôi vẫn thích ở Việt Nam hơn vì có nhiều lý do không thể liệt kê trong topic “thích nước Mỹ” được
![]()
Comments
Vao Blog cua ban hoc duoc nhieu dieu hay qua!
Friday January 5, 2007 - 08:43am (ICT)
Em biết chị viết thế này nhưng vẫn yêu Việt Nam lắm lắm!
Những gì tốt của nước ngoài thì nhìn nhận, phải không chị.
Friday January 5, 2007 - 04:47am (MSK)
“Tôi đồng ý với mẹ HyLam là ở Mỹ, nói riêng, và tất cả các nước phát triển nói chung, nếu cố gắng học hành và học thật giỏi thì sẽ được trọng vọng xứng đáng. Nhưng ở Việt Nam thì không phải vậy, họ cào bằng tất cả theo lứa tuổi. Thế nên mới có chuyện “sống lâu lên lão làng”. Một anh mới ra trường dù có giỏi đến mấy thì vẫn không thể bằng một lão tốt nghiệp loại trung bình trước đó 10, 15 năm được.”
- Nguoi co tai o My co co hoi de phat trien va thanh dat.
Saturday January 6, 2007 - 09:25am (PST)
Chị ơi, đọc bài viết của chị xong cảm thấy được an ủi vì sắp phải đến Mỹ. Cảm ơn chị nhé!
Tuy vậy, em vẫn thích ở Việt Nam hơn nếu chồng em chịu về…hihi
Friday January 12, 2007 - 04:03pm (ICT)
Posted in Một chuyến đi Tây | No Comments »
The Magic of Christmas
6. November 2007 by admin.
Năm ngoái, tôi đón Giáng sinh ở California. Nghe hoành tráng vậy chứ thật ra, đó chỉ là một buổi tối dạo quanh một khu vực nổi tiếng về trang trí đèn Noel
Thời tiết ở California không lạnh lắm, nên người Mỹ ở đây mừng Giáng Sinh bằng cách tổ chức một buổi barbecue ở trước nhà, nói chuyện, chúc mừng lẫn nhau và chúc cả những người đi đường. Chắc hẳn là họ cũng muốn ngồi đó để thấy những ánh mắt ngưỡng mộ của những người đến chiêm ngưỡng “công trình” của họ. Bạn xem thử có thích không nhé (file flash, nặng 3.76MB).
Một thú vui khác trong mùa Giáng sinh của dân Mỹ là đi mua sắm. Người ta ít khi đi mua quà Giáng sinh cho người thân ngay trước Giáng sinh, mà đã làm việc đó từ Thanksgiving Sales (thứ Sáu cuối cùng của tháng 11). Và sau Giáng sinh, ở Mỹ lại có một đợt sales khác, và theo tôi, lần này còn rẻ hơn nhiều, và dễ kiếm đồ hơn so với Thanksgiving, có lẽ là do nhiều người có tâm lý nghỉ ngơi
Tôi đã “tậu” được khá nhiều đồ chơi cho Đan Quỳnh. Nhưng món quà mà Đan Quỳnh thích nhất lại là ông già Noel của Hallmark mà tôi đã mua và gửi về trước Giáng sinh ![]()

Ông già Noel sẽ nói “Remember! The Magic of Christmas lies in your heart” khi ai đó ấn vào lòng bàn tay phải của ông. Tuy nhiên, một thời gian khá dài khi về Việt Nam, ông đã không… nói gì hết, do ba Đan Quỳnh quên mở nút “on” phía sau lưng ông
Sau khi tôi nhắc thì ông nói… suốt ngày, do Đan Quỳnh rất thích việc một ông già tí hon, còn phải… ẵm bồng mà nói được
Không như những em bé búp bê của Đan Quỳnh. Có một lần, Đan Quỳnh hỏi tôi “mẹ ơi, ông già nói gì vậy mẹ?” Cũng may là tôi đã nghĩ được một câu tiếng Việt có ý tương tự để một đứa trẻ hơn hai tuổi có thể hiểu được - “Con thương ai thì người đó ở trong tim con”
Từ đó về sau, tôi (hoặc bất cứ ai quen biết đến nhà chơi) hỏi Đan Quỳnh có thương mình không, Đan Quỳnh đều trả lời “có” và “con thương ba (mẹ) để trong tim”
![]()
WHAT A MAGIC OF CHRISTMAS!
CHÚC MỪNG GIÁNG SINH ĐẾN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!
Posted in Cho con, Một chuyến đi Tây | No Comments »
Làm lịch bàn đơn giản cho bé
6. November 2007 by admin.
Nhiều người hỏi tôi cách làm lịch cho bé. Thật ra, tôi không phải là người học đồ họa, cũng không qua một lớp Photoshop nào cả. Hồi đi học, tôi học vẽ kỹ thuật (chứ không phải mỹ thuật nhé), và thi tay nghề thợ bậc 3/7 ở trung tâm hướng nghiệp Lê Thị Hồng Gấm (TP HCM) để… lấy điểm lao động (vì quy định của trường là như vậy mà). Tôi vẽ cũng khá nhưng chỉ là những hình vẽ theo một mẫu có sẵn, và chỉ là những đường thẳng, tròn có kích thước và hình dạng được xác định sẵn, chứ không vẽ tự do. Tôi càng không được học cách sắp xếp bố cục của một tấm hình, vì là vẽ kỹ thuật mà
À không, vào tuần cuối cùng, chúng tôi được giới thiệu các icons trong một bản vẽ xây dựng, và được yêu cầu thiết kế một ngôi nhà bao gồm nhiều phòng có mục đích sử dụng khác nhau. Và đó là bài tập làm… chơi cho vui, không lấy điểm. Nhưng khi nhà chồng tôi xây nhà, tôi cũng ti toe ngồi vẽ thử một bản, và được ba mẹ chồng rất ưng ý
(nhưng kiến trúc sư thì không chấp nhận rồi
).
Nói dông dài để giãi bày một điều: tôi cũng không biết tại sao mình làm được lịch cho con mà lại… thành công đến vậy
Và vì được tín nhiệm, tôi sẽ cố gắng trình bày tóm tắt kinh nghiệm làm lịch của mình. Những kiến thức về Photoshop tôi trình bày là do tôi tự mò mẫm ở dohoavn.net và vietphotoshop.com, cũng như hỏi kinh nghiệm của một số bạn bè, như chị Liên ròm, em Munt, em Xứ Sở Thần Tiên, em quangyenvi ở WTT. Có thể đó không phải là cách hay nhất, nhưng cũng là “phao cứu trợ” khi không biết làm khác
Mong các bạn góp ý để tôi học hỏi thêm
Trong post này, tôi sẽ giới thiệu một cách làm lịch bàn đơn giản từ một tấm ảnh có sẵn.
Trước tiên, bạn cần tạo một layer mới và xác định chiều dài (width) và cao (height). Thông thường, bạn nên chọn kích thước là 21×15cm. Để in được đẹp, bạn cần xác định độ phân giải (resolution) tối thiểu là 100dpi.
Tiếp theo, bạn di chuyển tấm ảnh và bộ số vào nền vừa mới tạo
Nếu nền lịch không làm nổi bật bộ số, bạn dùng custom shape tool để tạo một layer mới ở dưới bộ số
Bạn chọn hình dạng (ví dụ tôi chọn square) và màu sắc cho layer này cho phù hợp với màu nền của tấm ảnh
Sau khi tạo layer, bạn giảm Opacity của layer này khoảng 30 - 50% để cho transparent, có thể thấy được ảnh nền phía sau
Bạn làm lại một lần nữa, và tạo Frame cho layer này (chọn frame thay vì square), lần này để Opacity là 100%. Có nhiều cách tạo frame hoặc border, nhưng tôi thấy cách này là đơn giản nhất ![]()
Sau đó bạn có thể thêm một số hình ảnh các con vật hoạt hình để trang trí

Bạn cũng có thể chọn hình dạng khác làm nền cho bộ số, tùy theo bố cục của tấm lịch

Chúc bạn thành công!
Comments
Hi there, lam quen nhe :).Thi thoang to van luon vao Blog cua Thuy Hien day. Rat phuc me no! Khong chi gioi ve chuyen mon, vi tinh, ma ca do hoa nua! Me Bim tuy rang hoc My Thuat nhung ma khong gioi ve do hoa duoc nhu me Dan Quynh dau. Lai luoi nua chu nen Bim chang co duoc bo lich nao ca!
Mong hoc hoi duoc nhieu tu Blog cua Thuy Hien.
Friday December 22, 2006 - 08:46am (ICT)
Posted in Làm lịch | No Comments »
The Dinner Theatre
6. November 2007 by admin.
Tháng 4/2006, tôi trúng số độc đắc
được nhận một vé đi Denver, Colorado để dự hội nghị hàng năm của Fulbright dành cho scholars các nước đến Mỹ để nghiên cứu. Tôi nói là độc đắc, vì họ bao toàn bộ vé máy bay, nơi ăn, ở, và các chuyến tham quan để biết thêm về văn hóa Mỹ
Vì vậy, họ chỉ chọn khoảng 100 người. Tôi được chọn có lẽ vì chủ đề chính của hội nghị năm nay liên quan đến pháp luật (The Rule of Law) và tôi là người học luật duy nhất trong số 7 người đến từ Việt Nam
Chắc hẳn bạn cũng biết mỗi năm, mỗi nước có khoảng sáu đến tám scholars được tài trợ đến Mỹ nghiên cứu khoa học và trao đổi văn hóa.
Chương trình hội nghị bao gồm những seminars về pháp luật, tìm hiểu thủ tục chọn jury cho phiên tòa, tham quan nhà tù, và tìm hiểu văn hóa Mỹ. Trừ nội dung cuối cùng, các phần khác đều liên quan đến chuyên môn nên chắc không gây hứng thú cho đa số mọi người, mặc dù cực kỳ hấp dẫn
nhất là thủ tục chọn jury. Nếu nước Nga cũng học tập được cách thức đó, có lẽ bọn giết sinh viên Vũ Anh Tuấn đã không thể ngồi ngoài song sắt nhà tù như vậy được
Anyway, tôi sẽ không bàn thêm về chính trị nữa
mà quay trở lại mục đích chính của bài viết này: kinh doanh… nghệ thuật kiểu Mỹ ![]()
Nếu bạn quan tâm tới văn hóa Mỹ, có lẽ bạn cũng biết họ rất nổi tiếng với các vở nhạc kịch Broadway. Tôi được biết, sở dĩ họ gọi là kịch Broadway, vì những rạp hát đầu tiên trình diễn những vở Opera hiện đại này nằm trên đại lộ Broadway của thành phố New York. Dần dần, rất nhiều rạp hát mọc lên cũng trên đại lộ đó, lớn có, nhỏ có,… và làm nên tên tuổi cho một loại hình nghệ thuật hấp dẫn: Broadway Show. Kịch Broadway không kén khán giả bằng Opera cổ điển, vì họ toàn dựng vở dựa trên nền nhạc hiện đại và phổ biến, ví dụ, vở Mama Mia, mà tôi đã cố sắp hàng hai tiếng để mua vé… đứng suốt ba tiếng đồng hồ trong rạp
Toàn bộ phần nhạc và lời các bài hát của vở kịch này đều của ban nhạc ABBA (Thụy Điển). Cái hay là họ kết hợp được lời gốc của các bài hát vào câu chuyện tình cảm lãng mạn và có nội dung gắn kết chặt chẽ ![]()
Tuy nhiên, không phải ai cũng có cơ hội đến New York xem Broadway, và không phải diễn viên nào cũng có khả năng thi đậu trong các Broadway auditions. Vì vậy, các nhà hát tương tự cũng được xây dựng ở những tiểu bang khác với dàn diễn viên không tên tuổi bằng
Và Fulbright đã giới thiệu với chúng tôi một vở kịch kinh điển của nghệ thuật này tại một nơi không có tiếng tăm gì cả
The Boulder’ Dinner Theater tại một quận nhỏ thuộc Denver, Colorado. Nhà hát được gọi là Dinner Theater vì được thiết kế như một… nhà hàng với sân khấu ở vị trí thuận tiện cho tất cả thực khách thưởng thức nghệ thuật.

Người Mỹ thường chọn đến những nhà hát kiểu này khi muốn tổ chức một lễ kỷ niệm như sinh nhật, ngày cưới,… Hôm chúng tôi đi xem, có hai tiệc sinh nhật và một lễ kỷ niệm 49 năm ngày cưới của một đôi vợ chồng. Thật là lãng mạn!! Thức ăn cũng rất đa dạng, họ có cả một menu với nhiều món để lựa chọn. Việc nấu nướng cũng không kém cầu kỳ, và cách trình bày cũng khá bắt mắt
Đây là món mà tôi đã chọn. Tôi chỉ biết nó được chế biến từ một loại cá thịt trắng, chứ không rõ tên là gì
Trung thực mà nói, tôi rất ngại đi ăn ở các nhà hàng Mỹ, vì tên nguyên liệu toàn nghe lạ hoắc. Vì vậy, tôi luôn luôn có thói quen chọn món bằng cách nhìn vô hình chụp
Cũng may là những món tôi đã gọi đều có thể ăn được ![]()

Có một điều đặc biệt mà mãi đến giờ nghỉ giải lao giữa vở diễn chúng tôi mới phát hiện ra: tất cả diễn viên cũng đồng thời là đầu bếp, bartender và phục vụ bàn trong nhà… hàng
Lúc mới vào, khi họ đem menu và nhận đặt món thì đâu ai biết (ít ra là nhóm người nước ngoài chúng tôi không biết
), vì chưa xem họ diễn. Đến khi nghỉ giải lao, họ đem món tráng miệng đến phục vụ thì… Phải chăng đây cũng là một cách thu hút khách đến rạp (ngoài việc tiết kiệm chi phí
), vì chúng tôi có thể yêu cầu chụp ảnh chung với họ. Đây là diễn viên chính trong vở kịch (người ngồi cạnh tôi là một Fulbrighter đến từ Ấn Độ).

Mời bạn xem đoạn mở đầu của vở kịch hát “The Music Man” để thấy diễn viên lao động nghệ thuật như thế nào
Đây là video clip tôi quay… lén trong rạp
vì họ cấm quay phim, chụp ảnh,… và họ cũng không bán video tape của các vở kịch đang công diễn, mà chỉ bán phần audio thôi. Tôi không quay được Mama Mia vì vé đứng của tôi ở cuối rạp, cạnh security guard ![]()
Comments
Chị ơi, việc bồi thẩm đoàn (BTĐ) ko phán tội bọn bị nghi vấn trong vụ Vũ Anh Tuấn thì phụ thuộc vào nhiều lý do lắm ạh. Ko phải chỉ do mỗi việc chọn hội đồng bồi thẩm thôi đâu. Em nghĩ nếu BTĐ được chọn khác đi thì vẫn chỉ đưa đến kết quả như vậy thôi.
Bởi vì:
- Trình độ nhận thức, trách nhiệm của họ với chính xã hội còn chưa thực sự cao.
- Họ chịu nhiều áp lực từ những gia đình phạm nhân, từ bọn tội phạm. Trong vụ án Vũ Anh Tuấn, ko có một luật sư Nga nào dám đứng ra nhận bào chữa cho bên nguyên.
- Nhiều (rất nhiều ?) người Nga có tư tưởng bài ngoại, “Nước Nga của người Nga”. Trong 12 juries đó thì ai nói là họ hoàn toàn ủng hộ cho người nước ngoài. Tư tưởng của nhiều người còn ấu trĩ, họ cho rằng người nước ngoài đến tranh giành hết miếng ăn, công việc của họ… (đây là một vấn đề phức tạp, em muốn viết 1 bài phân tích về nó nhưng có vẻ khó quá).
- Có nguồn tin cho rằng bọn giết hại Vũ Anh Tuấn là bọn trọc khác.
- …
Một chút lạc đề, chị nhỉ. Hôm nào chị post bài về việc chọn BTĐ bên Mỹ cho mọi người và em biết với ạ.
Chúc chị cuối tuần vui vẻ.
MEOLuoi.
Posted in Một chuyến đi Tây, Thư giãn | No Comments »





















