Nhân sự kiện VTV3 vs. Phương Thanh

Tôi từng hâm mộ tiếng hát Phương Thanh khi cô chưa nổi tiếng. Nhưng từ khi trở thành “sao”, cô đã làm tôi thật sự thất vọng vì cách trả lời kiểu ngôi sao trên báo (!?). Tuy nhiên, cách VTV3 đính chính những thiếu sót trong một chương trình được quảng cáo rầm rộ mới làm tôi hoàn toàn mất niềm tin vào giới “sao” (bao gồm cả nhạc sĩ, đạo diễn truyền hình,…).

Cho dù VTV3 thật sự “trích chọn những ý kiến phù hợp với mục đích đã đề ra”, thì việc làm đó, theo tôi cũng không thể chấp nhận được. Tôi được xem một phần trong bộ phim “Bác sĩ” được VTV truyền hình cách đây không lâu. Trong đó, một phóng viên đã cố xây dựng hình ảnh thật đẹp về các bác sĩ và y tá của một bệnh viện. Đến khâu biên tập, vì mục đích thương mại, những người có quyền đã cắt đầu, bớt đuôi,… và công bố một hình ảnh méo mó về giới lương y. Cô phóng viên nọ đã lên truyền hình thông báo về việc từ chức của mình bằng một lý do hết sức con người: “Trong quá trình làm việc với các bác sĩ và y tá, tôi hiểu vì sao họ luôn tạo cho bệnh nhân một niềm tin vào cuộc sống. Bởi vì không ai có thể biết được liệu mình có thể sống được đến 75 tuổi hay không. Vì vậy, hãy sống như thế nào để mình không cảm thấy hối hận.” Tôi tự hỏi trên đời này có bao nhiêu phóng viên như vậy, khi mới đây, trong bộ phim “Hương táo” (HTV7), người ta đưa ra hình ảnh một cô phóng viên mới vào nghề, vì muốn trở nên nổi tiếng nhanh chóng cũng đã dùng “thủ thuật” để tạo nên những phóng sự gây “sốc”.

Tôi đã từng viết một, hai ý kiến tham gia những diễn đàn trên một số tờ báo có uy tín của thành phố. Mỗi lần viết tôi phải nghiên cứu rất kỹ ý kiến của các bạn đọc khác, để mình không trở thành người phiến diện như họ (!?). Thế nhưng, khi bài viết của tôi may mắn được đăng, thì bạn bè, người quen đều cho là tôi… dở hơi, và những độc giả sau đó đã tha hồ chỉ trích những ý kiến “một chiều” của tôi. Mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy tiếc những diễn đàn trực tuyến, như Trí tuệ Việt Nam trước đây. Ban Quản trị hoặc không cho đăng gì cả, hoặc đăng nguyên si những gì users viết, không có sự cắt bớt nào. Chính vì vậy, mặc dù chẳng có một đồng nhuận bút, thậm chí còn tốn bao nhiêu tiền điện thoại, chúng tôi vẫn hăng say tranh luận với nhau - đơn giản vì ý kiến của mỗi người đều được tôn trọng!! Hơn nữa, trên những diễn đàn đó, chúng tôi không cảm thấy bị lợi dụng cho một mục đích được xếp đặt sẵn.

Tôi chưa từng tiếp xúc với Phương Thanh, cũng không biết cô ca sĩ này là người như thế nào. Nhưng tôi đâm nghi ngờ những lời chỉ trích cũng như ngợi khen cô từ báo giới. Hơn thế, tôi không biết mình nên tin bao nhiêu phần trong những thông tin trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

Khi nhấn nút “send” để gửi ý kiến của mình, tôi cố gắng dự đoán nếu được đăng thì phần nào sẽ bị cắt bỏ. Tuy nhiên, nếu biết trước được điều đó, có lẽ tôi đã trở thành một phóng viên đạt chuẩn!!?

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.