- Ẩm thực (1)
- Cho con (4)
- Du lịch ba lô (1)
- Làm lịch (3)
- Một chuyến đi Tây (19)
- Thích gì viết nấy (10)
- Thư giãn (9)
- Tips (3)
- 9. November 2007: Tạo playlist và broadcast trên blog
- 7. November 2007: Cháy
- 7. November 2007: Resources to share
- 7. November 2007: Countries I have visited
- 7. November 2007: Ô số Sudoku - niềm đam mê mới của tôi
- 7. November 2007: Văn hóa... COMMENT
- 7. November 2007: Hix hix... ke ke... ak ak...
- 6. November 2007: Năm nay bạn ăn Tết ở đâu?
- 6. November 2007: Kỷ niệm đẹp...
- 6. November 2007: Làm lịch bằng background có sẵn
Thầy, trò và phụ huynh
Đọc bài viết của các phụ huynh trên diễn đàn giáo dục của báo Phụ nữ Chủ nhật từ trước Tết tới giờ, tôi không biết tinh thần “tôn sư trọng đạo” thực sự có còn tồn tại trong xã hội của chúng ta nữa hay không? Tôi cảm thấy xót thương cho thầy cô vì bị… lột trần với những thái độ hằn học nhất. Rồi con trẻ sẽ nghĩ gì khi cha mẹ luôn dạy “trọng thầy mới được làm thầy” mà lại gieo vào lòng chúng những suy nghĩ xấu xa về những người đang góp công nuôi dạy chúng nên người.
Khi đã chọn cho mình nghiệp làm thầy, chắc hẳn không ai không nghĩ rằng mình được giao trọng trách trồng người cho xã hội. Dù hoàn cảnh có như thế nào thì tôi luôn tin chắc rằng nghề giáo là một nghề có lương tâm nhất. Cách đây vài ngày, khi NSND Lê Dung qua đời, báo chí đã nhắc nhiều về sự tận tâm và lòng thương học trò của cô giáo Lê Dung: cô đã đóng tiền cho những sinh viên nghèo, mở lớp dạy thêm không thu học phí tại nhà để phụ đạo cho các sinh viên có tâm huyết với nghề hát “nhạc hàn lâm”.
Vậy đó!! Thường thì người ta chỉ nhớ những cái mà mình không được cho và quên hết những gì mình đã nhận!! Đành rằng sự cho - nhận này không thể đồng đều với tất cả mọi học sinh, vì thầy cô cũng là con người, cũng sẽ yêu đến quên mình vì người này và ghét cay, ghét đắng người kia. Tại sao đòi hỏi một người trở thành hoàn hảo, mẫu mực khi chính những tiêu chuẩn đó chỉ là điều không tưởng? Và tại sao mỗi người không tự khắc phục những nhược điểm của mình để chúng không trở thành lý do khiến cho người khác ghét?
Khi tôi đang học lớp 10, thầy giáo môn Toán đã tỏ rõ thái độ phân biệt đối xử đối với những học sinh không chịu đi học thêm, và dành sự ưu đãi cho số còn lại (các bạn đã được biết trước 5/6 bài trong đề kiểm tra). Tôi nằm trong số học sinh “cứng đầu” vì quả thật tôi cảm thấy mình không có đủ thời gian để… chơi. Tôi không thích đến nhà thầy chỉ để chép bài giải, trong khi tự làm được điều đó là rất thú vị (tôi đã mày mò giải tất cả bài tập trong SGK và course của trường để không phải lo sợ những giờ giải bài tập trên lớp)!! Tuy vậy, tôi đã thường xuyên nhận điểm dưới trung bình. Không phải vì thầy cố tình chấm điểm thấp cho kết quả đúng như tác giả Phương Thủy (Vì sao phải học thêm? - PNCN 04/02/2001) dẫn chứng. Mà làm sao thầy cô có thể “đổi trắng thay đen” được khi các quy chế của Bộ Giáo dục - Đào tạo đều đề cập đến quy định chấm phúc khảo? Trong suốt một năm học, tôi hầu như không bao giờ thoải mái trong giờ kiểm tra Toán, vì thầy luôn chú ý đến nhất cử, nhất động của tôi để đánh dấu bài và trừ điểm. Sau mỗi lần như vậy, tôi tự nhủ sẽ cố gắng bình tĩnh hơn, sẽ không quay qua, quay lại hỏi hoặc trả lời bạn. Kết thúc năm học, tôi cảm thấy hài lòng với điểm tổng kết môn Toán 6.9 - một điểm số mà 9 năm trước đó, có gặp ác mộng tôi cũng không thể thấy được.
Thế nhưng, điều này đã gây một cú sốc cho phụ huynh vì “mẹ không thể hiểu con ăn hết bao nhiêu cơm gạo mà lại học hành bê bết như thế!!” (hệ quả là tôi đã phải bắt đầu đi học luyện thi từ học kỳ I năm lớp 11). Một điều dễ dàng nhận thấy: tất cả phụ huynh từng tham gia diễn đàn đều có con thuộc hàng top của trường/lớp (?) Mọi người đều đổ lỗi cho ngành giáo dục bị bệnh sính thành tích, nhưng hiếm ai nhận ra rằng “hầu như cha mẹ nào cũng thích con mình là học sinh tiên tiến, học sinh giỏi” (Có lúc phải biết thua để thắng!, Đằng Thịnh - PNCN 04/02/2001) hoặc có một thành tích xuất sắc nào đó. Tôi có hai chị bạn có con đang ở lứa tuổi đến trường. Người thứ nhất đã cho bé đi học thêm từ… mẫu giáo để có thể vào trường điểm của quận. Từ khi bắt đầu vào tiểu học đến bây giờ - sắp tốt nghiệp PTCS, lịch học của cháu khiến tôi phải kinh hãi với đủ Toán, Lý, Hóa, Văn, Ngoại ngữ, Vi tính, Nhạc,… Tôi đã góp ý với chị vì “hồi xưa em đâu có học nhiều như thế” thì nhận được lời giải thích ” hồi xưa khác! Bây giờ… cạnh tranh dữ lắm!!”(?) chẳng biết có phải tôi quá lạc hậu không, mà cho đến bây giờ cháu vẫn khỏe mạnh để đi học cả chính khóa lẫn phụ đạo tất cả các buổi của 7 ngày trong tuần. Trong khi đó, chỉ tiêu của người thứ hai đề ra cho cậu con trai “chỉ cần lên lớp.” Tâm trạng thoải mái có lẽ đã tạo nên hưng phấn học tập cho cháu nên trong suốt 4 năm, cháu đều đạt học sinh xuất sắc!? Nhưng chị lại “nhồi” con theo cách khác: cháu phải trở thành một pianist. Đối với một đứa trẻ hiếu động thì một tuần 3 buổi ngồi tập đàn quả là… tra tấn!! Trong một thời gian dài, chị đã phải than thở vì tật lười biếng, ham chơi không giống ai trong gia đình của cháu - cứ mỗi lần cô giáo dạy đàn đến là cháu nghỉ ra đủ trò để trốn học. Ai cũng đã từng là trẻ thơ, vì vậy cũng hiểu rằng đối với trẻ con thì chơi bao nhiêu cũng không đủ!!
Nhưng trẻ làm sao chơi được khi chương trình của Bộ Giáo dục - Đào tạo dày đặc như hiện nay? Tôi được biết càng ngày càng có nhiều môn học mới được đưa vào giảng dạy chính thức trong chương trình phổ cập giáo dục cho phù hợp với sự phát triển của thế giới. Và môn học nào cũng phải bắt buộc vì chắc hẳn không thầy cô nào muốn môn học do mình phụ trách bị coi là môn phụ, môn tự chọn,… Cô giáo tôi thuờng tâm sự giá mọi người đều hiểu được trong một chương trình giáo dục không có môn chính - môn phụ mà chỉ có những giáo viên dạy giỏi và giáo viên dạy kém. Công việc của thầy Nguyễn Hữu Cao (tỉnh Nam Định) là dạy chữ viết cho học sinh lớp một của trường huyện. Trước thực trạng học sinh viết chữ càng ngày càng xấu, thầy đã nghiên cứu, tổng hợp tìm ra một quy tắc chung để có thể viết chữ đẹp. Phương pháp của thầy đã được giáo viên trong trường học tập, sau đó lan ra toàn huyện, rồi hầu hết các tất cả các tỉnh phía Bắc đều biết đến phương pháp của Nhà giáo ưu tú Nguyễn Hữu Cao. Mấy chục năm theo nghề dạy học, thầy chỉ chú tâm vào việc rèn nét chữ cho các thế hệ học sinh vì “khoa học kỹ thuật khó như vậy mà còn học được thì tại sao 29 chữ cái sử dụng hàng ngày mà không thể viết đẹp được?” (Tin VTV2). Nếu mỗi thầy cô đều tâm huyết tìm tòi một phương pháp truyền đạt thật dễ hiểu như thầy Cao thì chắc chắn học sinh sẽ bớt căng thẳng; phụ huynh cũng không quá phẫn nộ với hoạt động dạy thêm - học thêm, vì dù muốn, dù không, ai cũng phải thừa nhận rằng học thêm là nhu cầu có thực của một số học sinh. Vậy tại sao phụ huynh sẵn sàng mời những gia sư sinh viên để kèm cặp con em mình, lại không thể tin tưởng những cử nhân sư phạm có kinh nghiệm giảng dạy lâu năm? Phải chăng khi chưa đạt được điều gì đó, người ta luôn phải cố gắng thể hiện khả năng của mình, còn khi đã có trong tay một chức danh chính thức thì mặc nhiên mọi người phải công nhận dù khả năng đó có thể đã bị mai một do không được đầu tư đúng mức?
Mong sao cả xã hội đừng vì những thành tích không có thực để con, cháu chúng ta có một tuổi thơ đúng nghĩa!!
Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.