Đi một ngày đàng Sharing is happiness

28. September 2007

Tôi

Filed under: Th? gi — admin @ 13:48

 

Tôi thấy cái này hay quá nên thử 1 tí Image

1. Tên thật?
Nguyễn Phúc Thủy Hiền

2. Tên bạn có được đặt theo tên của ai không? Ai thế?
“Phúc” là tên của ba và mẹ tôi.

3. Bạn có anh chị em không? Kể ra?
Tôi có một em gái.

4. Lần cuối bạn khóc là khi nào?
Tôi có một nốt ruồi dưới mắt trái, cho nên tôi luôn có… lý do để khóc Image

5. Bạn có lần sinh nhật nào đáng nhớ không?
Đó là sinh nhật lần thứ 27 của tôi – sinh nhật duy nhất không có bất kỳ một người thân nào bên cạnh. Tôi tự đạo diễn một bữa tiệc gồm chả giò, cơm chiên dương châu, cháo gà, cánh gà chiên nước mắm để đãi các bạn nước ngoài. Bạn có tin tôi và một housemate đã cuốn và chiên 200 cuốn chả giò từ 12 giờ trưa đến 12 giờ đêm không?

6. Bạn yêu thích ngón tay nào nhất?
Tôi ghét nhất hai bàn tay của tôi. Tất cả các ngón đều ngắn ngủn và không có một cái… hoa tay nào Image

7. Thói quen xấu của bạn?
Tôi luôn đợi cho “nước đến… cổ mới nhảy“.

8. Điều bạn nghĩ đến đầu tiên khi thức dậy là gì?
Hôm nay có đi học/ làm trễ không?

9. Hì hì, bạn có phải là người ưa mạo hiểm không?
Tôi hay đi du lịch ba lô một mình. Như vậy có phải là người ưa mạo hiểm không?

10. Bạn có bao giờ nói ra điều gì đó mà bạn hứa giữ bí mật không?
Hình như tôi chưa bao giờ bị bắt hứa điều tương tự nên tôi cũng chẳng biết mình có giữ được không. Nhưng chắc là khó lắm Image

11. Bạn có nghĩ nói dối là xấu không?
Có người khuyên tôi đôi khi cũng cần thiết phải nói dối.

12. Mầu sắc ưa thích của bạn là gì?
Lúc nhỏ tôi thích màu trắng và màu đen; còn khi lớn thì màu nào tôi cũng thích Image

13. Môn thể thao bạn ưa thích nhất?
Hồi nhỏ tôi từng là thành viên đội tuyển Aerobic của Nhà Thiếu nhi. Nhưng tôi không theo đuổi cái gì được lâu cả, hậu quả là bây giờ tôi… ngắn ngủn.

14. Bạn thích mặc loại quần áo nào nhất?
Quần jeans và áo sơ mi. Nhưng tôi không có cơ hội mặc nhiều Image

15. Con số ưa thích?
Tôi chẳng thích một số cụ thể nào cả.

16. Tháng ưa thích? Ngày ưa thích?
Ngày nào không phải đi làm/ học là tôi thích hết Image

17. Món ăn ưa thích?
Rau muống xào chao

18. Hehehe, bạn có nickname nào hay không? Bạn có thích nó không?
Mọi người thường gọi tôi là Lu, chị Lu, cô Lu, mẹ Lu,… Đó là chữ tắt của từ Lullaby, là nick của tôi trên Trí Tuệ Việt Nam (hồi xưa) và Web Trẻ Thơ. Đối với những người bạn nước ngoài thì từ Lu dễ phát âm hơn từ Hiền. Tôi thích tên này vì nghe nó rất… mũm mĩm Image

19. Điều đầu tiên bạn chú ý ở một người khác phái là gì?
Điều khiến cho tôi phải chú ý đến họ Image

20. Bạn có thể mô tả một người khác phái mà bạn cho là lý tưởng không? Thử xem?
Đối với tôi, “lý tưởng” chỉ là cái… không tưởng, nên tôi chẳng bao giờ thử xác định nó cả.

21. Bạn có thích chữ viết của bạn không? Hay thích typing hơn?
Tôi viết rất đẹp (nhiều người nói thế), nhưng tôi chưa bao giờ thích chữ viết của tôi Image Nên hồi đi học, tôi hay bắt chước chữ viết của người khác lắm. Tôi thích typing vì nhanh hơn và dễ chỉnh sửa hơn. Tôi type được tới 50 từ/ phút bằng cả 10 ngón tay đấy Image

22. Bạn có dễ dàng tin tưởng vào người khác không?
Tôi là một người đa nghi. Nhưng tôi lại tin tưởng tuyệt đối một người, đó là chồng tôi.

23. Người cuối cùng bạn nói chuyện điện thoại là ai? Ai là người hay nói chuyện điện thoại với bạn nhất?
Tôi không có khiếu nói chuyện điện thoại, nên nếu có việc gì thì tôi đến gặp trực tiếp hoặc email.

24. Bạn ghét loại người như thế nào nhất?
Không chung thủy.

25. Bạn có bao giờ ước không? Bạn có tin nó sẽ trở thành sự thật không?
Đâu có ai cấm mình ước nhỉ? Tôi không tin những điều ước sẽ trở thành sự thật, nhưng tôi tin “ở hiền gặp lành“.

26. Bạn có thích ngắm sao không?
Hồi nhỏ tôi có thói quen đó vì tôi… bị buộc phải làm thế Image Chúng tôi sinh hoạt đội, và học cách xác định các chòm sao là một nội dung bắt buộc.

27. Khi tức giận, bạn làm gì?
Khóc Image

28. Bạn có khoẻ mạnh không?
Tôi tuổi con trâu và tôi làm việc cật lực như trâu mọi lúc. Vậy tôi có khỏe không?

29. Nếu có thể trở thành một người khác, bạn sẽ trở thành ai?
Là đàn ông có thú vị hơn không nhỉ?

30. Loại kem mà bạn hay ăn?
Tôi không thích ăn kem, nhưng nếu… phải ăn thì tôi sẽ ăn kem tươi.

31. Thể loại nhạc ưa thích của bạn?
Đối với tôi, trả lời ngược lại có lẽ dễ hơn Image Tôi không thích Rap.

32. Đĩa nào bạn mua gần đây nhất? Cho một câu bình luận về nó xem?
Lâu lắm rồi tôi không mua đĩa, mà chỉ… chép đĩa thôi Image

33. Phim hoạt hình/anime ưa thích của bạn?
Tom and Jerry

34. Thể loại phim ưa thích?
Hoạt hình. Hồi tôi ở Hà Lan, cứ đến 4 giờ chiều là TV phát “Tom and Jerry”. Tôi coi và cười ngặt nghẽo. “Tụi” tây con (vì bọn nó toàn 19, 20 tuổi Image ) thấy thế comment “thật lạ khi một người trưởng thành (grown-up) 26 tuổi vẫn còn cười vì Tom and Jerry”.

35. Mùa ưa thích của bạn?
Ở SG tôi thích mùa khô, vì đi làm khỏi sợ bị ướt. Đi nước ngoài tôi thích mùa thu vì lá đổi màu rất đẹp.

36. Bạn thích gì ở bản thân mình nhất?
Trí thông minh của tôi, nhờ nó mà tôi làm mọi việc dễ dàng hơn.

37. Bạn có phải là người lãng mạn không? Kiên nhẫn không?
Tôi không xem được ảnh ảo, và như vậy hình như tôi không phải là người lãng mạn? Tôi không phải là người kiên nhẫn, nhưng… sĩ diện Image Nên khi không làm được cái gì thì tôi vẫn cố tìm cách làm cho bằng được. Bạn có tin tôi từng thức đến 7h30 sáng để tìm ra 1 đoạn code HTML không?

38. Người khiến bạn cảm thấy hạnh phúc nhất?
Con gái tôi và đứa bé tôi đang mang trong bụng.

39. Bạn thích có bao nhiêu trai và bao nhiêu gái? Con trai hay con gái sẽ là con trưởng?
Tôi không thích sinh con gái, vì làm phụ nữ khổ lắm. Nhưng chắc là “ghét của nào trời trao của đó“?

40. Bạn nghĩ mình sẽ làm nghề gì (trước khi có công việc ổn định). Việc này có phù hợp với bạn không (nếu bạn đã đi làm)?
Tôi thích làm giáo viên từ khi còn nhỏ. Và bây giờ tôi cảm thấy tôi được sinh ra để làm nghề này.

41. Từ phát âm khó khăn nhất của bạn là từ gì?
Những từ bắt đầu bằng “ph” và “v” vì đó là âm môi – răng. Năm học lớp 6, tôi bị một tai nạn: hai người bạn trốn sau hai gốc cây chơi ném sỏi vào nhau, tôi không biết nên đi vào giữa, và chiếc răng cửa của tôi rơi theo hòn sỏi. Mỗi lần phát âm những từ đó, tôi rất mắc cỡ vì phải khoe răng sún Image Bây giờ thì bạn không thể tin là tôi thiếu một chiếc răng cửa, nhưng việc phát âm khó khăn đã thành… thói quen rồi.

42. Bạn biết bao nhiêu ngôn ngữ? Bạn muốn mình biết (thông thạo) bao nhiêu ngôn ngữ?
Tôi nói khá tiếng Việt và biết chút xíu tiếng Anh. Tôi thích học ngôn ngữ, nhưng tôi nghĩ hai là đủ rồi – tôi làm biếng lắm Image

43. Trong tủ của bạn có bao nhiêu bộ quần áo?
Từ sau khi sinh con thì tôi không quan tâm tới quần áo vì dì tôi nói “đã phải mặc size XL thì còn quan tâm tới chúng làm gì” Image

44. Bạn có thích đọc sách không? Tác phẩm ưa thích của bạn? Cuốn sách bạn đọc gần đây nhất?
Hồi nhỏ tôi rất thích. Nhưng bây giờ tôi thích xem phim hơn, vì tôi có thể vừa nghe vừa nhìn. Và xem phim không mất nhiều thời gian bằng đọc sách. Tôi cũng có thể xem lúc con tôi ngủ mà không sợ… hư mắt Image

45. Bạn có yêu trẻ con không? Nếu mà thế giới chỉ toàn trẻ con, không có người lớn, theo bạn đó có phải là một thế giới tốt không?
Lúc chưa có con thì không, vì chúng ồn ào quá Image Nếu chỉ toàn trẻ con thì ai sẽ phân xử khi chúng đánh nhau chí chóe? Vậy thì hỗn loạn quá!!

46. Bạn thích đến tham quan nơi nào nhất? Vì sao vậy?
Nơi nào tôi chưa đến tôi đều muốn và thích được đến.

47. Màu mắt ưa thích?
Màu nâu

48. Bạn có thích nổi tiếng không?
Nếu nổi tiếng có nghĩa là làm cho nhiều người biết về mình thì tôi đang “cố” làm cho mình trở thành nổi tiếng đây Image Nếu không thích có lẽ tôi đã không tạo blog này, phải không? Image

49. Bạn có thường mua sắm không? Lúc nào thế?
Tôi chỉ đi mua sắm khi trong nhà không còn thứ cần phải sử dụng.

50. Người khác phái bạn nghĩ đến ngay lúc này?
Thật tình là không ai cả Image

51. Bạn có hạnh phúc không?
Tôi có một gia đình yêu thương tôi và để tôi yêu thương, một công việc mà tôi yêu thích. Như vậy có phải là hạnh phúc không?

52. Câu châm ngôn mà bạn yêu thích nhất?
Đừng bao giờ phản bội nhau để phải hối tiếc những tháng năm dài. Không ai có thể làm lành lặn một trái tim đã bị phản bội.

53. Tiền bạc có quan trọng không?
Tất nhiên là nó quan trọng đến nỗi tôi phải luôn làm việc như trâu đó Image

54. Loại xe yêu thích của bạn?
Tôi thích đi xe đạp, vì đó là một cách bảo vệ môi trường. Đi xe đạp còn là một môn thể thao rất tốt để giữ gìn vóc dáng nữa. Nhưng đi xe đạp dưới cái nắng Sài Gòn, khoảng 32 – 35 độ C, trong một không gian mịt mù khói bụi và tiếng ồn,… thì… Tôi đã từng thử một lần rồi, nhưng không đủ can đảm thực hiện lần thứ hai.

55. Phòng riêng của bạn như thế nào?
Có rất nhiều thú nhồi bông và đủ thứ đồ lưu niệm (souvenirs).

56. Bạn có sưu tập cái gì không?
Tôi có bộ sưu tập xu.

57. Bạn thích có thật nhiều bạn hay chỉ có một, hai người thân cận?
Tôi thích và thật sự có rất nhiều bạn.

58. Bạn có bao nhiêu bạn thân?
Nói ra có thể nhiều người không tin: tôi có rất nhiều bạn thân.

59. Bạn ghét nhất cái gì? việc gì? hay câu gì?
Tôi ghét xu nịnh và ba phải.

60. Nếu một việc mà nhiều người cho rằng vô vọng, bạn có làm hay không?
Nếu điều đó tốt hơn là ngồi chờ để rồi hối tiếc “giá mình cứ thử làm thì… biết đâu…”.

61. Bạn có tin trên đời này có những điều không thể giải thích hay không? Ý là những điều kì diệu/ kì quái/ quái lạ đó.
Thế nên mới có loại phim khoa học giả tưởng.

62. Có một người bạn thân cùng phái hay khác phái sẽ tốt hơn?
Có bạn thân luôn là điều tốt, dù người đó cùng phái hay khác phái.

63. Theo bạn, tình yêu là gì?
Nếu ai đó đủ… tỉnh táo định nghĩa tình yêu thì chắc chắn là họ không đang yêu rồi Image

64. Bạn ngủ bao nhiêu tiếng một ngày?
Tôi ít ngủ lắm, dù có khi tôi chỉ thức mà chẳng làm gì cả Image

65. Bạn có hay tha thứ không?
Nếu người phạm lỗi thật sự muốn được tha thứ thì tôi sẽ… cố Image

66. Thầy cô nào bạn nhớ nhất từ hồi đi học? Vì sao?
Cô giáo dạy văn lớp 6 của tôi. Cô là người duy nhất không bắt tôi làm văn… mẫu.

67. Cấp nào đáng nhớ nhất với bạn? Vì sao?
Cấp II, vì tự nhiên tôi cảm thấy mình lớn hẳn (tôi không hề có cảm giác này khi vào cấp III hoặc lên Đại học).

68. Bạn có thích học đại học không? Vì sao?
Tôi chỉ cảm thấy thích khi tôi đã học xong rồi Image vì lúc học tôi chưa nhận thức được sự quan trọng của nó nên tôi không chú tâm lắm Image

69. Nếu không bằng lòng ai điều gì đó, bạn sẽ nói cho họ chứ?
Nếu đó là người tôi thật sự yêu thương thì tôi sẽ cho họ biết.

70. Bạn có thích chơi game không? Game ưa thích của bạn?
Tôi nghiện chơi gỡ mìn (minesweeper). Tôi set custom level với 24 ô mỗi chiều và 180 trái mìn, nhưng không phải lúc nào tôi cũng gỡ được hết.

71. Bạn có hay khóc khi xem gì đó cảm động không?
Rất nhiều, nhất là khi xem kịch của nghệ sĩ Kim Cương – lần nào xem (cho dù là cùng một vở diễn) tôi cũng khóc.

72. Bạn thường tiếc / hài lòng sau khi mua 1 món đồ nào đó?
Nếu nó không như tôi mong đợi thì tôi rất tiếc. Nhưng thường thì tôi hài lòng vì tôi cũng lựa chọn kỹ lắm Image

73. Bạn có cho rằng yêu đơn phương là tốt không?
Nhưng nếu được yêu lại thì tốt hơn Image

74. Bạn có thích nhẩy nhót không?
Nếu bạn dùng từ “nhẩy nhót” để chuyển ngữ từ “dance” thì tôi rất thích nhẩy nhót Image Và tôi nhẩy nhót rất… nghề đấy nhé Image

75. Bài hát nào bạn thích nhất?
Greatest Love of All của Whitney Houston


Tôi tâm đắc đoạn điệp khúc:

I decided long ago, never to walk in anyone’s shadows
If I fail, if I succeed
At least I live as I believe
No matter what they take from me
They can’t take away my dignity
Because the greatest love of all
Is happening to me
I found the greatest love of all
Inside of me
The greatest love of all
Is easy to achieve
Learning to love yourself
It is the greatest love of all

76. Thần tượng của bạn là?
Tôi khâm phục nhiều người, nhưng tôi không muốn trở thành bản sao của họ.

77. Nếu bạn là người khác, liệu bạn có kết bạn với bạn không?
Tôi là một người có nhiều thói xấu, nhưng có lẽ không quá tệ để có thể kết bạn.

78. Thông minh hay chăm chỉ tốt hơn?
Tất cả thầy cô giáo của tôi đều nhận xét tôi là một người thông minh nhưng… lười biếng. Tôi ước gì mình chăm chỉ hơn.

79. Người xinh đẹp sẽ hạnh phúc hơn người có ngoại hình kém?
Thế không phải “hồng nhan bạc phận” sao?

80. Tính cách nổi bật của bạn?
Không thích gì là tôi nói ra ngay cho dù “sự thật” luôn/ đôi khi làm “mất lòng“.

81. Bạn tin vào số mệnh chứ?
Có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên khi biết tôi là người rất tin dị đoan Image

82. Bạn sợ gì nhất?
Sợ… chết và sợ mất người thân. Lúc nào tôi cũng bị ám ảnh về điều đó.

83. Thứ gì mà bạn hay mang vào chân?
Ở nhà thì tôi mang dép, đi ra đường thì tôi mang giày.

84. Bạn có đeo gì trên tay? Chân? Cổ không?
Tôi đeo đủ thứ. Chỗ nào có thể quàng cái gì vào được là tôi… quàng hết Image

85. Bạn hay đi chơi với ai nhất? Và ai là người bạn muốn đi cùng nhất?
Ai có thể đi chơi với tôi là tôi sẽ đi với người đó Image Nhưng tôi luôn muốn được đi chơi với gia đình mình.

86. Có điều gì là mãi mãi không? Là gì?
Tình mẫu tử.

87. Bạn tìm kiếm điều gì ở người khác phái?
Tôi thường không chơi với một người vì tôi cần điều gì từ họ.

88. Làm con trai hay con gái tốt hơn?
Tôi “chưa” được làm con trai nên không thể so sánh được Image Nhưng tôi thấy làm phụ nữ khổ quá!!

89. Bạn nghĩ gì về cuộc sống độc thân? Cuộc sống gia đình?
Sống độc thân thì tự do nhưng buồn hơn sống với gia đình. Tôi sợ sống một mình lắm (vì đã từng hai lần phải sống một mình rồi).

90. Đặc điểm ưa thích nhất ở một người khác phái?
Dí dỏm, và tôi tìm thấy điều này ở chồng tôi. Anh ấy có thể làm những chuyện nghiêm trọng trở thành đơn giản.

91. Bộ phim cuối cùng mà bạn xem? Bộ phim nào bạn thích nhất? Thể loại nào?
Tôi vừa xem xong phần mấy (không nhớ nữa Image ) của phim “Từ khi gặp em” (Hàn Quốc) trên HTV9. Tôi thích tất cả những bộ phim tôi đã xem vì tôi luôn tìm thấy một điều gì đó để học hỏi (dù bộ phim đó có được giải “mâm xôi vàng”).

92. Bạn có hay xem TV không? Chương trình nào bạn hay xem nhất?
Trước đây thì tôi không thể sống thiếu TV. Từ khi có Internet thì tôi có một cách bổ sung kiến thức hữu hiệu hơn, nên tôi không xem TV thường xuyên nữa. Nhưng tôi vẫn hay xem gameshows.

93. Mô tả mối quan hệ của bạn và gia đình lớn/ gia đình nhỏ?
Chấp nhận chứ không cố thay đổi người khác theo cách nghĩ của cá nhân mỗi người.

94. Bạn có nhớ lần hôn đầu tiên không? Ai vậy?
Đó là mối tình đầu, vào ngày sinh lần thứ 18 của tôi Image Còn trước đó có hôn ai không thì tôi không nhớ Image

95. Bạn có hay soi gương không?
Hì hì… tôi rất hay soi gương, vì tôi luôn sợ có gì dính trên mặt mình.

96. Bạn có nhớ người bạn nào hồi cấp 1 hay mẫu giáo không?
Tôi có một người bạn rất thân từ cấp I đến cấp III. Bây giờ bạn ấy đang định cư ở Mỹ, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Noel năm rồi tôi ở chơi với gia đình bạn ấy hai tuần lận đó.

97. Trong gia đình, bạn yêu quý ai nhất?
Mẹ tôi.

98. Bạn có hay viết nhật ký không?
Có một lần, khi tôi học lớp Anh văn Pháp lý (Legal English) ở Hà Nội trong vòng 6 tuần. Chúng tôi bị buộc phải viết nhật ký để… chấm điểm.

99. Người mà bạn yêu quý/ ngưỡng mộ nhất nơi đây? Ghét ai nhất?
Tôi không thật sự biết ai ở… đây cả Image

100. Nói một điều về người post 100 câu hỏi này, hì hì?
Cám ơn bạn. Tất cả đều rất thú vị. Nếu bạn cũng là người nghĩ ra những câu hỏi này thì tôi tò mò muốn biết bạn là người như thế nào đấy Image

14. September 2007

Nhân sự kiện VTV3 vs. Phương Thanh

Filed under: Th — admin @ 05:01

Tôi từng hâm mộ tiếng hát Phương Thanh khi cô chưa nổi tiếng. Nhưng từ khi trở thành “sao”, cô đã làm tôi thật sự thất vọng vì cách trả lời kiểu ngôi sao trên báo (!?). Tuy nhiên, cách VTV3 đính chính những thiếu sót trong một chương trình được quảng cáo rầm rộ mới làm tôi hoàn toàn mất niềm tin vào giới “sao” (bao gồm cả nhạc sĩ, đạo diễn truyền hình,…).

Cho dù VTV3 thật sự “trích chọn những ý kiến phù hợp với mục đích đã đề ra”, thì việc làm đó, theo tôi cũng không thể chấp nhận được. Tôi được xem một phần trong bộ phim “Bác sĩ” được VTV truyền hình cách đây không lâu. Trong đó, một phóng viên đã cố xây dựng hình ảnh thật đẹp về các bác sĩ và y tá của một bệnh viện. Đến khâu biên tập, vì mục đích thương mại, những người có quyền đã cắt đầu, bớt đuôi,… và công bố một hình ảnh méo mó về giới lương y. Cô phóng viên nọ đã lên truyền hình thông báo về việc từ chức của mình bằng một lý do hết sức con người: “Trong quá trình làm việc với các bác sĩ và y tá, tôi hiểu vì sao họ luôn tạo cho bệnh nhân một niềm tin vào cuộc sống. Bởi vì không ai có thể biết được liệu mình có thể sống được đến 75 tuổi hay không. Vì vậy, hãy sống như thế nào để mình không cảm thấy hối hận.” Tôi tự hỏi trên đời này có bao nhiêu phóng viên như vậy, khi mới đây, trong bộ phim “Hương táo” (HTV7), người ta đưa ra hình ảnh một cô phóng viên mới vào nghề, vì muốn trở nên nổi tiếng nhanh chóng cũng đã dùng “thủ thuật” để tạo nên những phóng sự gây “sốc”.

Tôi đã từng viết một, hai ý kiến tham gia những diễn đàn trên một số tờ báo có uy tín của thành phố. Mỗi lần viết tôi phải nghiên cứu rất kỹ ý kiến của các bạn đọc khác, để mình không trở thành người phiến diện như họ (!?). Thế nhưng, khi bài viết của tôi may mắn được đăng, thì bạn bè, người quen đều cho là tôi… dở hơi, và những độc giả sau đó đã tha hồ chỉ trích những ý kiến “một chiều” của tôi. Mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy tiếc những diễn đàn trực tuyến, như Trí tuệ Việt Nam trước đây. Ban Quản trị hoặc không cho đăng gì cả, hoặc đăng nguyên si những gì users viết, không có sự cắt bớt nào. Chính vì vậy, mặc dù chẳng có một đồng nhuận bút, thậm chí còn tốn bao nhiêu tiền điện thoại, chúng tôi vẫn hăng say tranh luận với nhau – đơn giản vì ý kiến của mỗi người đều được tôn trọng!! Hơn nữa, trên những diễn đàn đó, chúng tôi không cảm thấy bị lợi dụng cho một mục đích được xếp đặt sẵn.

Tôi chưa từng tiếp xúc với Phương Thanh, cũng không biết cô ca sĩ này là người như thế nào. Nhưng tôi đâm nghi ngờ những lời chỉ trích cũng như ngợi khen cô từ báo giới. Hơn thế, tôi không biết mình nên tin bao nhiêu phần trong những thông tin trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

Khi nhấn nút “send” để gửi ý kiến của mình, tôi cố gắng dự đoán nếu được đăng thì phần nào sẽ bị cắt bỏ. Tuy nhiên, nếu biết trước được điều đó, có lẽ tôi đã trở thành một phóng viên đạt chuẩn!!?

An toàn giao thông

Filed under: Th — admin @ 03:12

Sau tháng an toàn giao thông, người ta tổng kết được tai nạn do xe 2 bánh gây ra chiếm tỉ lệ lớn. Nhưng so với cái gì? So với tổng số vụ tai nạn!!? Theo thiển ý riêng tôi, đó là một sự so sánh hết sức khập khiễng!! Tại sao không so sánh trên số lượng của loại xe tham gia giao thông? Nếu 10 chiếc xe tải giao thông đều gây tai nạn thì tỉ lệ phải cao hơn 100 chiếc xe 2 bánh gây tai nạn trong số hơn 1 triệu chiếc tham gia giao thông chứ? Và với cách tổng kết như vậy, người ta đã quy chụp rất nhiều tội cho người điều khiển xe 2 bánh: nào là không hiểu biết luật lệ, phóng nhanh, vượt ẩu, không kiểm soát được tốc độ, coi mạng người chẳng ra gì,… Cuối cùng, người ta đề nghị một “giải pháp” là tạm ngưng đăng ký xe 2 bánh!

Tôi không phủ nhận rằng một số không nhỏ những người đi xe 2 bánh đã không coi trọng tính mạng của người khác (và cả của mình). Nhưng nếu chỉ quy tội cho xe 2 bánh thì quả là bất công. Đâu phải chỉ riêng người đi xe 2 bánh mới không hiểu biết luật lệ, phóng nhanh, vượt ẩu, không kiểm soát được tốc độ (?). Trên hầu hết các con đường của thành phố, các loại xe tải nhẹ, xe buýt, xe taxi cứ lách qua, lách lại, tạo nên rất nhiều làn xe trên từng nửa phần đường (đối với đường 2 chiều). Chắc chắn tất cả những người điều khiển “xế hộp” đếu ý thức được: trừ khi không nhảy kịp ra khỏi xe để chạy trốn, họ sẽ chẳng bị nguy hiểm gì đến tính mạng nếu tai nạn xảy ra!!? Tôi đã từng chứng kiến một chiếc xe container ép một chiếc xe 2 bánh vào tận lề, trên đường Điện Biên Phủ, vì người đi xe 2 bánh chưa kịp nhường đường.

Vào thời điểm này, tham gia giao thông trong các thành phố lớn giống như việc đặt cược tính mạng của mình vào những canh bạc mà độ rủi ro rất cao. Các cơ quan chức năng tính được hiện nay mỗi phương tiện tham gia giao thông chỉ có 1,5m2 mặt đường. Tức là tốc độ cũng như kích cỡ phương tiện cũng phải rất hạn chế mới có thể “ních vào khoảng đất được “cắt duyệt”!? Vậy mà còn rất nhiều đoạn đường trong thành phố, xe container, xe tải nặng vẫn qua lại rất ung dung, thậm chí dùng kèn hơi, còi hụ để dành đường. Đây là một đặc thù hết sức khác biệt của đường sá đô thị Việt Nam so với hầu hết các quốc gia trên thế giới. Phương tiện có kích cỡ lớn ở đô thị các nước phát triển chỉ là xe buýt hoặc tàu điện – xe tải nặng không được phép vào nội ô. Vậy tại sao ta không “bắt chước” họ? Chúng ta cũng có đường quốc lộ cho phép đi từ miền Đông xuống miền Tây mà không cần phải đi thẳng vào thành phố cơ mà!! (Tất nhiên đi bằng những con đường đó thì xa hơn rất nhiều)

Tôi đã đem thắc mắc này hỏi một cán bộ ngành giao thông thì được biết rằng một số kho tàng của các bộ, ngành vẫn còn nằm trong thành phố (ví dụ đường Lý Thường Kiệt), nên xe container vẫn phải vào để chuyển hàng. Câu trả lời này làm tôi hết sức ngạc nhiên. Trong khi thành phố đã hầu như giải quyết xong việc quy hoạch các trung tâm công nghiệp ở các quận vùng ven hoặc các huyện ngoại thành, vậy tại sao các kho hàng lại phải nằm trong thành phố?? Mặc dù xe vận tải và xe container không được phép đi trong giờ cao điểm, nhưng liệu điều này có giúp hạn chế tai nạn? Phòng cảnh sát giao thông, Công an TPHCM thống kê được tai nạn thường xảy ra vào khoảng 20 giờ đến 23 giờ. Nếu ai phải thường xuyên đi trên đường và khoảng thời gian đó sẽ biết được ý thức chấp hành luật lệ giao thông của các tài xế xe tải và container. Không phải tự nhiên xe container lật nhào ở vòng xoay, hay đâm bổ vào cột đèn, hoặc gây rất nhiều tai nạn thương tâm cho người đi đường… Nhưng người ta lại vẫn cứ quy tội cho xe 2 bánh: đi nhậu về, tổ chức đua xe trái phép,… Vào khoảng thời gian này, không chỉ đệ tử lưu linh và các quái xế, mà còn một số lượng không nhỏ giáo viên và học viên của các lớp học đêm (thường kết thúc lúc 21 giờ), khán giả của các tụ điểm ca nhạc (kết thúc lúc 22h30), khách hàng của các quán cà phê,… tham gia giao thông. Thời gian này còn là giờ… nghỉ ngơi của cảnh sát giao thông và công ty điện lực!!

Sau tai nạn ở dốc cầu Tân Thuận, và mới đây ở vòng xoay Ngã 7, hầu như mọi người đều “màng màng” cảm thấy rằng đi xe buýt (hoặc taxi) là an toàn hơn cả. Nhưng nếu để đảm bảo an toàn cho tính mạng mà dẫn đến bị đuổi việc (do thường xuyên đi trễ) thì chắc chắn người ta sẽ lại chấp nhận rủi ro. Như vậy, để khuyến khích người dân sử dụng phương tiện công cộng, chúng ta nên học kinh nghiệm của Thái Lan – dành riêng một làn xe cho xe buýt trên mọi tuyến đường nội ô: dù đường có kẹt như thế nào thì xe buýt vẫn cứ đúng giờ, nhờ có phần đường ưu tiên. Làm được điều đó thì không phải cấm, mọi người sẽ tự động dẹp xe 2 bánh và sử dụng phương tiện công cộng.

Giáo dục – Gia đình và Xã hội

Filed under: Th — admin @ 03:09

Cách đây không lâu, tôi nhận được thông điệp này (qua thư điện tử)

Bạn có ý thức được rằng nếu ngày mai chúng ta chết đi, vị trí chúng ta đang làm sẽ dễ dàng được thay thế trong vòng vài ngày; nhưng gia đình chúng ta sẽ chịu đựng sự mất mát cả cuộc đời? Và tiếp tục nghĩ tới sự tương phản đó: chúng ta đang dành nhiều công sức và thời gian cho công việc hơn cho gia đình của chính mình – Một sự đầu tư kém sáng suốt, bạn có nghĩ vậy không? Vậy thì điều gì ẩn chứa trong sự so sánh trên? Bạn có biết ý nghĩa của từ “gia đình” (Family)?

FAMILY = FATHER AND MOTHER I LOVE YOU (Cha và mẹ ơi, con yêu Người)

Sau sự kiện Trung tâm Thương mại Quốc tế TPHCM (ITC), hình như mọi người đều cảm thấy một sự mất mát rất lớn, dù có thể chẳng quen biết với bất kỳ nạn nhân nào trong thảm họa đó. Truyền thống gia đình châu Á, trong đó, nhiều thế hệ sống cùng, yêu thương, chăm sóc, bảo bọc nhau càng làm cho sự mất mát này dường như vượt ra ngoài sức chịu đựng của mỗi người. Chắc chắn phải lâu lắm người ta mới thôi day dứt vì đã không thể làm gì cứu người thân, bạn bè, đồng bào mình thoát khỏi cái chết.

Trong một bài tường thuật về vụ cháy ITC, người ta dẫn lời một người may mắn thoát chết “giá như có một sợi dây thừng.” Phải! Vào những lúc như vậy, người ta rất cần những thứ đó, nhưng không ai muốn bàn thêm về sự thiếu thốn trang thiết bị thoát hiểm ở nhà cao tầng và của các lực lượng cứu nạn. Tuy nhiên, có những điều đơn giản nhưng nếu không được huấn luyện, thực tập thường xuyên thì không phải ai cũng có thể ứng dụng được. Ai cũng biết rằng một mảnh vải thì không thể chịu được một trọng lượng quá nặng, nhưng nếu xé mảnh vải ra và bện thành một sợi dây thì nó thậm chị có thể kéo được cả một chiếc xe hơi. Ai cũng từng phải học trang trí từ chỉ, từ dây trong trường tiểu học; hầu hết phụ nữ đã hơn một lần trong đời tết tóc đuôi sam cho mình, nhưng họ lại không biết làm gì trong khi tại lầu 6, ITC có một nhà hàng – rất nhiều khăn trải bàn ở đó. Nói điều này ra không phải để đổ lỗi cho nạn nhân – như vậy thật độc ác!! Chúng ta cần nhìn xa hơn nữa, tới… nền giáo dục của chúng ta (nghe có vẻ chẳng ăn nhập gì với nhau cả!?).

Tôi được nghe kể về một giờ học thủ công của học sinh phổ thông ở Úc. Cô giáo ra đề bài “dựng mô hình một ngôi nhà 2 tầng với báo cũ và hồ dán trong 2 tiết (không được sử dụng vật liệu khác).” Kết thúc thời gian, tất cả các nhóm đều hoàn thành sản phẩm. Học sinh đã cuộn giấy thật chặt để thay thế cho thanh tre làm trụ nhà. Nhà không đẹp, nhưng khá chắc chắn, không bị sập nếu có… gió (tất nhiên rồi!! nhà giấy mà!!). Mục đích của giờ học là kích thích sự sáng tạo của học sinh. Sản phẩm làm ra đẹp hay xấu không quan trọng, yêu cầu đặt ra là tính hữu ích. Hơn hết, họ đã dạy cho trẻ em cách tự xoay xở trong những hoàn cảnh không thuận lợi.

Trong khi đó, giờ học thủ công (bậc tiểu học) và kỹ thuật hướng nghiệp (bậc trung học) ở ta, theo phản ánh của đa số phụ huynh, là một hình thức tra tấn không những đối với học sinh mà cả phụ huynh. Đơn giản vì người dạy quá đặt nặng tính… biểu diễn. Không ai (cả thầy cô và cha mẹ) giải thích cho học sinh về sự cần thiết của môn học và những ứng dụng trong cuộc sống. Hơn nữa, không cha mẹ nào… nỡ để con mình phải suy nghĩ cách thức thực hiện những sản phẩm đó. Trẻ em ngày nay được nâng như trứng mỏng, được bao bọc cẩn thận bởi đại gia đình, đến nỗi chúng không thể biết và không thể làm được gì nếu có sự cố xảy ra.

Một cán bộ PCCC đã “trách” nạn nhân không biết vận dụng Điều 25, Luật PCCC. Thật ra, điều quan trọng không phải ở chỗ họ có vận dụng điều luật này hay không, mà là cách họ áp dụng điều luật như thế nào. Đã có 6 người ra đi vì nhảy từ tầng 5 xuống mặt đường nhựa. Họ cũng đã tự tìm cách thoát ra khỏi chỗ nguy hiểm đó chứ? Nhưng cách thoát thân quá bản năng này càng cho thấy rằng giữa giáo dục và cuộc sống còn một khoảng cách quá xa. Nếu hỏi học sinh học giỏi Toán để làm gì, chắc chắn sẽ nghe trả lời “để đi thi học sinh giỏi”; tương tự, viết chữ đẹp “để đi triển lãm vở sạch, chữ đẹp”; như vậy, phải chăng những học sinh yếu học kỹ thuật điện chỉ để tránh bị điện giật?!

Một điều tưởng như “biết rồi, khổ lắm”, nhưng lại không thể không “nói mãi”: nếu không có những định hướng đúng đắn trong giáo dục, ai ai cũng có thể chết bất cứ lúc nào vì sự thiếu hiểu biết.

13. September 2007

Thầy, trò và phụ huynh

Filed under: Th — admin @ 18:03

Đọc bài viết của các phụ huynh trên diễn đàn giáo dục của báo Phụ nữ Chủ nhật từ trước Tết tới giờ, tôi không biết tinh thần “tôn sư trọng đạo” thực sự có còn tồn tại trong xã hội của chúng ta nữa hay không? Tôi cảm thấy xót thương cho thầy cô vì bị… lột trần với những thái độ hằn học nhất. Rồi con trẻ sẽ nghĩ gì khi cha mẹ luôn dạy “trọng thầy mới được làm thầy” mà lại gieo vào lòng chúng những suy nghĩ xấu xa về những người đang góp công nuôi dạy chúng nên người.

Khi đã chọn cho mình nghiệp làm thầy, chắc hẳn không ai không nghĩ rằng mình được giao trọng trách trồng người cho xã hội. Dù hoàn cảnh có như thế nào thì tôi luôn tin chắc rằng nghề giáo là một nghề có lương tâm nhất. Cách đây vài ngày, khi NSND Lê Dung qua đời, báo chí đã nhắc nhiều về sự tận tâm và lòng thương học trò của cô giáo Lê Dung: cô đã đóng tiền cho những sinh viên nghèo, mở lớp dạy thêm không thu học phí tại nhà để phụ đạo cho các sinh viên có tâm huyết với nghề hát “nhạc hàn lâm”.

Vậy đó!! Thường thì người ta chỉ nhớ những cái mà mình không được cho và quên hết những gì mình đã nhận!! Đành rằng sự cho – nhận này không thể đồng đều với tất cả mọi học sinh, vì thầy cô cũng là con người, cũng sẽ yêu đến quên mình vì người này và ghét cay, ghét đắng người kia. Tại sao đòi hỏi một người trở thành hoàn hảo, mẫu mực khi chính những tiêu chuẩn đó chỉ là điều không tưởng? Và tại sao mỗi người không tự khắc phục những nhược điểm của mình để chúng không trở thành lý do khiến cho người khác ghét?

Khi tôi đang học lớp 10, thầy giáo môn Toán đã tỏ rõ thái độ phân biệt đối xử đối với những học sinh không chịu đi học thêm, và dành sự ưu đãi cho số còn lại (các bạn đã được biết trước 5/6 bài trong đề kiểm tra). Tôi nằm trong số học sinh “cứng đầu” vì quả thật tôi cảm thấy mình không có đủ thời gian để… chơi. Tôi không thích đến nhà thầy chỉ để chép bài giải, trong khi tự làm được điều đó là rất thú vị (tôi đã mày mò giải tất cả bài tập trong SGK và course của trường để không phải lo sợ những giờ giải bài tập trên lớp)!! Tuy vậy, tôi đã thường xuyên nhận điểm dưới trung bình. Không phải vì thầy cố tình chấm điểm thấp cho kết quả đúng như tác giả Phương Thủy (Vì sao phải học thêm? – PNCN 04/02/2001) dẫn chứng. Mà làm sao thầy cô có thể “đổi trắng thay đen” được khi các quy chế của Bộ Giáo dục – Đào tạo đều đề cập đến quy định chấm phúc khảo? Trong suốt một năm học, tôi hầu như không bao giờ thoải mái trong giờ kiểm tra Toán, vì thầy luôn chú ý đến nhất cử, nhất động của tôi để đánh dấu bài và trừ điểm. Sau mỗi lần như vậy, tôi tự nhủ sẽ cố gắng bình tĩnh hơn, sẽ không quay qua, quay lại hỏi hoặc trả lời bạn. Kết thúc năm học, tôi cảm thấy hài lòng với điểm tổng kết môn Toán 6.9 – một điểm số mà 9 năm trước đó, có gặp ác mộng tôi cũng không thể thấy được.

Thế nhưng, điều này đã gây một cú sốc cho phụ huynh vì “mẹ không thể hiểu con ăn hết bao nhiêu cơm gạo mà lại học hành bê bết như thế!!” (hệ quả là tôi đã phải bắt đầu đi học luyện thi từ học kỳ I năm lớp 11). Một điều dễ dàng nhận thấy: tất cả phụ huynh từng tham gia diễn đàn đều có con thuộc hàng top của trường/lớp (?) Mọi người đều đổ lỗi cho ngành giáo dục bị bệnh sính thành tích, nhưng hiếm ai nhận ra rằng “hầu như cha mẹ nào cũng thích con mình là học sinh tiên tiến, học sinh giỏi” (Có lúc phải biết thua để thắng!, Đằng Thịnh – PNCN 04/02/2001) hoặc có một thành tích xuất sắc nào đó. Tôi có hai chị bạn có con đang ở lứa tuổi đến trường. Người thứ nhất đã cho bé đi học thêm từ… mẫu giáo để có thể vào trường điểm của quận. Từ khi bắt đầu vào tiểu học đến bây giờ – sắp tốt nghiệp PTCS, lịch học của cháu khiến tôi phải kinh hãi với đủ Toán, Lý, Hóa, Văn, Ngoại ngữ, Vi tính, Nhạc,… Tôi đã góp ý với chị vì “hồi xưa em đâu có học nhiều như thế” thì nhận được lời giải thích ” hồi xưa khác! Bây giờ… cạnh tranh dữ lắm!!”(?) chẳng biết có phải tôi quá lạc hậu không, mà cho đến bây giờ cháu vẫn khỏe mạnh để đi học cả chính khóa lẫn phụ đạo tất cả các buổi của 7 ngày trong tuần. Trong khi đó, chỉ tiêu của người thứ hai đề ra cho cậu con trai “chỉ cần lên lớp.” Tâm trạng thoải mái có lẽ đã tạo nên hưng phấn học tập cho cháu nên trong suốt 4 năm, cháu đều đạt học sinh xuất sắc!? Nhưng chị lại “nhồi” con theo cách khác: cháu phải trở thành một pianist. Đối với một đứa trẻ hiếu động thì một tuần 3 buổi ngồi tập đàn quả là… tra tấn!! Trong một thời gian dài, chị đã phải than thở vì tật lười biếng, ham chơi không giống ai trong gia đình của cháu – cứ mỗi lần cô giáo dạy đàn đến là cháu nghỉ ra đủ trò để trốn học. Ai cũng đã từng là trẻ thơ, vì vậy cũng hiểu rằng đối với trẻ con thì chơi bao nhiêu cũng không đủ!!

Nhưng trẻ làm sao chơi được khi chương trình của Bộ Giáo dục – Đào tạo dày đặc như hiện nay? Tôi được biết càng ngày càng có nhiều môn học mới được đưa vào giảng dạy chính thức trong chương trình phổ cập giáo dục cho phù hợp với sự phát triển của thế giới. Và môn học nào cũng phải bắt buộc vì chắc hẳn không thầy cô nào muốn môn học do mình phụ trách bị coi là môn phụ, môn tự chọn,… Cô giáo tôi thuờng tâm sự giá mọi người đều hiểu được trong một chương trình giáo dục không có môn chính – môn phụ mà chỉ có những giáo viên dạy giỏi và giáo viên dạy kém. Công việc của thầy Nguyễn Hữu Cao (tỉnh Nam Định) là dạy chữ viết cho học sinh lớp một của trường huyện. Trước thực trạng học sinh viết chữ càng ngày càng xấu, thầy đã nghiên cứu, tổng hợp tìm ra một quy tắc chung để có thể viết chữ đẹp. Phương pháp của thầy đã được giáo viên trong trường học tập, sau đó lan ra toàn huyện, rồi hầu hết các tất cả các tỉnh phía Bắc đều biết đến phương pháp của Nhà giáo ưu tú Nguyễn Hữu Cao. Mấy chục năm theo nghề dạy học, thầy chỉ chú tâm vào việc rèn nét chữ cho các thế hệ học sinh vì “khoa học kỹ thuật khó như vậy mà còn học được thì tại sao 29 chữ cái sử dụng hàng ngày mà không thể viết đẹp được?” (Tin VTV2). Nếu mỗi thầy cô đều tâm huyết tìm tòi một phương pháp truyền đạt thật dễ hiểu như thầy Cao thì chắc chắn học sinh sẽ bớt căng thẳng; phụ huynh cũng không quá phẫn nộ với hoạt động dạy thêm – học thêm, vì dù muốn, dù không, ai cũng phải thừa nhận rằng học thêm là nhu cầu có thực của một số học sinh. Vậy tại sao phụ huynh sẵn sàng mời những gia sư sinh viên để kèm cặp con em mình, lại không thể tin tưởng những cử nhân sư phạm có kinh nghiệm giảng dạy lâu năm? Phải chăng khi chưa đạt được điều gì đó, người ta luôn phải cố gắng thể hiện khả năng của mình, còn khi đã có trong tay một chức danh chính thức thì mặc nhiên mọi người phải công nhận dù khả năng đó có thể đã bị mai một do không được đầu tư đúng mức?

Mong sao cả xã hội đừng vì những thành tích không có thực để con, cháu chúng ta có một tuổi thơ đúng nghĩa!!

Đừng vội tội nghiệp những sinh viên “ghi ghi, chép chép…”

Filed under: Th — admin @ 17:51

Có lẽ tôi may mắn được đi đây đi đó nhiều, tiếp thu kiến thức và cả các phương pháp giảng dạy của những giáo sư nổi tiếng trên thế giới. Nhưng chính vì vậy mà tôi cảm thấy… tội nghiệp cho giáo viên của nước nhà vì trách nhiệm “bao sân” cho sinh viên! Là… phận thầy nhưng lúc nào cũng lo không kịp chương trình cho từng học kỳ, không đủ thời gian thảo luận… trong khi sinh viên chỉ cần ung dung “mượn tập của những bạn cùng lớp, chăm chỉ đi học đầy đủ để photocopy và tham khảo.” Tuy vậy, nếu được chọn lại, tôi vẫn không quay lưng với nghề mà mình đã chọn, tôi muốn làm giảng viên và đang cố gắng trở thành một giảng viên có “phương pháp giáo dục phát huy tính tích cực, tự giác, chủ động, tư duy sáng tạo của người học.”

Thế nhưng, đáp lại những câu hỏi của tôi, ngay cả kiến thức của những môn học trước, chỉ là những ánh mắt ngây thơ hoặc những câu đại loại như “học lâu quá rồi làm sao nhớ, cô?” (!?); thậm chí hỏi đến Hiến Pháp mà sinh viên luật còn không thể trả lời được!? Đừng vội trách cứ thầy cô mà hãy xem lại chính cách học của mình. Với kiểu học đối phó như vậy, các bạn sẽ tích lũy được bao nhiêu kiến thức và quan trọng hơn, làm cách nào để vận dụng vào công việc?

Cô bạn Bra-xin cùng lớp cao học ở Hà Lan của tôi chẳng bao giờ chép bài dù không vắng buổi học nào vì cô ấy tự nhận không có khả năng vừa nghe giảng, vừa chép bài, ngay cả những lúc thầy đọc cho chép (thậm chí khi học bằng tiếng mẹ đẻ). Điều tệ hại là cô bạn ấy không bao giờ đậu trong lần thi đầu tiên của bất kỳ môn học nào, dù cô ấy luôn mượn tập vở của nhiều bạn học (đa số là của những người bạn từ các nước nói tiếng Anh vì chúng tôi học chương trình bằng tiếng Anh) để photocopy và tham khảo. Bạn Linh Anh (TT 15-9) cho biết bạn phải mượn tập của những sinh viên cần mẫn đi học chăm chỉ để photo. Tôi ngạc nhiên với cách học… dựa dẫm đó mà bạn vẫn đạt hạng khá!?

Nếu từng ở vị trí một sinh viên nước ngoài, không được theo dõi bài giảng bằng tiếng mẹ đẻ có lẽ bạn mới thấm thía cái “được” của việc đến lớp. Cũng giống cô bạn của mình, tôi không có khả năng ghi bài ngay tại lớp (tuy tôi vẫn có một quyển vở đầy… chữ sau mỗi giờ giảng) nên tôi phải tự trang bị cho mình một máy ghi âm. Sau giờ học tôi luôn phải dành một thời gian đáng kể chép lại toàn bộ bài giảng để cuối cùng phát hiện ra chúng… y như trong giáo trình. Trung thực mà nói, kết thúc một năm học tôi vẫn chưa đủ khả năng biến cái của thầy thành của mình mà không lệ thuộc vào trợ lý đắc lực – chiếc máy ghi âm. Nhưng tôi vẫn đến lớp, thay vì chỉ cần gửi chiếc máy cho một người bạn để có thêm thời gian ở nhà đọc các tài liệu khác. Trong quá trình ngồi trên lớp nghe giảng, chúng ta tiếp thu thông tin được lần thứ nhất; thông tin được lặp lại lần thứ hai khi chúng ta ghi vào vở; thêm một tiếng đồng hồ ngồi ở nhà đọc lại vở ghi giúp chúng ta có thể nắm được nội dung cơ bản của vấn đề vừa trình bày để tiện theo dõi những nội dung sẽ được giới thiệu trong những giờ tiếp theo. Kết thúc môn học, chúng ta đã tích lũy được kiến thức một cách có hệ thống để không phải cuống cuồng học thuộc lòng với mục đích “trả nợ”, để rồi quên hết nếu lỡ thi… đậu! Thế nên đừng vội tội nghiệp cho “những sinh viên cần mẫn đi học, ghi ghi, chép chép…”. Tôi tin rằng những sinh viên giỏi mà bạn đề cập tới đều nằm trong số họ.

Tuy nhiên, không phải thầy cô nào cũng có khả năng thu hút sự quan tâm của sinh viên trọn 45 phút (và khoa học đã chứng minh hiện tượng sinh viên không tập trung 100% giờ giảng là biểu hiện tâm lý rất tự nhiên), thế nên không lấy gì làm lạ khi trong một bài báo gần đây bàn về phương pháp giảng dạy của giáo viên, một sinh viên không ngần ngại khen thầy mình giảng rất hay chỉ vì “thỉnh thoảng thầy làm cho cả lớp… cười ồ”!? Điều này không phải không có lý, vì theo các nhà tâm lý học, ngôn ngữ cử chỉ (body language) và duyên ăn nói chiếm hơn 30% hiệu quả của một giờ giảng. Vậy phải chăng chỉ cần cho một diễn viên học thuộc lòng giáo trình là chúng ta có một giáo viên? Để phân tích một nội dung trong giáo trình, giảng viên phải nghiên cứu, tổng hợp từ rất nhiều thể loại tài liệu khác nhau. Bất cứ minh họa nào, dù có thú vị bao nhiêu, nếu không hợp cảnh, hợp tình thì sẽ hóa thành… vô duyên.

Cuối cùng, có bao giờ bạn áy náy khi chỉ biết ăn những món do thầy cô dọn sẵn mà không cần tìm hiểu mình phải tự sửa soạn chúng như thế nào, đừng nói đến việc ai đó sẽ đặt bạn nấu một món mà thầy cô chưa từng cho bạn nếm thử? Buổi đầu tiên của mỗi môn học, sinh viên đều được giới thiệu những tài liệu tham khảo, vậy mà có bao nhiêu bạn chịu đọc? Các bạn viện ra đủ các lý do cho sự chểnh mảng của mình: nhiều tài liệu, chương trình quá nặng… để “buộc” thầy cô phải giới hạn đề cương ôn thi, giảm bớt danh mục tài liệu!? Và chính vì không chịu đọc trước nên trong những giờ thảo luận, trợ giảng lại phải làm nhiệm vụ “độc thoại” những đáp án cho các tình huống được nêu thay vì chỉ hướng dẫn sinh viên tự thuyết trình. Vậy làm sao các bạn có khả năng tư duy, tìm ra giải pháp cho những tình huống thực tế trong công việc mà bạn sẽ đảm nhiệm trong tương lai?

Powered by WordPress